Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 60: Tang lễ

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Tang lễ của Sayphone diễn ra tại một ngôi làng Mae Salong trên một ngọn đồi sâu, nơi đây mới là đại bản doanh thực sự của Sayphone ở Mae Sai.

 

Trong thôn trang lớn có nuôi một đội quân vũ trang, còn có nông dân trồng lương thực, trái cây, từ quân đội vũ trang đến nông hộ đều là người Hoa.

 

Phần lớn nông dân sống ở giữa sườn núi, giờ phút này tất cả đều lui trong nhà mình không dám ra ngoài, chỉ nghe thấy bên ngoài đường không ngừng có xe chạy lên núi.

 

Tang lễ của Sayphone có rất nhiều người, đại lão bang phái từng lộ diện hay không lộ diện, con cháu rải rác ở các nước châu Á và một vài người bạn cũ của ông cụ, toàn bộ suốt đêm chạy tới sau khi nhận được tin tức ngày hôm qua.

 

Làng Mae Salong yên tĩnh trong nhiều năm bỗng chốc đã trở nên ồn ào và náo nhiệt.

 

Một trong những nhà kho lớn ban đầu được sử dụng để đặt vũ khí trên đỉnh núi đã được cải tạo để tổ chức tang lễ.

 

Vừa nhìn lên từ dưới chân núi đã có thể nhìn thấy di ảnh của Sayphone, phía dưới di ảnh bày lư hương ba chân bằng đá, rượu trắng trái cây, gạch vàng nguyên bảo dùng để thờ cúng, xung quanh phía dưới là hoa cúc trắng.

 

Chu Dần Khôn và Chu Diệu Huy mỗi người đứng một bên, người đến tham gia tang lễ trước tiên cúi chào di hài ở giữa linh đường, sau đó dâng hương nhặt hoa, chia buồn với hậu thế, cuối cùng đặt hoa cúc màu trắng trên di hài phủ vải trắng.

 

Thác Sa đến từ Bangkok là người đến cuối cùng.

 

Hai tay ông cầm một hộp tro cốt điêu khắc bằng gỗ mun, giao cho Chu Diệu Huy.

 

Hộp tro cốt được chế tác suốt đêm, nhưng tay nghề lại rất tinh xảo, đáy hộp khắc bát tự ‘Hóa hạc đông quy, thật tính vĩnh tại’.

 

Chu Diệu Huy sờ được bát tự này, hai tròng mắt ửng đỏ: “Cảm ơn.”

 

Sau đó hắn tiến lên thay hộp tro cốt vốn đã chuẩn bị xong, Thác Sa thì đứng trước di thể Sayphone thật lâu, cuối cùng không nói gì đi ra ngoài.

 

Kế tiếp là đỡ linh cữu đi đưa tang, nổ súng mười phát, đưa thi thể lên xe hỏa táng.

 

Mười hai giờ trưa, tiệc tang bắt đầu.

 

Bàn tròn bày bốn mươi hai bàn, người ngồi bàn chính là người thân thiết nhất khi Sayphone còn sống.

 

Chu Diệu Huy và Chu Dần Khôn, Phra Shan thay Sayphone quản lý trồng cây anh túc, tướng quân vũ trang Chatchai cố thủ ở Mae Salong, Hàn Kim Văn phụ trách phân phối hàng chục ngàn hàng hóa, còn có mấy tướng đắc lực thay Sayphone làm ngọc thạch chính quy, gỗ, bến tàu v.v…

 

Với tư cách là con trai cả và là người nối nghiệp Sayphone, Chu Diệu Huy đứng dậy nâng ly, giọng điệu trầm ổn bình thản: “Sự việc xảy ra đột ngột, các chú và tiền bối có thể đến tiễn bố tôi một đoạn đường, tôi và em trai A Khôn rất cảm kích. Các vị đều là đi theo bố tôi khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, mưa gió mấy chục năm qua, sau này mong các chú chiếu cố nhiều hơn.”

 

Nói xong hắn uống một hơi cạn sạch rượu trong tay.

 

Những người còn lại nhao nhao cầm lấy ly rượu, hướng bàn chính ra hiệu.

 

Người đầu tiên tiếp lời là Phra Shan, ông lại rót một ly rượu, nhìn Chu Diệu Huy: “A Huy, lời này của cậu khách sáo rồi. Anh Sayphone có thể sống thoải mái mấy năm nay, đều là bởi vì cậu xử lý làm ăn tốt, ông cụ chúng ta mới sống thoải mái. Về sau còn phải dựa vào cậu xử lý thật tốt, tiền này của chúng tôi mới có thể kiếm được lâu dài. Thôi nào, ly này chú kính trọng cậu.”

 

“Cũng cảm ơn chú Phra Shan đã tín nhiệm.”

 

Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn hai người ngươi tới ta lui uống rượu hàn huyên, hắn châm một điếu thuốc, liếc nhìn đối diện.

 

Ngồi đối diện chính là Hàn Kim Văn thay Sayphone phụ trách phân phối ma túy, người này đầu óc thông minh thân thủ cũng giỏi, lúc mười tuổi làm thủ hạ của Sayphone, Sayphone thấy gân cốt của hắn tốt, liền đưa vào quân vũ trang.

 

Hắn thực sự xuất sắc, chỉ là vận khí không tốt, mười tám tuổi bị nổ đứt tay phải trong một trận hỏa hoạn.

 

Sau đó Sayphone để cho hắn phụ trách phát triển ngự và vận chuyển hàng hóa, từ mật ngữ giao dịch đến vận chuyển nhiều đoạn, dần dần mở ra một mạng lưới buôn bán dày đặc và mạnh mẽ.

 

Thấy Chu Dần Khôn nhìn qua, Hàn Kim Văn ho nhẹ một tiếng, tay trái nâng ly rượu lên: “Chú Phra Shan nói phải. Tuy nhiên, A Huy, mấy năm nay lượng hàng của chúng ta đã giảm bớt, anh em phía dưới rõ ràng kiếm được ít hơn rất nhiều so với những năm trước. Hôm nay mượn ánh sáng của ông cụ, tôi cũng muốn hỏi một chút, công việc sau này vẫn đi tiếp con đường này sao?”

 

Nghe vậy, tiệc tang vốn xem như náo nhiệt dần dần an tĩnh lại.

 

Trong lòng Chu Diệu Huy rõ ràng, những người này có thể chạy tới nhanh như thế, còn đến đông đủ như vậy, muốn đưa Sayphone đoạn đường cuối cùng là một phần lý do, nhưng lý do lớn hơn, là muốn xem khối thịt béo trong tay Sayphone lớn đến dọa người, có khả năng cắn rách một khối hay không.

 

Nghe Hàn Kim Văn nói xong, thần sắc Chu Diệu Huy không thay đổi: “Đây là quy tắc mà ông cụ đặt ra, ông ấy vừa đi đã sửa, không khỏi quá mức bất kính rồi.”

 

“A Huy.” Một gã mập mạp ở bàn bên cạnh cũng bưng rượu, cười hắc hắc hai tiếng: “Các chú chúng tôi đều nhìn cậu lớn lên, biết cậu hiếu thuận, nghe lời ông cụ nhất. Nhưng mà, hiếu thuận thuộc về hiếu thuận, chúng tôi đối xử với cậu không tệ, cũng không thể vì hai chữ hiếu thuận mà cậu không cho mọi người kiếm tiền chứ? Cậu là người kế nhiệm ông cụ, hiện tại ông cụ không còn nữa, cậu đến cầm lái, hàng hóa hàng năm đang dần ít đi, còn không phải là do một câu của cậu hay sao.”

 

Chu Diệu Huy cười lạnh một tiếng: “Người ta nói trà người sẽ lạnh, chỉ là trà này có thể lạnh quá nhanh rồi không.”

 

Lúc này Chu Dần Khôn vẫn không nói gì mở miệng: “Anh cả, làm ăn thì làm ăn, chú Đan Nại người ta nói chuyện công việc với anh, anh lại nói chuyện tình cảm cùng người ta.”

 

Hắn cười cười: “Đây không phải là nói lời vô nghĩa sao?”

 

Chu Diệu Huy nghiêng đầu nhìn Chu Dần Khôn bên cạnh, lại nhìn Hàn Kim Văn vừa mới khơi mào đề tài.

 

Khi Chu Dần Khôn còn nhỏ mới gia nhập quân đội vũ trang, chính là Hàn Kim Văn mang hắn theo.

 

Hai anh em đều luyện tập dưới tay Hàn Kim Văn, sau đó Chu Diệu Huy rút lui giữa chừng, ngược lại Chu Dần Khôn kiên trì đến cuối cùng.

 

Hàn Kim Văn cũng coi như là nửa sư phụ của Chu Dần Khôn.

 

“Cho dù là làm ăn, hôm nay dịp này cũng không thích hợp để nói chuyện, Các chú có vấn đề gì, chúng ta có thể hẹn thời gian khác.”

 

“Vậy thì phiền toái quá đi.” Chu Dần Khôn lười biếng dập tàn thuốc: “Vừa vặn hôm nay mọi người đều ở đây, có chuyện gì thì cùng nhau nói, anh cả không giải quyết được, tôi cũng không phải là không giúp đỡ được.”

 

“Lời này của Khôn có đạo lý.” Hàn Kim Văn cười nói: “A Huy, cậu không muốn làm ăn, cũng không thể miễn cưỡng. Chỉ là dưới chúng ta tay tôi hơn mười nghìn anh em, không thể ăn sung mặc sướиɠ, ở biệt thự lớn, lại để họ ngay cả cơm cũng ăn không đủ no chứ? Muốn tôi nói, đều là con trai của ông cụ, năng lực của hai anh em các cậu chúng tôi đều biết, không bằng mở cổng hai bên, cậu làm theo quy tắc của cậu, Khôn làm theo phương pháp của hắn, đường dây hay nhà máy đều sẵn có, có tiền mọi người cùng nhau kiếm.”

 

Hai ba câu, rốt cuộc đi vào vấn đề.

 

Trong lời nói của Hàn Kim Văn có nghĩa là muốn đem việc buôn bán ma túy của ông cụ cho Chu Dần Khôn làm.

 

Trên bàn có mấy người nghe xong lời này đều gật đầu, Thác Sa ngồi ở trong đó, vẻ mặt phức tạp.

 

Người sáng suốt đều nhìn ra được, đây là đang dỡ đài của Chu Diệu Huy, lúc ông cụ ở đây, lượng hàng hóa giảm bớt không ai dám xen vào, nhưng Chu Diệu Huy chẳng qua chỉ là con thừa kế nghiệp bố, không phải xông ra trong mưa bom bão đạn, uy hiếp so với bố hắn còn kém xa.

 

Cho dù mấy năm nay đích xác hắn đã xử lý làm ăn rất tốt, nhưng tiền kiếm được ít hơn so với những năm trước lại là thật.

 

Một mình hắn nắm giữ gần như tất cả nguyên liệu và nhà máy, còn không để cho người khác nhúng tay vào, sớm muộn gì cũng sẽ khiến mọi người bất mãn.

 

Chỉ là lúc này sớm hơn rất nhiều, tầm mắt Thác Sa rơi xuống bóng dáng bên cạnh Chu Diệu Huy.

 

Không hợp tình hợp lý, nhưng lại là nằm trong dự liệu.

 

Nếu như nói Sayphone lúc còn có thể rằng buộc chú hắn một hai lần, thì bây giờ… Nguy hiểm chính là Chu Diệu Huy.

 

Đáng tiếc hiện giờ nói đến việc làm ăn trong nhà người ta, không tới phiên người ngoài xen vào.

 

Trên bàn chính bên này, bạn tốt chí giao Phra Shan của Sayphone dẫn đầu mở miệng từ chối.

 

“Kim Văn, lời này của cậu là có ý gì?” Phra Shan nói: “Mặc dù anh Sayphone không lập di chúc gì, nhưng mấy năm trước hắn đã tỏ thái độ, chuyện làm ăn do A Huy tiếp nhận, lúc ấy cậu rất đồng ý, nói giống như đều nghe theo ông cụ, cậu quản lý tốt mấy con ngựa dưới tay cậu là được, đi hàng hay không, đi bao nhiêu cậu cũng muốn quản?”

 

Chu Dần Khôn híp mắt lại, gọi một tiếng “Chú Phra Shan”.

 

Phra Shan nhìn qua.

