Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 57: Đối đầu

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Sáng sớm hôm sau, Hạ Hạ bị tiếng ồn ào đánh thức.

 

Cô không nhớ mình ngủ từ khi nào, chỉ là cả đêm đều cuộn mình trong chăn với tư thế cực kỳ không thoải mái, giờ phút này cả người đều rất đau nhức.

 

Cô nhìn đồng hồ, hơn sáu giờ sáng, không nên ồn ào như vậy mới đúng.

 

Cô xuống giường, đi chân trần đi mở cửa, nghe thấy tiếng ồn ào hình như là từ trong cửa hàng của ông nội truyền đến, nhìn qua như vậy, mơ hồ có thể thấy bên trong có không ít người.

 

“Hạ Hạ.”

 

Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến, Sama mặc một chiếc váy màu đen, nhìn thấy con gái chân trần đứng trên mặt đất, quần áo và cánh tay đều lấm lem, không khỏi ngẩn ra: “Hạ Hạ, đây là bị sao vậy? Làm sao lại thành ra thế này?”

 

Hạ Hạ cúi đầu nhìn, mới giật mình nhớ tới chuyện tối hôm qua, cảm giác giống như đã gặp một cơn ác mộng vừa kỳ quái vừa đáng sợ.

 

“Dạ không… Không có gì đâu mẹ, tối qua đi vệ sinh bị ngã thôi.”

 

Sama có chút kinh ngạc, Hạ Hạ rất thích sạch sẽ, sẽ không để bẩn đi ngủ.

 

Nhưng hiện tại không phải lúc để hỏi những chuyện này, thấy Hạ Hạ lại quay đầu nhìn cửa hàng của Sayphone, Sama mím môi, sờ sờ đầu con gái trước.

 

Hạ Hạ quay đầu lại.

 

“Ngoan, giờ con đi tắm rửa sạch sẽ thay quần áo trước đi.”

 

Nói xong, Sama đưa cho Hạ Hạ một chiếc váy trắng tinh, vẻ mặt có chút bi thương.

 

Hạ Hạ nhìn váy trắng trong tay, lại nhìn chiếc váy đen tuyền trên người Sama, trong mắt khó hiểu.

 

Tối hôm qua hai người rõ ràng đã thương lượng xong, hôm nay là sinh nhật ông nội, phải mặc quần áo màu đỏ.

 

“Con thay quần áo xong rồi, chúng ta đi nhìn ông nội.” Sama khẽ thở dài: “Hạ Hạ, ông nội đã qua đời vào tối hôm qua rồi.”

 

“Cái gì?!”

 

Cô gái không thể tin lùi lại hai bước, Sama sợ cô bị vấp ngã bởi ngưỡng cửa, vội vàng đỡ lấy.

 

“Không thể nào! Ngày hôm qua ông nội còn khỏe, ông còn nói tiệc mừng thọ hôm nay muốn đem thọ tinh mà con đã tặng ông ra cho mọi người xem!”

 

Cô nhét váy vào tay Sama rồi đi chân trần chạy ra ngoài, nơi ở cách cửa hàng Sayphone vài bước, người lớn đứng đầy bên trong, lúc này Hạ Hạ bất chấp lễ phép gì đó, cô dùng sức xông vào, liếc mắt đã nhìn thấy thi thể được phủ một lớp vải trắng.

 

Bàn trong cửa hàng được ghép lại với nhau, thi thể của ông cụ được đặt lên trên đó, vải trắng che đầu ông, chỉ lộ ra một đôi chân không đi giày, mắt cá chân và ngón tay sưng lên, rõ ràng là dấu vết do ngâm nước.

 

Mà cách đó không xa, ông thọ mà cô tặng cho ông nội, đang được đặt ngay cạnh bức tượng Thần tài.

 

Khuôn mặt của cô gái tái nhợt.

 

“Ông nội, ông nội…” Giọng nói của cô lẩm bẩm run rẩy, hai mắt nhìn chằm chằm vào vải trắng, không tin ngày hôm qua ông còn dạy cô chơi cờ vua, còn ở trên bàn cơm khen cô hiểu chuyện, hôm nay đã biến thành một khối thi thể lạnh như băng.

 

Bỗng nhiên cô gái xông vào cắt ngang cuộc đối thoại trong cửa hàng, tất cả những người có mặt đều là đàn ông, hầu như tất cả tầm mắt đều rơi vào trên người Hạ Hạ đang thất hồn lạc phách.

 

Chu Diệu Huy khẽ nhíu mày, đi qua, đứng giữa thi thể của Sayphone và Hạ Hạ: “Hạ Hạ, con đi về trước đi.”

 

Lúc này Sama mới đuổi theo, Chu Diệu Huy nhìn bà một cái, người phụ nữ hiểu được ý chồng, bà tiến lên nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Hạ Hạ, nhìn thấy bộ dáng ngơ ngẩn của cô, biết chuyện ngoài ý muốn như vậy đã tạo thành bao nhiêu trùng kích.

 

“Hạ Hạ.” Sama cố gắng nhẹ nhàng dỗ dành: “Nói lời tạm biệt với ông nội đi.”

 

Nói hai chữ tạm biệt nói đơn giản, nhưng lại khiến cô thừa nhận rằng… Người ông hôm qua đang sống sờ sờ đùa giỡn, đã chết rồi.

 

Cô gái cứng ngắc nghiêng đầu, chỉ là còn chưa mở miệng nói chuyện với mẹ, tầm mắt đã nhìn thấy người đàn ông đang ngồi đằng kia ngậm điếu thuốc.

 

Chu Dần Khôn đang chơi bật lửa trong tay, ngay từ giây đầu tiên Chu Hạ Hạ tiến vào, tầm mắt hắn đã dừng lại trên người cô.

 

Chống lại đôi mắt đen kia, không hiểu sao cơn lạnh run rẩy từ sau lưng lan tỏa khắp toàn thân, trên môi Hạ Hạ mất đi huyết sắc.

 

Chu Dần Khôn không nói gì, chỉ là tầm mắt chậm rãi trượt xuống, đảo qua từ quần áo và cánh tay bẩn thỉu của cô, cuối cùng rơi xuống đôi chân không mang giày của cô.

 

“Hạ Hạ!”

 

Cơ thể cô gái đột nhiên mềm nhũn, ngã vào lòng mẹ.

 

Người gần nhất là người của Chu Diệu Huy, tên là A Phổ, hắn lập tức tiến lên ôm Hạ Hạ, Sama đi theo bên cạnh vội vàng dẫn A Phổ đi về phía phòng Hạ Hạ.

 

Sau một khoảng thời gian ngắn xen kẽ, cửa hàng đã trở lại bầu không khí căng thẳng trước đó.

 

Chu Dần Khôn nhìn Chu Diệu Huy: “Anh cả, con gái cưng của anh ngất xỉu rồi kìa, anh không đi xem sao?”

 

Vẻ mặt Chu Diệu Huy nghiêm túc, giọng điệu kiên định: “Tôi nói, phải khám nghiệm tử thi. Không có khả năng bố xảy ra chuyện như vậy.”

 

Toàn bộ thị trấn Mae Sai, từ quân đội đến cảnh sát, đều có mối liên hệ với Sayphone, thị trấn Mae Sai đối diện với một nhánh của sông Mê Kông, dựa lưng vào núi sâu, trên núi có một thôn trại lớn tên là Mae Salong, cả quân vũ trang đóng quân, cho dù là chiến đấu với chính phủ, ông cụ cũng không thể có nửa điểm nguy hiểm.

 

Mae Sai là địa bàn của ông, người và súng ở đây đều nghe mệnh lệnh của ông cụ, nhưng ông bỗng nhiên im lặng mà chết, Chu Diệu Huy hoàn toàn không tin đó là một tai nạn.

 

Nghe thấy anh ta nói như vậy, Chu Dần Khôn dập tắt điếu thuốc, đứng lên đi tới trước mặt Chu Diệu Huy.

 

Hai người đối đầu, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, tất cả mọi người nín thở trong nháy mắt.

 

Ai ngờ Chu Dần Khôn lại nở nụ cười, lại gọi một tiếng “Anh cả”.

 

Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm vào ánh mắt của hắn: “Tôi đã nói, ai dám động đến thi thể của bố tôi, người đó sẽ xuống cùng với ông ấy.”

 

Chu Diệu Huy nhíu mày, cũng không nhượng bộ.

 

Chu Dần Khôn nói: “Không phải anh tuân thủ quy tắc nhất sao? Quy tắc giang hồ, mổ bụng chôn đất, cho dù xuống đất cũng sống yên ổn, không có cách nào đầu thai. Đây là điều tối kỵ. Chúng ta làm con trai, dù thế nào cũng nên tận hiếu tâm, tốt xấu gì cũng đừng quấy nhiễu sự an bình của bố dưới đất, anh nói xem?”

 

“A Huy.”

 

Lúc này, một giọng nói phát ra từ cửa.

 

Chu Diệu Huy nhìn qua, là người quen cũ.

 

Phra Shan vừa mới từ Miến Điện chạy tới, có giao tình mấy chục năm với Sayphone, hai người khi còn trẻ đã cùng nhau dốc sức, chỉ là dã tâm của Phra Shan không lớn, an phận lấy phần tiền mình nên lấy, sau đó năm này qua năm nọ thay Sayphone quản lý trồng cây anh túc.

 

Sayphone rất coi trọng Phra Shan, người dưới tay ông cũng sẽ quy củ gọi Phra Shan là chú.

 

Phra Shan đi vào, thấy thi thể phủ vải trắng trên bàn, dừng lại dưới chân hắn, hai tròng mắt đột nhiên đỏ lên.

 

“Chú Phra Shan.” Chu Diệu Huy gọi một tiếng.

 

Lúc này Phra Shan mới dời tầm mắt, lại nhìn về phía Chu Diệu Huy: “Lời của hai anh em các cậu, tôi đều nghe thấy hết rồi. Nhưng A Huy à, bố cậu rạng rỡ cả đời, đi cũng phải đi có thể diện. Nếu cậu cảm thấy có vấn đề, vậy thì gọi bác sĩ đến kiểm tra, chỉ là chú khuyên cậu, không nên động đao, cậu cũng hy vọng bố cậu đi không được nguyên vẹn chứ?”

 

“Chú Phra Shan nói chí phải…” Không đợi Chu Diệu Huy trả lời, Chu Dần Khôn mở miệng trước: “Vậy thì đi tìm bác sĩ đi.”

 

Bác sĩ tới là người Chu Diệu Huy quen biết.

 

Từ khi Sayphone đến Mae Sai định cư, ông thường uống rượu và chơi cờ với vị bác sĩ đã nghỉ hưu tên Đàm Tứ Bình này, không vì cái gì khác, cũng bởi vì tổ tiên của Đàm Tứ Bình là người Hồng Kông Trung Quốc, nói chuyện rất hợp ý với ông cụ.

 

Chẩn đoán của Đàm Tứ Bình trùng khớp với suy đoán của mọi người khi Sayphone bị phát hiện, say rượu trượt chân chết đuối.

 

Thi thể của Sayphone được người đưa cá phát hiện vào buổi sáng, hôm nay vốn không có cá giao, là ông chủ bán cá biết Sayphone sẽ mừng thọ nên kêu người tặng gửi một mẻ cá.

 

Người đàn ông sợ hãi hoảng sợ hét toáng lên, gọi người mới vớt được thi thể.

 

Cách nơi vớt xác không xa chính là quán cá nướng của chính Sayphone, trên bàn nhỏ ven sông còn để rượu và ly rượu rỗng.

 

Chu Dần Khôn nghe xong liếc nhìn Chu Diệu Huy: “Được rồi chứ?”

 

Chu Diệu Huy nhìn ánh mắt của Chu Dần Khôn, bên trong không có bi thương hay khổ sở.

 

Quả thật giống như bố nói, không có một chút nhân tính nào.

 

“A Huy, theo quy củ mà nói, thi thể này còn phải ở lại bảy ngày, tuy nhiên thời tiết nóng như vậy, cứ để mặc bố cậu thế này không tốt. Chuẩn bị tang lễ càng sớm càng tốt.” Phra Shan nói: “Phải nói là đột ngột lên cơn đau tim, đừng nói là say rượu rơi xuống nước.”

 

Nói xong, hắn đi đến bên cạnh thi thể, xốc lên mép vải trắng, nắm chặt bàn tay sưng phồng, các ngón co quắp lại.

 

Phra Shan cúi đầu nghẹn ngào một lúc lâu: “Bố cậu cũng muốn giữ thể diện.”

 

Chu Diệu Huy trầm mặc thật lâu, cuối cùng không nói gì mà rời đi.

 

Người chết không thể sống lại, mặt mũi hơn trời.

 

Ông cụ đột nhiên tử vong, không dặn dò hậu sự, Chu Diệu Huy bận rộn không chỉ với tang lễ.

 

Nếu như níu kéo không buông nguyên nhân cái chết của Sayphone, điều tra hay không điều tra ra cái gọi là chân tướng là một chuyện, quan trọng hơn, là không thể để cho người ta nhân cơ hội chui vào khoảng trống, chia một bát canh từ việc làm ăn của Sayphone.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc