Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 52: Ván cờ

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Chu Hạ Hạ cảm nhận được ánh mắt nọ, nghiêng đầu lại, thấy Chu Dần Khôn không nói gì, giống như chỉ tùy ý liếc nhìn sang bên này, cô suy nghĩ một chút, chủ động mở miệng: “Chú út?”

 

Một tay Chu Dần Khôn gõ gõ tay vịn, tay còn lại đùa nghịch điện thoại di động: “Nói.”

 

Hạ Hạ đứng dậy đi tới, ngồi xổm bên cạnh ghế lười: “Ngày mốt chính là sinh nhật ông nội, cháu muốn gọi điện thoại cho bố mẹ, hỏi họ khi nào sẽ tới.”

 

Dừng một chút, cô hỏi: “Được chứ?”

 

Lần trước là bởi vì một cuộc điện thoại, hắn nổi giận rất lớn, thế nên gọi điện thoại có hơi sợ mình sẽ càn rỡ trước mắt hắn.

 

Người đàn ông ngửi thấy mùi ngọt ngào của sữa, nghiêng đầu.

 

Chu Hạ Hạ ngồi xổm trong tầm tay hắn, trông mong nhìn hắn.

 

Nhìn như vậy, dường như cũng thuận mắt vài phần so với lúc trước.

 

Hơn nữa tâm tình đang không tệ, Chu Dần Khôn “Ừ” một tiếng.

 

Bởi vì một chữ như vậy, nhìn ra trên mặt Hạ Hạ cao hứng, ân cần rót thêm một ly coca đá, sau đó mới cầm điện thoại di động trở về phòng mình.

 

Chân trước của cô vừa đi, điện thoại di động của Chu Dần Khôn lập tức vang lên.

 

Chờ đợi mấy ngày nay, điện thoại cuối cùng đã đến.

 

Hắn nghe máy: “Thế nào?”

 

Bên kia là giọng nói của A Diệu: “Anh Khôn, việc kiểm chứng ở Singapore bên này với ở Thái Lan bên đó đã không làm thất vọng rồi, Ngô Bang Kỳ có người yêu, hiện là giám đốc hội đồng từ thiện Thái Lan, do cô ta ȶᏂασ túng, luồn lách sổ sách của hội đồng quản trị, cho nên trên sổ sách không tra ra vấn đề. Nhưng nếu tiếp tục kiểm tra hướng dòng chảy, vấn đề sẽ xuất hiện.”

 

Chu Dần Khôn cười nhạo nói: “Có phải đi vòng một vòng thật lớn, cuối cùng lại đi vào tài khoản hải ngoại của hai anh em Ngô Bang?”

 

“Đúng vậy. Công ty hóa chất của em trai Ngô Bang, Ngô Bang Trực, chính là bán cho hội đồng từ thiện, do hội đồng treo tên dự án từ thiện, tiền được chuyển trực tiếp vào tài khoản, nhưng nhà máy hóa chất vẫn tiếp tục hoạt động, tất cả số tiền kiếm được đều thuộc về anh em nhà họ Ngô.”

 

“Bao nhiêu.”

 

A Diệu bên kia trả lời: “Năm trước, mỗi năm không ít hơn 300 triệu đô la Mỹ. Về sau chắc chắn sẽ nhiều hơn.”

 

Quả nhiên là tài chính dồi dào, mới dám mở miệng muốn số lượng lớn như vậy, hơn nữa còn muốn hợp tác quanh năm.

 

Tâm tình của Chu Dần Khôn tốt hơn: “Rốt cuộc ông ta định đi đâu?”

 

“Colombia.”

 

Chu Dần Khôn bên này nhướng mày: “Thảo nào.”

 

Cộng hòa Colombia là một quốc gia trên đất liền và trên biển nằm ở phía bắc của Nam Mỹ, giáp với Venezuela và Brazil ở phía đông, giáp Ecuador và Peru ở phía nam, giáp Thái Bình Dương ở phía tây, Panama ở phía tây bắc và biển Caribê ở phía bắc.

