Editor: L’espoir
*
Giọng nói của hắn dịu dàng hiếm thấy, chỉ là Chu Hạ Hạ nghe xong, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Cô biết Chu Dần Khôn làm được.
Cô cắn môi, ngay cả khóc cũng không dám phát ra âm thanh.
Nhìn cô quả nhiên ngoan ngoãn nghe lời, cả người còn hơi run rẩy, nước mắt lưng tròng nhìn hắn, Chu Dần Khôn rất hài lòng: “Ta hỏi nhóc một lần nữa, tối hôm qua có nhìn thấy ai không?”
Hạ Hạ nhìn hắn, không lập tức trả lời.
Nhất định hắn đã làm gì đó, nếu không tại sao hắn lại hung hăng hỏi cô như vậy? Rốt cuộc là tối hôm qua hắn đã nhìn thấy cô, hay là… Chỉ đến để thử cô?
Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm đôi mắt kia, bên trong cực kỳ đặc sắc.
Chu Hạ Hạ này, vậy mà cố gắng phân tích hắn.
“Nếu nhóc không nhớ ra, tôi có thể kể cho nhóc nghe một câu chuyện trước nhé, giúp nhóc tìm lại cảm giác.”
Hạ Hạ không muốn nghe câu chuyện nào hết.
Ngón tay Chu Dần Khôn móc lên một lọn tóc trước ngực cô, quấn quanh đầu ngón tay.
“Tối hôm qua, ta đã giết một người.”
Cô gái bất ngờ ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khiếp sợ.
“Người này nhóc cũng biết đấy…” Chu Dần Khôn nói: “Hắn tên là Mai Kim.”
Lúc này Hạ Hạ thay đổi sắc mặt: “Cái gì…”
“Tối hôm qua lúc ta trở về, nghe thấy chút động tĩnh, đi vào từ cánh cửa hẹp phía sau cửa hàng, nhóc đoán xem ta đã nhìn thấy cái gì nào?”
Hắn dùng đầu ngón tay gãi gãi khuôn mặt Hạ Hạ: “Hắn ta đang trộm tiền đó.”
“Khi bị phát hiện, còn muốn dùng dao đâm ta. Con người ta ấy à, tính tình nhóc cũng biết rồi đó. Nhưng hắn quá yếu, mới hai chiêu thôi đã chết.”
Hạ Hạ nhìn hắn, trong mắt hiện lên vẻ không tin.
Một là không tin Mai Kim sẽ làm chuyện như vậy, hai là Chu Dần Khôn nói quá mức bình tĩnh, thế nên làm cho cô không cách nào xác định lời hắn nói rốt cuộc là thật hay giả.
Trong mắt cô gái khiếp sợ và nghi hoặc rơi vào trong mắt Chu Dần Khôn chỉ cảm thấy buồn cười, ở trong mắt cô, trên đời này có lẽ sẽ không có người xấu.
“Chỉ là có một vấn đề nhỏ.” Chu Dần Khôn nói: “Tối hôm qua, rõ ràng ta thấy có thứ màu trắng lướt qua. Nhưng trên người Mai Kim đó làm gì có màu trắng, nhóc nói xem là tại sao nhỉ?”
Nghe được màu trắng, trong mắt Hạ Hạ hiện lên một vẻ bối rối, cô vội vàng cúi đầu: “Không, cháu không biết.”
“Không biết?”
Chu Dần Khôn cười nhéo nhéo mặt cô, tầm mắt trượt xuống, dừng xuống chân Hạ Hạ.
“Đôi dép lê này của nhóc, hơi lớn đấy, mang sẽ không rơi ra đó chứ?”
Trên chân Hạ Hạ mang một đôi dép màu hồng, hơn nữa còn là của Sama.
“Vậy thì đôi màu trắng kia ở đâu rồi, sao không mang nó?”
Rõ ràng là giọng điệu chậm rãi, nhưng mỗi lần hắn nói thêm một chữ, Hạ Hạ liền cảm thấy trái tim mình đập càng lúc càng nhanh, cô chỉ mang theo một đôi dép lê, mấy ngày nay vẫn mang, nhưng tối hôm qua lúc chạy về đã làm mất một chiếc cô cũng không phát hiện ra, vẫn là mẹ nhìn thấy, mới đặt một đôi ở cạnh giường cô.
Cô không nghĩ tới một chuyện cực nhỏ như vậy lại khiến cho hắn nghi ngờ.
“Chỗ tối hôm qua, đi bên trái chính là cửa hàng của ông cụ, đi về phía phải thì không có đường, nhưng mà… nhà dưới rất rộng rãi, chỉ là có hơi bẩn một tí, nhóc nghĩ sao?”
Hạ Hạ mím chặt môi, sống chết không thừa nhận.
“Để ta đoán xem nhé, có một cô bé mang dép lê màu trắng đi ra ngoài vào nhà vệ sinh, kết quả là không ngờ tới sẽ nhìn thấy quỷ ở trong sân, cô bé ấy sợ hãi, nên lăn xuống dưới nhà trốn, làm cho mình bẩn thỉu, còn chạy làm mất một chiếc dép.”
Hắn nói tựa như đã tận mắt nhìn thấy, Hạ Hạ cực kỳ chột dạ.
Nhưng nếu đêm qua hắn đã phát hiện ra cô rồi, vậy tại sao hắn lại đi đến cửa hàng?
Nghĩ tới đây, Hạ Hạ run giọng: “Đôi, đôi màu trắng đó… Phơi ở bên ngoài, để cháu lấy rồi đưa nó cho chú.”
Người đàn ông nhướng mày, buông cô ra.
Hạ Hạ cố gắng bình phục hô hấp, bên ngoài không có giày phơi.
Nhưng chỉ cần ra khỏi cánh cửa này, cô sẽ có cơ hội chạy trốn.
Nghĩ như vậy, ngay cả bước chân cũng không tự chủ được mà tăng nhanh.
Lại không nghĩ còn hai ba bước nữa sẽ đến cửa, bỗng nhiên cổ tay bị siết chặt, cả người cô bị một lực mạnh kéo ngã về phía sau, bắp chân của cô nặng nề dập vào thành giường gỗ, trong nháy mắt đau đến tê dại, mà đầu cô cũng đụng vào giường, tuy rằng có chăn gối che chở, nhưng bỗng nhiên ngã như vậy, vẫn là ngã đến mức cô nhất thời không phản ứng được.
Chu Dần Khôn đi tới, thuận tay cầm lấy kéo trên bàn đầu giường.
Hạ Hạ nhìn thấy cây kéo sắc bén kia lóe lên ánh bạc, cô run rẩy ôm chăn trốn vào trong cùng, một giây sau, chăn đã trực tiếp bị kéo ra, Hạ Hạ rốt cuộc nhịn không được khóc kêu: “Bố! Bố cứu con! Bố a——”.
Chu Dần Khôn nắm lấy mắt cá chân của cô kéo người xuống dưới thân, lần nữa nắm chặt cằm cô, buộc cô phải há miệng.
“Chu Hạ Hạ, nhóc định đi đâu để tìm đôi dép của nhóc đây? Hửm? Một trong số chúng đang ở trong phòng ta đấy, nhóc muốn đi đến đó sao? Hay là…” Kéo bén nhọn trong tay hắn dán lên môi cô: “Chuẩn bị đi tìm cặp bố mẹ vô dụng của nhóc?”
Nói thật, tâm tình hắn vốn không tệ, nhưng hiện tại lại rất không hài lòng.
Cháu gái bé nhỏ của hắn không còn đáng yêu như hai ngày trước nữa, bây giờ còn nói dối hai lần dưới tầm mắt của hắn.
Hắn nhìn chằm chằm người dưới thân, răng nanh và đầu lưỡi đẹp như vậy lại mọc trong cái miệng này, thật sự là lãng phí.
Hạ Hạ ý thức được hắn muốn nhổ răng cô thật, sợ tới mức dùng sức giãy dụa, tay chân vừa đẩy vừa đá, cả chiếc giường gỗ đều lay động đến mức kêu lên.
Đây là một nỗi sợ hãi kép, cô sợ bị người nọ nhổ răng cắt lưỡi, đồng thời cũng sợ thân thể nóng rực lại cứng rắn của hắn.
Vừa rồi khi hắn trực tiếp đặt cô lên giường, là một cô gái, Hạ Hạ đột nhiên sinh ra một sự sợ hãi khác.
Chu Dần Khôn bóp miệng cô, cô không thể lên tiếng, hắn nắm chặt tay cô, cô hoàn toàn không thoát ra được.
Đó là một sự khống chế lực lượng tuyệt đối, không thể trốn thoát.
Nói cách khác, hắn muốn làm gì thì làm cái đó, cô hoàn toàn không có khả năng chống trả và từ chối.
Từ trước đến nay Chu Dần Khôn không chỉ không có kiên nhẫn gì, mà còn thích chống lại người khác.
Chu Hạ Hạ càng giãy dụa, hắn lại càng muốn cô thỏa hiệp.
Cam tâm tình nguyện mà thỏa hiệp.
Chiếc kéo vốn định bỏ vào miệng cô, ‘leng keng’ một tiếng bị ném xuống gầm giường.
“Ta đổi ý rồi.”
Lúc này Hạ Hạ rất mệt mỏi, trong lòng sợ hãi, thân thể vì giãy dụa thế nên đã tiêu hao rất nhiều sức lực, sau khi hắn buông tay ra, cô thở dốc từng ngụm một, ngực phập phồng, mùi hương ngọt ngào ngọt không ngọt sữa không sữa tràn ngập giữa hai người.
Người đàn ông không hề kiêng dè lả lướt từ trên mặt cô, đảo qua cổ cô, trước ngực, cuối cùng là vùng bụng trắng nõn bằng phẳng.
Trong lúc giãy dụa, quần áo của cô lộn xộn, vạt áo xốc lên bụng, quần cũng bị cọ xuống, lộ ra một chút viền qυầи ɭóŧ màu hồng nhạt.
Tầm mắt này khiến Hạ Hạ hoảng hốt, cô lại giãy dụa, vẫn không cách nào thoát khỏi gông cùm xiềng xích của hắn.
Chỉ là động tác này, khiến ánh mắt Chu Dần Khôn một lần nữa rơi xuống mặt cô, hắn vỗ vỗ mặt cô: “Còn nhớ lồɳg kính không?”
Hơi thở của cô gái trở nên khó khăn trong nháy mắt.
“Để ta nói với nhóc về tình hình thị trường gần đây…” Hắn để ý đến mái tóc rối bời trên mặt cô: “Một cô gái khuyết tật có dáng người nhỏ nhắn như nhóc là được hoan nghênh nhất, giống như búp bê vải vậy, chơi rất thú vị, quay phim cũng kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Thị trường đang tranh giành đấy. Yên tâm, phim của nhóc, chú út nhất định sẽ cổ vũ, mua mấy trăm nghìn bản, cả Bangkok ai cũng sẽ có một cái, đến lúc đó nhóc so với thần tượng bán đít̟ của mình còn nổi tiếng hơn.”
Cô gái nghe xong tuyệt vọng.
Cô há miệng, bởi vì quá khẩn trương, nhất thời lại không phát ra được tiếng nào.
Chu Dần Khôn kiên nhẫn chờ.
Nhìn gần hơn, làn da của cô sạch sẽ không tì vết, ngay cả lỗ chân lông cũng không nhìn thấy, sau khi khóc lông mi ướt sũng, ngay cả đầu mũi cũng đỏ.
Đôi môi rất mềm, vừa rồi cũng cảm giác được.
Khuôn mặt rất mịn, không thể chịu nổi bị nhéo, chạm vào một chút là sẽ có dấu đỏ.
Cho đến khi giọng nói khàn khàn của cô thừa nhận: “Đêm qua … Là cháu đó.”
Chu Dần Khôn cuối cùng buông cô ra.
Cô gái ngồi dậy, một giọt nước mắt rơi xuống, rơi trên đùi tạo ra một tia hoa nhỏ.
Cô tự đi xuống giường, nửa người đều chui vào gầm giường, từ bên trong lấy ra một đôi dép lê màu trắng dính đầy bùn và cỏ.
Sau đó cô cúi đầu không nói một lời, cầm dép lê đứng bên giường, bộ dáng mặc kệ xử trí.
Người đàn ông buồn cười nhìn cô: “Sao, không chạy?”
Cô vẫn cúi đầu.
Cô biết mình không thể chạy ra ngoài.
Chu Dần Khôn nắm cằm cô, buộc Hạ Hạ ngẩng đầu, hai mắt cô đỏ ửng, đầu vai còn rụt rụt.
Cô cảm thấy mình sắp chết.
Cô biết quá nhiều, người biết quá nhiều sẽ bị diệt khẩu.
“Sớm thừa nhận không phải là tốt sao.”
Người đàn ông buông cô ra, ngồi xuống bên giường, ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô.
Hạ Hạ đành phải tiến lên một bước, đến trước mặt hắn.
“Cháu gái nhỏ, nhóc ngoan ngoãn câm miệng, chuyện khác sẽ dễ nói.”
Nghe vậy, trong mắt Hạ Hạ khẽ động, cố lý giải hàm ý của lời này.
Tối hôm qua cô gặp được hắn, còn biết hắn giết người, hắn lại chỉ cần cô thừa nhận, rồi câm miệng… Sau đó để cô đi?
Chu Dần Khôn nhìn bộ dạng sững sờ của cô, trong lòng khinh thường, thứ hèn nhát này và cả mẹ nó nữa, là con bài thương lượng tốt của Chu Diệu Huy, đương nhiên là sống vẫn hữu dụng hơn là chết.
“Chỉ cần nhóc ngoan ngoãn câm miệng, tối hôm qua nhìn thấy cái gì, hôm nay nghe thấy cái gì, cũng không thể có người thứ ba biết. Bao gồm cả bố mẹ của nhóc. Nếu không, đoán xem sẽ có kết cục gì?”
Lời này làm thân thể Hạ Hạ run lên, bất giác chống lại đôi mắt đen kia.
Chu Dần Khôn hơi kề sát vào: “Dáng người của mẹ nhóc đẹp như vậy, ta thấy so với nhóc thì mẹ nhóc thích hợp đặt vào trong lồɳg kính hơn đấy.”
Cô gái mở to mắt không thể tin được.
“Về phần bố nhóc, vậy thì đơn giản hơn rồi.”
Không cần Chu Dần Khôn nhắc nhở, Hạ Hạ lập tức nghĩ đến khẩu súng nhắm vào bố ở tháp Sathorn, còn có những tay súng bắn tỉa không nhìn thấy vị trí, nhưng có thể bắn tỉa chuẩn xác.
Nếu vậy thì nơi này cũng sẽ có luôn ư?
Hạ Hạ vội vàng mở miệng: “Cháu không nói! Cháu đã hứa với chú là cháu sẽ không nói mà. Cháu, cháu đã ngủ trong phòng cả đêm qua, cháu không có đi ra ngoài, thậm chí không nhìn thấy bất cứ ai cả. Bất cứ ai hỏi cháu, cháu sẽ nói như vậy.”
Giọng điệu vừa vội vàng vừa khẩn cầu.
Chu Dần Khôn mỉm cười nhìn cô, kì thực đối với lời cam đoan bị uy hiếp này hắn không tin.
Nhưng cũng không quan trọng, chỉ cần hai ngày nay cô ngậm miệng lại, không làm hỏng chuyện của hắn là tốt rồi.
Vì thế bề ngoài hắn rộng lượng xoa xoa đầu cô: “Vậy thì nói xong rồi, Chu Hạ Hạ.”
Cửa phòng, lại mở ra và đóng lại.
Cảm giác áp bách và cảm giác hít thở không thông mãnh liệt trong phòng rốt cuộc đã biến mất, Hạ Hạ vô lực quỳ gối trên giường, sững sờ nhìn đôi dép trên tay.
Bên ngoài phòng, bầu trời đã sáng lên.
Tâm tình Chu Dần Khôn không tệ, đang chuẩn bị xuống cầu thang, không hiểu sao bước chân dừng lại.
Hắn cúi đầu, chỗ nào đó hơi cứng, đường viền rõ ràng.
Sắc trời sáng sủa phản chiếu vẻ mặt quỷ dị trên gương mặt tuấn tú nọ.
Khi nào thành như vầy? Chu Dần Khôn quay đầu lại nhìn.
Hơn phân nửa là do cô giãy dụa lung tung như điên, cọ thành như vậy.
“Chậc.” Hắn nhíu mày, có chút ghét bỏ.
Mấy ngày nay đến Mae Sai quên tìm phụ nữ, thứ này có chút đói không chọn ăn rồi.