Editor: L’espoir
*
Chatchai nổ một phát súng, thuộc hạ của hắn đồng loạt giơ súng, vây quanh tất cả mọi người trong tiệc tang.
Chỉ là, họng súng lại giống như chỉ huy của họ, chỉa vào Chu Dần Khôn.
Đội quân vũ trang này trước đây chỉ nghe lệnh của Sayphone, Sayphone qua đời, dựa theo quy tắc, họ phải nghe theo sự điều khiển của Chu Diệu Huy.
Cục diện hiện tại họ thấy rất rõ ràng, Chu Dần Khôn tới cướp làm ăn, như vậy Chu Diệu Huy đang rất nguy hiểm.
Chatchai từ trước đến nay trầm mặc ít nói, hắn không nói một lời, nhưng cũng không chút nhúc nhích chắn trước mặt Chu Diệu Huy.
“Thật sự là một con chó ngoan.” Chu Dần Khôn nghiêng đầu: “Ông nói đúng không hả lão Hàn?”
Hàn Kim Văn trừng mắt nhìn hắn một cái, Chatchai này nổi tiếng là người cứng đầu, ông cụ nhìn trúng chính sợi gân này của hắn, một lòng trung thành ngu xuẩn đến cùng.
Nếu không hắn cũng sẽ không trêu chọc Chu Dần Khôn ở trước mặt nhiều người như vậy.
Chu Dần Khôn nhìn Hàn Kim Văn vẫn đang trừng mắt nhìn hắn, dứt khoát giơ tay lên, đè hướng súng mà Hàn Kim Văn đang chĩa xuống.
Vẻ mặt Hàn Kim Văn khó hiểu.
Chu Dần Khôn lại nhìn về phía Chatchai, giơ tay lên, chỉ chỉ lên trời.
Chatchai nhíu mày, không bị lừa.
Nhưng không ít người khác đều ngẩng đầu nhìn lên theo động tác của Chu Dần Khôn.
Trời xanh mây trắng, không có gì đặc biệt.
Chẳng bao lâu, tất cả mọi người nhận ra có điều gì đó không ổn.
Âm thanh ong ong loáng thoáng truyền đến, sau đó càng lúc càng rõ ràng.
Ở chân trời phía xa, một trái một phải có hai máy bay trực thăng vũ trang bay tới.
Quân đội ngụy trang màu xanh lá cây, có cánh quạt bốn cánh và thiết bị quang điện mũi, đầu máy bay dưới tháp pháo chứa súng phóng lựu kiểu Trung Quốc.
Chỉ liếc nhìn là có thể nhận ra đó là AH-1Z, ‘HueyCobra’ nổi tiếng.
Súng phóng lựu 30 mm có tốc độ bắn lên tới 1.000 phát/phút, dưới cánh có 4 giá treo, có thể mang tối đa 16 tên lửa chống xe tăng.
Nhìn chung, bố trí hỏa lực như vậy, ngay cả xe tăng bọc thép cũng khá kiêng kỵ, càng đừng nói đến những cơ thể ngay cả đạn cũng không chịu nổi này.
Vốn tưởng rằng anh em có thể tranh giành ngư ông đắc lợi, lập tức ngồi không yên.
“Chu Dần Khôn, cậu có ý gì?! Chúng tôi đến để tham dự tang lễ của ông cụ, không phải đến làm việc xấu! Chúng tôi sẽ không đền bù bữa tiệc này của cậu đâu, đi thôi!”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy mấy chiếc xe địa hình quân sự lần lượt dừng lại, chặn ở lối ra xuống núi, làm cho xe bên trong không thể chạy ra ngoài.
Cửa xe mở ra, A Diệu mặc đồng phục tác chiến ngụy trang, trong tay cầm súng trường tấn công AN94.
Giá trị chế tạo của khẩu này rất tốn kém, chỉ có một bộ phận nhỏ thủy quân lục chiến Nga được trang bị, nhưng trong quân vũ trang của Chu Dần Khôn lại có rất nhiều người.
Ngay tại thời điểm này, không cần phải nói cũng hiểu, Chu Dần Khôn đã chuyển Quân đội Thống nhất Kokang của mình từ Miến Điện qua sông.
Những cánh cửa khác mở ra, là quân vũ trang cũng mặc đang đồng phục tác chiến, cùng với một người phụ nữ và trẻ con đang run rẩy.
Nhìn thấy người phụ nữ và trẻ con đang bị bắt, Chatchai vốn mặt không chút thay đổi lúc này lập tức thay đổi sắc mặt, khẩu súng kia hướng về phía Chu Dần Khôn cũng nhất thời run lên.
Chu Dần Khôn chọc chọc họng súng của Chatchai: “Tôi nghe nói anh có một đứa con trai? Tháng trước vừa mới sinh, còn non.”
Chatchai buông súng xuống, A Diệu tiến lên lấy súng của hắn, một cước đá người quỳ xuống đất.
Chu Dần Khôn quay đầu lại nhìn, thấy một đống trẻ con, anh tò mò hỏi: “Là đứa nào?”
Chatchai bất ngờ ngẩng đầu: “Anh Khôn.”
Chu Dần Khôn quay đầu lại: “Tôi tưởng anh là người câm.”
“Được thôi.” Chu Diệu Huy mở miệng.
Trong tình hình hiện tại, hắn đã rơi vào thế bất lợi.
Không ai có thể ngờ tới, Sayphone vừa được phát hiện vào sáng hôm qua, tất cả mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị tang lễ càng sớm càng tốt, Chu Dần Khôn vẫn luôn ở dưới mí mắt hắn, nhưng Chu Diệu Huy lại không biết người em trai này đã bố trí tất cả từ khi nào.
Không biết, còn tưởng rằng hắn đã sớm biết Sayphone sẽ chết, sẽ có một buổi tiệc tang như vậy.
Chu Dần Khôn muốn cái gì, Chu Diệu Huy rất rõ ràng.
Chu Dần Khôn sẽ không giết hắn, Chu Diệu Huy cũng rất rõ ràng.
Đuổi cùng giết tận, trong mắt tất cả mọi người ở đây, Chu Dần Khôn sẽ trở thành mối đe dọa khiến người khác không dám yên tâm tin tưởng.
Dù sao có làm ăn lớn hơn nữa, lớn hơn vẫn là mạng sống.
Nếu Chu Dần Khôn giết anh cả ruột của mình trước mặt mọi người, vậy thì cho dù hắn nắm trong tay tất cả nguồn hàng nhà máy trong tương lai, cũng không có ai dám làm ăn với hắn.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hắn sẽ không động đến những người khác.
Tất cả phụ nữ và trẻ em của đội quân vũ trang do Chatchai đứng đầu đều bị bắt đến đây, như vậy Sama và Hạ Hạ ở dưới chân núi, có thể đã…
Hắn đối diện với ánh mắt của Chu Dần Khôn, người nọ khiêu khích cười.
Chu Diệu Huy rất bình tĩnh, trên mặt không có bất kỳ sự hoảng loạn nào: “A Khôn là em trai tôi, việc làm ăn trong nhà để nó tiếp nhận một nửa cũng rất hợp lý. Chuyện hôm nay, để cho các chú chê cười rồi, còn lại hai anh em chúng tôi sẽ nói chuyện lại, cũng mời các chú làm chứng.”
“Ôi dào. Cái này đúng rồi đấy.” Có người lập tức tiếp lời: “Hai anh em có gì mà không dễ nói đây?”
Những người khác liên tục nhìn về phía vũ khí và quân đội của Chu Dần Khôn, nếu hôm nay không tỏ thái độ, chỉ sợ hắn sẽ cho nổ tung từ ngọn núi này sang ngọn núi khác.
A Diệu nhìn điện thoại di động, tiến đến bên cạnh Chu Dần Khôn thấp giọng nói: “Trực thăng đã thu hút sự chú ý của quân đội và cảnh sát Thái Lan, Ngô Bang Kỳ bên kia sắp không kiểm soát được nữa. Hơn nữa tin tức đã lan sang Miến Điện, có người qua sông, đang tìm hiểu tin tức trên núi.”
Chu Dần Khôn ừ một tiếng, A Diệu lui sang một bên.
“Vậy thì dựa theo lời anh cả mà làm, các chú hãy làm chứng. Sau này việc làm ăn của gia đình cháu, các chú tìm ai cũng được. Có tiền thì mọi người cùng nhau kiếm. Hôm nay sẽ không giữ lại các vị, xin cứ tự nhiên.”
A Diệu gật gật đầu với người ở lối ra, xe địa hình chặn ở lối ra nối đuôi nhau rời đi, trong nháy mắt, hết xe này đến xe khác nhanh chóng xuống núi.
Chu Dần Khôn tùy ý xua xua tay, hai chiếc trực thăng nhanh chóng rời đi.
Cùng lúc đó truyền đến tiếng xe cảnh sát và xe quân sự hạng nặng kéo tới.
“Chuyện còn lại, phiền anh cả hoàn thành nốt luôn nhé, dù sao thì bình thường anh cũng có quan hệ tốt với những tướng lĩnh và chỉ huy kia mà.” Chu Dần Khôn bước đi mà không quay đầu lại.
Nhưng trước khi lên xe, hắn lại nhớ ra điều gì đó, thêm một câu: “Chị dâu và cháu gái nhỏ vẫn bình an vô sự, yên tâm.”
Nói xong, hắn lại nhìn những phụ nữ và trẻ em bị bắt trên mặt đất, chỉ một trong số đó: “Mang đứa này đi.”
Chính là con trai của Chatchai.
Trong giây lát, người phụ nữ khóc lóc kêu lên bởi vì đứa con bị cướp đi, cùng với Chatchai muốn xông lên lại bị ngăn lại, âm thanh đánh đến hộc máu xen lẫn vào nhau.
Chu Diệu Huy trầm mặc nhìn chiếc xe kia rời đi, quay đầu lại nhìn di ảnh của Sayphone, sắc mặt tái mét.