 

Có thể nói rằng nó có rất nhiều đường dây mở rộng theo mọi hướng, đây là điểm trung chuyển tốt nhất cho buôn lậu và buôn người.

 

Quan trọng hơn là, đây là thiên đường của cocaine.

 

“Lá gan đủ lớn. Ông ta muốn gom hàng hóa từ Nam Mỹ và châu Á, vận chuyển chúng từ Colombia, đi qua Venezuela và Caribê để bán sang Hoa Kỳ và châu Âu đây mà.”

 

Cái này A Diệu không rõ ràng lắm, chỉ mơ hồ cái nào cũng được đáp: “Có lẽ là thế.”

 

Chu Dần Khôn cười.

 

Đối với hành vi chạy đi thật xa của Ngô Bang Kỳ, đến chết cũng cảm thấy không có thuốc chữa.

 

Colombia có một hoàng đế ngầm tên là Esco, vào những năm 1990, riêng người đó đã kiểm soát 80% lượng cocaine được bán ở Colombia sang Hoa Kỳ.

 

Mặc dù lão Esco đã chết vào tám năm trước, nhưng hiện tại người đang chiếm giữ bên đó chính là con riêng của ông ta - ŧıểυ Esco, người này còn tâm ngoan thủ đoạn hơn người bố của hắn, Ngô Bang Kỳ vốn không phải là đối thủ của hắn.

 

Chỉ là… Ngô Bang có chết hay không chẳng có quan hệ gì tới hắn? Thứ có quan hệ tới hắn chính là, chỉ cần phái người nhìn theo dõi Ngô Bang Kỳ, sẽ không cần phải lo lắng về việc mở các đường dây sang Châu Âu và Châu Mỹ.

 

Nếu đến lúc đó Ngô Bang Kỳ chết, ngược lại sẽ bớt việc.

 

“Được rồi, trở về đi.” Chu Dần Khôn nói xong rồi cúp điện thoại.

 

Sau đó nhìn đồng hồ, vào thời điểm này, giấc ngủ trưa của Sayphone cũng gần như kết thúc.

 

Đi tới cửa, nhìn thấy ông cụ đang bày bàn cờ, bày cờ tương Trung Quốc chính thống.

 

“Bố.” Chu Dần Khôn đi vào: “Nói cho bố biết một chuyện.”

 

Sayphone thấy hắn, vẫy tay chào: “Đang chuẩn bị gọi cậu đấy, lại đây chơi hai ván đi.”

 

Chu Dần Khôn đi qua ngồi xuống, lúc này trong phòng không mát mẻ bằng bên ngoài.

 

“Có thể bật điều hòa không khí không?”

 

Sayphone chậc chậc một tiếng, xoay người đi lấy quạt bồ thì thuận tay mở quạt điện lên, thổi về phía con trai: “Được chưa? Đừng có nhiều chuyện nữa.”

 

Chu Dần Khôn lười tranh luận, Sayphone ngồi đối diện hắn, đi bước nước cờ đầu tiên.

 

Pháo đầu tiên khai cuộc, đang tấn công trung tốt đối diện.

 

Chu Dần Khôn đi theo một bước, nhảy ngựa, công pháo.

 

Đồng thời còn nói theo: “Bố, Ngô Bang Kỳ của Cục cảnh sát, muốn băng và số 4.”

 

Băng và số 4, cái trước đề cập đến methamphetamine, cái sau đề cập đến heroin.

 

Sayphone nghe xong lời này cũng không ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào bàn cờ, bước tiếp theo là phi tướng.

 

“Việc này nói với anh cả cậu là được.”

 

Chu Dần Khôn biết sẽ nói câu như vậy, đi theo Sayphone một bước.

 

Củng tốt, trong toàn bộ ván cờ không thay đổi nhiều.

 

“Chuyện này còn phải để cụ già bố gật đầu trước, Ngô Bang Kỳ muốn số lượng lớn, hơn nữa là hợp tác quanh năm.”

 

“Số lượng lớn?” Sayphone không cho là đúng, giọng điệu tùy ý: “Bao nhiêu?”

 

“Hai đơn cộng lại với nhau, mỗi năm ít nhất bảy trăm kg.”

 

Nghe vậy, Sayphone ngước mắt lên.

 

Một đôi mắt nhìn như đục ngầu, ánh mắt nhấp nháy: “Hắn chỉ là Phó cục trưởng, lấy đâu ra tiền?”

 

“Hắn đã chuyển tiền công của quỹ từ thiện, nhưng tài khoản sạch sẽ và tiền nằm trong tài khoản ở nước ngoài. Muốn điều tra cũng không tra ra được gì. Nhìn cái kiểu đó, phỏng chừng là bị người ta nắm được nhược điểm, xuống đài đi ra ngoài, hàng hóa không có trong thị trường của chúng ta.”

 

Sayphone lại cúi đầu, đi nước cờ.

 

Hai giây trầm mặc, thúc giục hắn: “Đến lượt cậu đấy.”

 

Chu Dần Khôn nhẫn nại đi thêm một bước nữa, ra xe.

 

“Đã hỏi chỗ định bán chưa?”

 

“Hắn đi Colombia, hàng hóa đi Mỹ.”

 

Sayphone gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết: “Thằng nhóc bên cạnh cậu lúc này không đi theo, chính là đi làm những chuyện này?”

 

Chu Dần Khôn không có gì để giấu diếm: “Đúng vậy.”

 

“Ừ. Phía Colombia… Có một ŧıểυ Esco. Ngô Bang Kỳ không có vũ trang, nên không thể ra ngoài sáng. Hắn dám đi, không điều tra dựa vào ai đằng sau? Cho dù hắn có ngốc đến đâu đi nữa, cũng không đến mức đi thật xa chịu chết.”

 

Nói xong, pháo trong tay Sayphone ăn hết tốt của Chu Dần Khôn ở phía đối diện.

 

Mà hai lần phi tướng trước đó, khiến con ngựa nhảy lúc trước của Chu Dần Khôn không cách nào đánh trả quả pháo của Sayphone đối diện.

 

Ván cờ hơi bị động.

 

Chỉ là tâm tư Chu Dần Khôn không ở trên bàn cờ, bị ăn cũng không tức giận, vẫn tùy tiện đi một bước: “Chuyện này có thể từ từ điều tra, không làm chậm trễ giao dịch đầu tiên.”

 

Dứt lời hắn ngước mắt nhìn Sayphone, lại kêu một tiếng “Bố”.

 

“Ừ, cũng đúng.” Sayphone ngắt lời: “Vậy việc này giao cho anh cả cậu làm đi, nó rất quen thuộc với Nam Mỹ.”

 

Quân cờ mà Chu Dần Khôn vừa cầm lên, đáp lại chỗ cũ.

 

“Dựa vào cái gì?”

 

Sayphone không nhanh không chậm, suy nghĩ một lát, giơ tay chuẩn bị ăn ‘xe’ của hắn.

 

“Nếu cậu đứng giữa làm cầu nối, có thể có chia sẻ.”

 

“Việc làm ăn này là của con.” Chu Dần Khôn giữ bàn tay muốn ăn quân cờ của Sayphone.

 

Sayphone ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn: “Cậu nói xem khoản làm ăn này, điều quan trọng nhất là gì?”

 

Không cần nhắc Sayphone cũng biết, ma túy vĩnh viễn không thiếu người mua, thứ thiếu là nguồn hàng chất lượng cao.

 

Nếu không Ngô Bang Kỳ cũng sẽ không để heroin địa phương ở Nam Mỹ bị vứt bỏ, nhất định phải bỏ gần cầu xa, tìm Chu Dần Khôn mua hàng trong tay Sayphone.

 

“Cho nên Khôn à, cái gì là của cậu? Nguồn cung trong tay ai, kinh doanh là của ai.” Sayphone cầm quạt bồ gõ vào mu bàn tay Chu Dần Khôn, bàn tay này chính là thứ đại nghịch bất đạo đè tay của ông đây ông.

 

“Có thêm lần sau nữa, thì không cần lấy.”

 

Nói xong, Sayphone vẫn ăn quân cờ của Chu Dần Khôn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc