Editor: L’espoir
*
Ở trong một ngôi nhà dưới núi.
Hạ Hạ cảnh giác nhìn hai người đàn ông đứng ở cửa, có chút sợ hãi ôm lấy cánh tay mẹ.
Cả hai người đàn ông đều rất cao, mặc quân phục ngụy trang và cầm súng trên tay.
Nhưng họ lại không giống quân nhân, một người nhìn trông còn bình thường, người còn lại thì cắt đầu đinh nhuộm màu đỏ, trên tai còn đeo khuyên tai, miệng nhai kẹo cao su.
Hắn trông giống như con lai, mặt hẹp mũi thẳng, đường nét sâu.
Người nọ giống như có mắt sau lưng, quay đầu lại nhìn, Hạ Hạ vội vàng dời tầm mắt.
“Hey.” Người đàn ông tóc đỏ quay đầu lại, gọi người ở bên kia cửa.
Ngoài cửa còn có một người đàn ông trẻ tuổi đứng bên trái, chiều cao tương đương với A Diệu, chỉ là trên người không có hình xăm, để tóc ngắn gọn gàng, đứng ở bên ngoài cũng không nói câu nào, ánh mắt không ngừng quét qua xung quanh, nhìn thấy trực thăng đang rút lui.
Nghe thấy tiếng “Hey”, hắn nhìn thoáng qua bên này.
Người đàn ông có tóc húi cua màu đỏ tên là Karl, lai Mỹ-Thái, lớn lên trông phúc hậu vô hại, nhưng lại là một con quái vật bị Chu Dần Khôn ném vào ao cá sấu, giết toàn bộ cá sấu và sống sót bước ra.
“Hai người bên trong này là ai thế.” Hắn vuốt cằm quan sát: “Người phụ nữ của anh Khôn?”
Người bên cạnh không đáp lời.
Trong quân đội thống nhất, chỉ cần có sự lựa chọn, không ai chịu đi làm nhiệm vụ cùng Karl, người này lắm mồm nói nhiều, thường xuyên không làm theo kế hoạch trước đó, xuất quỷ nhập thần trông giống như tinh thần có vấn đề.
“Người đó có dáng người rất đẹp, chỉ là nhìn có vẻ lớn tuổi hơn so với anh Khôn nhỉ.”
Vẫn không ai để ý đến hắn, Karl nhìn sang một người khác: “Người này thì quá nhỏ, khuôn mặt cũng khá đẹp. Anh Khôn thay đổi khẩu vị từ khi nào vậy?”
Nếu không ai ngăn cản, hắn có thể nói cả ngày cả đêm.
Người đàn ông tóc đen vẫn đang im lặng liếc nhìn hắn: “Đây là vợ con của Chu Diệu Huy. Không liên quan gì đến anh Khôn.”
“Hả? Sao lại không liên quan? Không gọi là… Gọi là cái gì ấy nhỉ, chị? Chị dâu? Vậy đứa nhỏ đó nên gọi là gì?”
Người đàn ông áo đen thấy rất phiền, lúc này bên ngoài truyền đến tiếng xe địa hình, người dẫn đầu xuất hiện là A Diệu, hắn gật gật đầu, hai người ở cửa thu súng rời đi.
Hạ Hạ nhìn thấy A Diệu từ xa, mới biết được người ở cửa là của ai.
Vừa rồi hai người này bỗng nhiên xông vào, nhốt cô và mẹ vào một căn phòng, tuy rằng không nói gì, nhưng Hạ Hạ nhìn thấy hai người đồ mặc và súng trong tay họ, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Hiện tại biết họ là người của Chu Dần Khôn, cô và mẹ bị khống chế dưới chân núi, vậy bố trên núi chắc sẽ có việc gì đi?
“Mẹ, bố có thể sẽ gặp nguy hiểm không? Bên ngoài có rất nhiều xe đã đi rồi, tại sao bố vẫn chưa trở lại.”
Khi chưa kết hôn, Sama đã bị bắt cóc một lần, có một trải nghiệm rất đáng sợ.
Nhiều năm như vậy bà vẫn luôn kín đáo, nhưng không ngờ sau nhiều năm lại xảy ra chuyện tương tự.
Cũng may lúc này không có chuyện gì xảy ra, bà sờ sờ đầu con gái: “Sẽ không sao đâu.”
Mặc dù không biết rõ chuyện làm ăn của chồng, nhưng Sama biết, mình và con gái còn sống, mới có thể uy hiếp được chồng, nếu chết thì sẽ không còn giá trị lợi dụng.
Họ khống chế bà và con gái, giờ lại thả họ, có lẽ là… Là sắp tới muốn thứ gì đó, chuyện muốn nói đã thương lượng xong.
Nghe mẹ nói như vậy, Hạ Hạ cuối cùng cũng yên tâm.
Bên ngoài lần lượt có tiếng xe dừng lại, Hạ Hạ nói: “Mẹ, con đến cửa chờ bố về.”
Người bên ngoài đi rồi, không ai quan tâm đến hai mẹ con nữa, Sama gật gật đầu.
Ông cụ qua đời, bà nhìn ra được áp lực của chồng, chỉ có nhìn thấy con gái cười với ông, ngọt ngào gọi bố, tâm trạng của Chu Diệu Huy mới tốt hơn một chút.
Không giống như ngày hôm qua, toàn bộ sân ngày hôm nay vô cùng yên tĩnh.
Sama trở lại phòng thu dọn đồ đạc, về sau, có lẽ họ sẽ không đến Mae Sai nữa.
Bên ngoài không ngừng có xe chạy qua, Hạ Hạ vừa đi tới đầu ngõ, nhìn thoáng qua hướng Chu Diệu Huy rời đi, lại không ngờ không thấy xe của Chu Diệu Huy trở về, ngược lại nhìn thấy một người đàn ông tựa vào xe địa hình, ngón tay kẹp điếu thuốc đang nói chuyện với A Diệu.
Trong góc xuất hiện một cái đầu, tầm mắt của Chu Dần Khôn đúng lúc quét qua.
Không chỉ có hắn, còn có những người đàn ông xung quanh mặc trang phục tác chiến ngụy trang.
Mấy ánh mắt gần như là nhìn qua cùng một lúc, Hạ Hạ hoảng sợ, vội vàng xoay người đi về.
“Uầy, cô bé đó làm sao vậy, thấy quỷ?”
Chu Dần Khôn nhìn Karl: “Đi bắt lại hỏi thử chẳng phải sẽ biết hay sao.”
Mấy chuyện này Karl thích nhất, chân hắn dài, hai ba bước đã bước vào trong ngõ nhỏ, ngay sau đó truyền đến một tiếng kiều mị, không quá hai giây, nhìn thấy cô gái đáng thương bị một khẩu súng chĩa vào lưng đi ra.
Chu Hạ Hạ không phải nhìn thấy một con quỷ, mà quả thực là nhìn thấy một đàn quỷ.
Đến trước mặt Chu Dần Khôn, Karl cầm súng ra, đặt mông ngồi lên đầu xe bên cạnh xem náo nhiệt: “Tên em là gì, ŧıểυ mỹ nhân?”
Hạ Hạ nghe thấy tiếng Trung chẳng ra cái gì kia, lại nghe thấy giọng điệu nhẹ nhàng này, trong lòng không muốn trả lời, ngoài miệng vẫn thành thật: “Tôi là Chu Hạ Hạ.”
Cô không nói, Chu Dần Khôn cũng sẽ không giúp cô giữ bí mật.
“Em thấy chúng tôi chạy cái gì chứ? Tất cả chúng tôi đều là một nhóm quý ông đấy nhé.”
A Diệu nhìn Karl, khẽ nhíu mày, đã lâu không gặp, còn nói nhiều như vậy.
Chu Hạ Hạ chỉ biết những quý ông trong miệng những người này nói, khẳng định không giống như cô học ở trường.
Nhiều người đàn ông nhìn chằm chằm vào cô, cô gái cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Cô ngẩng đầu nhìn Chu Dần Khôn, nghĩ đến sự uy hiếp tối hôm qua của anh, cảm thấy sau lưng phát lạnh từng trận.
Cô ngay lập tức di chuyển tầm mắt, chỉ cúi đầu và nói: “Tôi chỉ muốn xem xem bố tôi đã về chưa thôi. Nếu, nếu chưa về, tôi quay về trước.”
“Chu Hạ Hạ.”
Chu Dần Khôn dập tắt tàn thuốc, khoanh tay nhìn cô: “Nhóc cách xa như vậy, ta không nghe thấy nhóc nói gì cả.”
Cô gái nhìn khoảng cách cách cô ba bước trước mắt, cô không tin Chu Dần Khôn thật sự không nghe thấy.
Chỉ là xung quanh toàn là người và súng của hắn, cô không có lá gan phản bác, nhưng cũng không muốn tiến lên, đành phải đề cao giọng nói: “Ý cháu là——”
“Lại đây.” Người đàn ông lười biếng ra lệnh.
Hốc mắt Hạ Hạ hơi đỏ lên, Karl bên cạnh nhìn thẳng.
Vậy đã khóc? Trời ạ.
Trải qua tối hôm qua, cô không dám và cũng không muốn tới gần Chu Dần Khôn nữa.
Rõ ràng cô không làm gì cả, nhưng luôn bị anh nắm lấy không buông.
Hạ Hạ đi về phía trước hai bước, có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên người hắn… Có mùi hơi tanh, có hơi giống mùi từng nếm thử trước đó, mùi máu?
Một giây sau, người đàn ông đứng thẳng người, tiến đến trước mặt cô: “Chuyện đã hứa tối hôm qua, đừng quên.”
Hạ Hạ nhớ lại những lời uy hiếp và cảnh cáo khi bị hắn đè trên giường, lập tức gật gật đầu.
Từ góc độ của hắn, gương mặt cô nhỏ hơn, bàn tay trắng nõn mềm mại to hơn một chút, mũi khá thẳng thanh tú, môi không tô son cũng rất đỏ.
“Có miệng không biết chào hỏi, lần sau sẽ khâu lại.”
Cô gái mở to mắt trong sợ hãi.
Khóe môi Chu Dần Khôn nhếch lên, quan tâm nói: “Khâu từ bên trong hay bên ngoài, có thể tự lựa chọn.”
Karl và người đàn ông tóc đen bên cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, anh Khôn làm gì vậy? Trêu chọc phụ nữ? Hay là đùa giỡn với đứa bé?
Gần đây nhàn rỗi đến vậy à?