 

Chỉ thấy Chu Dần Khôn rót một ly rượu, cầm ly rượu đứng dậy đi qua.

 

Hắn đi đến bên cạnh Phra Shan, cúi người buông ly rượu xuống, thuận tay khoác lên vai Phra Shan: “Lớn tuổi rồi, đừng nổi giận như vậy.”

 

Phra Shan cảm thấy bàn tay trên vai rất nặng, đè ép ông có chút không thở nổi.

 

Chu Dần Khôn cúi đầu: “Chú đi theo ông cụ nhà cháu, phải ba bốn mươi năm rồi đi.”

 

Phra Shan không biết tại sao hắn lại đột nhiên đẩy sang chuyện này, tuy rằng Chu Dần Khôn thoạt nhìn là tới mời ly rượu, nhưng ông lại không hiểu sao cảm thấy hoảng hốt.

 

Nhưng nói cho cùng ông cũng là người từng sinh vào ra tử theo Sayphone, trước mặt nhiều người như vậy, Chu Dần Khôn thân là con cháu, cũng không có khả năng làm ra chuyện gì quá phận.

 

“Đến năm nay đã đủ bốn mươi năm.” Phra Shan nói.

 

“Ồ. Lâu vậy à.” Chu Dần Khôn vỗ vỗ vai ông: “Ông già ông vẫn hỗ trợ quản lý đất trồng trọt, ở trên núi bang Wa cũng rất bất tiện nhỉ.”

 

Phra Shan thấy hắn bưng ly rượu lên.

 

“Lớn tuổi như vậy cũng nên hưởng thụ đi, sau khi lui xuống muốn ở đâu cứ việc nói với cháu.”

 

Phra Shan vừa nghe nhíu mày, càng không có đi đụng vào ly rượu Chu Dần Khôn cầm, thậm chí rất không vui giơ tay lên, gạt ly rượu kia sang một bên.

 

“A Khôn, việc này cũng không cần cậu quan tâm, ta và ông cụ có giao tình mấy chục năm, hắn vừa đi, anh cả cậu tiếp nhận tới đây rất bận rộn, muốn lui ta cũng phải chờ một chút mới lui, bằng không sẽ đi tới dưới lòng đất không có mặt mũi gặp anh Sayphone nữa.”

 

Chu Dần Khôn cười nghe tủm tỉm, nghe xong gật gật đầu, đặt ly rượu trở lại trên bàn: “Thì ra cái này gọi là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

 

Phra Shan đột nhiên nhíu mày, đang muốn quay đầu nhìn hắn, lại không ngờ sau một khắc đầu bỗng nhiên bị một lực lấn dè mạnh lên bàn.

 

“Chu Dần Khôn!” Tiếng gầm của Chu Diệu Huy không kịp ngăn cản tiếng ‘phụt’ trầm đục.

 

Phra Shan còn chưa kịp mở miệng, một đôi đũa màu đen đã cắm vào từ huyệt thái dương của ông, từ huyệt thái dương bên kia đi ra, đầu của ông tựa như bị xâu vào đũa, đôi mắt kia mở to.

 

Không ai nghĩ tới lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, hai người ngồi ở hai bên trái phải Phra Shan đang khi doanh hàng trắng, gần như là theo bản năng rời khỏi vị trí, cách Chu Dần Khôn rất xa.

 

Chu Dần Khôn một lần nữa bưng ly rượu lên, chậm rãi đổ xuống đất.

 

Cuối cùng, hắn đối diện với tầm mắt của Chu Diệu Huy, dứt khoát đi qua.

 

“Anh cả, chú Phra Shan sau này sẽ không thể quản lý trồng trọt, vừa lúc chỗ em có người——” Lời còn chưa dứt, bước chân của Chu Dần Khôn dừng lại.

 

Trước mắt là một cái họng súng đen sâu thẳm.

 

Người đàn ông áo đen cao lớn vẫn ngồi bên cạnh Chu Diệu Huy, giờ phút này chắn trước người Chu Diệu Huy, đối đầu với Chu Dần Khôn.

 

Hàn Kim Văn vỗ mạnh bàn móc súng đứng lên: “Mẹ nó Chatchai cậu điên rồi phải không?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc