Editor: L’espoir
*
Khi Hạ Hạ thật sự tỉnh lại thì trời đã rất tối, trong lúc cô khi ngủ khi tỉnh, lên cơn sốt lại hạ sốt đứt quãng, Sama vẫn không dám rời khỏi người cô.
Trong phòng có một mùi thức ăn, ánh mắt cô còn chưa hoàn toàn mở ra, gọi một tiếng “Mẹ”.
Lời còn chưa dứt đã có tiếng đáp lại.
Sama bưng nước ấm đã đun xong, Hạ Hạ được đỡ ngồi dậy, cổ họng khô khốc được nước ấm thông thuận, cô ngơ ngác nhìn đôi chân lộ ra khỏi chăn đã được lau khô.
Cổ họng khô đến đau rát, mũi không thông khí lắm, cơ thể không có sức, là triệu chứng sau khi cảm lạnh.
Có lẽ là do đêm qua đổ mồ hôi.
Nhưng trên người không dính nhớp khó chịu như buổi sáng mới ngủ dậy, mẹ giúp cô lau sạch những chỗ bẩn thỉu, còn giúp cô thay quần áo sạch sẽ rộng rãi.
Hạ Hạ nhìn thấy chiếc váy trắng tinh khiết cũng được đặt gọn gàng ở cuối giường.
Khi tham dự tang lễ, yêu cầu phải mặc quần áo màu đen tuyền hoặc trắng tinh như vậy.
Nước mắt tràn ngập hốc mắt, cô cầm ly, bắt đầu khóc.
Sama đau lòng sờ sờ đầu Hạ Hạ: “Hạ Hạ ngoan, ông nội nhìn con như vậy sẽ rất khó chịu. Đám tang của ông nội đang được chuẩn bị, nhưng bố nói cho phép con nghỉ ngơi trong phòng, không cần tham dự. Tấm lòng và sự hiếu thuận của con, ông nội đều biết hết.”
“Như vậy thì sao được…” Hạ Hạ nghẹn ngào ngẩng đầu: “Vì sao không cho con tham dự?”
Sama giúp cô lau nước mắt: “Ông nội qua đời, có rất nhiều người đến, sẽ nói về một số chuyện. Trường hợp này con không phù hợp để tham dự đâu. Thế nên con hãy nghe bố nói, mẹ cũng sẽ ở lại với con, được chứ?”
Hạ Hạ hiểu được ý đó.
Bố không cho cô đi tham dự, có lẽ là giống như những lời đã nghe rất nhiều lần trước đây—— chuyện của người lớn, trẻ con không cần quan tâm.
Mà tang lễ của ông nội, cũng chỉ là trường hợp của người lớn, cô không thể đi.
Thấy Hạ Hạ trầm mặc gật đầu, Sama ôm lấy cô: “Mẹ đã làm mì hải sản cho con rồi đó, vừa lúc con tỉnh lại thì ăn một chút đi. Mẹ đi làm thêm chút đồ ăn cho bố con nữa, từ sáng đến giờ ông ấy vẫn không ăn gì cả, mẹ thật sự lo lắng. Con gái à, con ăn xong thì nghỉ ngơi cho tốt nhé, mẹ sẽ về với con sau.”
Chu Hạ Hạ nghe thấy cả ngày nay bố không ăn gì, vội gật đầu: “Mẹ đi đi.”
Sama đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Hạ Hạ.
Cô xuống giường mang dép đi đến bàn, trước mặt là mì hải sản mà Sama làm cho cô.
Vốn kìm xuống tiếng khóc, lại dần dần trở nên lớn hơn, nước mắt cứ vậy rơi xuống từng giọt từng giọt vào trong bát.
Ngày đầu tiên cô đến Mae Sai, cũng là ăn mì ống, do ông nội đầu đầy mồ hôi làm cà ri bò cho cô.
Cô ăn cảm thấy ngon nên ăn hết cả đĩa, khi đó quạt chỉ thổi về phía cô, ông nội còn lo lắng cô nóng, quạt cho cô.
Nhưng ông nội đã qua đời vào đêm qua rồi.
Cô sẽ không thể ăn những món ăn do ông nội tự tay làm nữa, cũng sẽ không có ai mặc kệ cô làm gì sẽ khen cô vô điều kiện giống như ông nội.
Bữa cơm tối hôm qua, không ngờ nó là bữa cơm cuối cùng của cô và ông nội, mà tối hôm qua cô còn… Thậm chí quên nói chúc ngủ ngon với ông nội.
Tối hôm qua.
Hô hấp của cô gái cứng lại.
Tối hôm qua khi bố trở về phòng đã muộn, bố nói rằng bố đã nói chuyện rất vui vẻ với ông nội, còn bảo cô trở về phòng mình ngủ sớm đi.
Lúc ấy cô còn không cảm thấy muộn, nhưng kỳ thật vừa về phòng đã dính gối ngủ thiếp đi, chỉ là ngủ được một lát lại muốn đi vệ sinh, lúc này mới không thể không đứng lên.
Sau đó, từ nhà vệ sinh đi ra, cô nhìn thấy Chu Dần Khôn.
Còn thấy hắn cười rất đáng sợ.
Sự sợ hãi không rõ ràng này, có lẽ đó chính là cái gọi là trực giác, hoặc nói nó là kinh nghiệm được hình thành trong vô thức—— mỗi lần hắn cười như vậy, đều xảy ra chuyện rất khủng bố.
Mà buổi sáng hôm nay, lại nghe thấy tin ông nội qua đời.
Hô hấp trong nháy mắt trở nên dồn dập khó chịu, đây… Có liên quan gì không nhỉ? Rõ ràng cô chỉ nhìn thấy hắn vào lúc nửa đêm mà thôi.
Không biết vì sao, lòng bàn tay Hạ Hạ đổ mồ hôi từng trận, trong lòng không hiểu sao sinh ra cảm giác hoài nghi quỷ dị và đáng sợ.
Tối hôm qua Chu Dần Khôn lại làm chuyện khủng bố, mà chuyện khủng bố này lại có liên quan đến cái chết của ông nội.
Như vậy chẳng lẽ là… Ý nghĩ đáng sợ hơn nảy ra, hai chân cô gái mềm nhũn suýt ngã, cô nắm lấy mép bàn mới chống đỡ được mình.
Không thể, ông nội là bố của chú út và bố mà.
Cô nhắm mắt lại, buộc mình không suy nghĩ lung tung nữa.
Nhưng trước mắt lại hiện lên từng cảnh tượng khiến người ta run rẩy, Chu Dần Khôn từng cầm súng chĩa vào bố, cũng từng bóp cổ cô muốn ném cô xuống tháp Sathorn.
Người thân và người kết giao, đối với hắn mà nói hình như không quan trọng chút nào.
Như vậy, có phải là hắn và ông nội xảy ra tranh chấp hay không? Đây là điều mà cô đã lo lắng từ lâu.
Trong lúc nhất thời, đủ loại suy nghĩ lần lượt xông vào đầu không ngừng, cuối cùng sự hoài nghi vẫn chiếm thế thượng phong.
Khổ sở cũng được, tiếc nuối cũng tốt, suy cho cùng, Hạ Hạ mới là người không muốn tin ông nội cứ thế lại đột nhiên qua đời.
Điều duy nhất cô muốn làm bây giờ là nói với bố những gì cô nhìn thấy và sự nghi ngờ trong lòng mình.
Chỉ là sau hàng ngàn suy nghĩ, ngay cả chính cô cũng cảm thấy vô lý.
Vô lý cảm thấy mình làm sao có thể sinh ra sự nghi ngờ như vậy, sau khi nói cho bố, có phải ông ấy cũng cảm thấy rất vô lý hay không?
Cô không phát hiện cơ thể mình đang hơi run rẩy, cũng bất chấp chờ trong lòng mình hoàn toàn tỉnh táo lại, xoay người đi về phía cửa.
Mẹ nói đi nấu ăn cho bố, vậy chắc họ đều đang ở trong cửa hàng của ông nội đi, vài bước là tới rồi.
Nghĩ như vậy, cô đi tới cửa mở cửa phòng, nhất thời một mùi khói đập vào mặt.
Bóng đêm tối đen, người đàn ông mặc áo sơ mi đen, cổ áo cởi ra vài cúc, hắn cao lớn và cường tráng, vừa bước lên bậc thang cuối cùng, đang cúi đầu dập nát tàn thuốc lá.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tàn thuốc dập tắt, hắn ngước mắt lên.
Thấy cô gái giật mình tại chỗ giống như đã quên thở, Chu Dần Khôn cười: “Đi đâu vậy?”
Hắn lại mỉm cười, giống hệt đêm qua.
Hạ Hạ chỉ cảm thấy hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, mấy ngày nay ở chung hài hòa phảng phất như chưa từng có gì xảy ra, giờ phút này ngoại trừ sợ hãi cô còn sợ hãi hơn.
Cô mở miệng muốn lớn tiếng gọi bố, đáng tiếc chậm một giây, trước khi kêu lên tiếng, tay của người đàn ông cũng đã bịt mũi và miệng cô lại, không cần tốn nhiều công sức đã dẫn cô đi vào.
Cánh cửa bị hắn đóng lại bằng một tay.
Phòng cô gái rất thơm, ngoài mùi của đồ ăn, còn có mùi kem độc đáo trên người Chu Hạ Hạ.
Thân thể mềm mại run rẩy bị ép đến vách tường cứng rắn, Hạ Hạ bị kẹp giữa góc giường và vách tường, trong phòng chỉ có hai người họ, cô tràn đầy sợ hãi nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, nước mắt theo khuôn mặt chảy vào lòng bàn tay hắn.
Chu Dần Khôn hơi khom người, cúi đầu nhìn thẳng vào cô: “Sợ hãi thế làm gì, mấy ngày nay không phải chúng ta rất tốt hay sao?”
Chu Hạ Hạ lắc đầu, trong miệng phát ra âm thanh ưm ưm.
“Lắc đầu có ý gì, là không sợ hãi, hay là nhóc cảm thấy hai chúng ta ở chung không tốt?”
Hỏi như vậy, nhưng hắn cũng không cho cô cơ hội trả lời, một tay che miệng cô, tay kia xoa xoa tóc cô như xoa chó.
“Có một chuyện ta rất tò mò, nên mới đến hỏi nhóc một chút.” Chu Dần Khôn đến gần, gần như dán vào tai cô: “Tối hôm qua, nhóc có nhìn thấy người nào không?”
Mấy chữ ngắn ngủi, như búa tạ đập vào lòng Chu Hạ Hạ, cô lập tức lắc đầu, ánh mắt khẩn thiết nhìn người đàn ông trước mắt.
Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn cô.
Ngay sau đó, tay bịt mũi và miệng cô không dấu vết dùng sức.
Cảm giác hít thở không thông dần dâng lên, Chu Hạ Hạ hoảng sợ giãy dụa, hai tay cô chống lên lồɳg ngực người đàn ông, muốn dùng sức đẩy hắn ra, nhưng hắn lại không nhúc nhích giống như không cảm giác được, ung dung bình thản nhìn mặt cô từ đỏ sang xanh, Hạ Hạ nức nở xin tha, hai tay lại nắm lấy tay người đàn ông, muốn bẻ ngón tay hắn ra.
Chỉ là ngón tay kia càng bẻ càng chặt, cảm giác choáng váng và cảm giác hít thở không thông càng lúc càng nặng.
Hạ Hạ có chút không thấy rõ người trước mắt, trong đầu trở nên trống rỗng, cô bỗng nhiên dùng hết toàn lực quay đầu, vậy mà để cho tay người đàn ông và mặt cô sinh ra một khe hở, Chu Hạ Hạ không chút suy nghĩ há miệng cắn.
Một giây sau, cơ hàm đau nhức dữ dội, cô bị bàn tay che mũi và miệng bóp chặt mặt cô, miệng cô còn hơi mở ra, người đàn ông có thể nhìn thấy hàm răng trắng nõn cùng cái lưỡi nhỏ phấn nộn bên trong.
“Không chỉ nói dối, mà còn muốn cắn người?” Ngón cái của hắn vuốt ve môi dưới của cô, hơi hơi kéo lên, lộ ra hàm răng chỉnh tề bên trong: “Hừm. Răng đẹp, có thể nhổ hết ra đưa cho ta được không?”
“Không, đừng…” Giọng Hạ Hạ khàn khàn, cơ thể dán sát vào vách tường, muốn tránh đi hơi thở nóng rực của hắn.
“Vậy thì, có thể ăn ngay nói thật được chứ? Nếu không cứ như vậy đi, nói dối một chữ, thì lấy một cái răng để bồi thường, rất công bằng.”
Thân thể hắn hoàn toàn ngăn trở tầm mắt của cô, Hạ Hạ chỉ có thể cầu nguyện trong lòng có người có thể đi ngang qua chỗ cô, có thể đến cứu cô.
“Ngoan, nhóc đừng có mong sẽ có người đến.”
Chu Dần Khôn buông mặt Hạ Hạ ra, còn lau nước mắt cô, ngửi mùi thơm trên tóc cô.
“Mặc kệ là ai đến, chỉ cần phá vỡ bí mật của chúng ta, vậy chỉ có thể đi cùng với ông của nhóc thôi.”