Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 53: Hoàn thuận vui vẻ

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Trong căn phòng mát mẻ, Hạ Hạ kinh ngạc vui vẻ nói: “Vậy hai người sẽ đến sáng mai hay sao mẹ?”

 

Bên kia đưa ra đáp án khẳng định, cô gái cười cực kỳ vui vẻ: “Con đã sớm sửa sang lại căn phòng hai người định ở rồi, ừm, ông nội đối xử rất tốt với con, mỗi bữa đều thay đổi các món đa dạng cho con.”

 

Chu Dần Khôn đi ra khỏi phòng của Sayphone, hắn nghe thấy tiếng cười, nghiêng đầu nhìn sang.

 

Cửa phòng bên kia không đóng lại, khép hờ, có thể nhìn thấy tấm ga trải giường màu hồng nhạt trên giường gỗ, còn có cô gái nằm sấp trên giường, vừa nghe điện thoại vừa đung đưa cẳng chân.

 

Hắn thu hồi tầm mắt, trở về phòng.

 

Mãi cho đến khi sắp ăn cơm tối, Hạ Hạ mới đi ra, thấy Chu Dần Khôn không có ở đây, cô còn lắm miệng hỏi một câu.

 

Sayphone tùy ý xua xua tay: “Không biết nó đi đâu rồi, cháu không cần quan tâm nó đâu Hạ Hạ, lại đây ăn cơm đi. Hôm nay ông nội làm tất cả những món mà cháu thích đấy, cánh gà húng quế, salad tôm bưởi và mì hải sản.”

 

Chu Dần Khôn không có ở đây, Hạ Hạ không cần hầu hạ cũng không cần nhìn sắc mặt hắn nữa, rõ ràng là thả lỏng hơn nhiều.

 

Cô vừa ăn vừa cảm thán: “Ông nội, sau này cháu có thể đến đây không? Món nào ông nấu cũng rất ngon, nhất là món cà ri cua á, cháu học mấy lần vẫn không được, cháu muốn về làm cho bố mẹ ăn.”

 

Sayphone cười nói: “Cái này cháu không cần học đâu! Cháu xem cánh tay này của cháu nhỏ như vậy, làm sao có thể lật nồi? Sau này kết hôn hoặc là để cho bảo mẫu làm, hay là bảo chồng cháu làm, cháu chờ ăn sẵn là được rồi. Cháu gái ông không phải làm những thứ đó đâu.”

 

Mặc dù độ tuổi trưởng thành của Thái Lan là 20, độ tuổi kết hôn hợp pháp do nhà nước quy định là 17.

 

Hạ Hạ đã bước sang tuổi 15, cuối tháng tám sẽ tròn 16, chỉ kém 17 tuổi một năm, nhưng ngay cả yêu đương của cô cũng chưa trải qua một mối tình nào, một lòng chỉ nghĩ đến việc chuẩn bị sớm, thi đậu vào Đại học Chulalongkorn, trong lòng cô chuyện kết hôn này quả thực xa vời không thể với tới.

 

Bỗng nhiên nói đến những điều này, Hạ Hạ có chút ngượng ngùng, cười ha hả.

 

Sayphone sờ sờ đầu cô: “Sau này cháu tìm bạn trai cũng tốt, tìm chồng cũng tốt, có thể nấu cơm hay không không quan trọng, quan trọng phải là người sạch sẽ.”

 

Hạ Hạ khó hiểu: “Sạch sẽ?”

 

“Chính là người làm việc tuân thủ pháp luật, trên tay không dính mạng người, chưa từng làm chuyện bẩn thỉu, có chí cầu tiến. Về phần có tiền hay không, cũng không quan trọng.”

 

Chu Hạ Hạ nghe xong như có chút suy tư, không biết là nghe hiểu hay không hiểu.

 

Dù sao rốt cuộc cô vẫn còn nhỏ tuổi, những chuyện này sau này sẽ có bố mẹ nó quan tâm, Sayphone cũng không nói nhiều, lại gắp cho cô một cái cánh gà: “Ăn thêm một miếng đi, cho nhiều thịt một chút.”

 

Sau cơn mưa làn gió mát mẻ thổi qua, hai ông cháu ngồi ăn cơm cùng nhau, xung quanh tràn đầy bình yên và tĩnh lặng.

 

*

 

Vợ chồng Chu Diệu Huy đến Mae Sai lúc hơn 10 giờ sáng ngày hôm sau.

 

Hôm nay Sayphone đóng cửa hàng, dạy Hạ Hạ chơi cờ vua.

 

Nghe thấy tiếng xe bên ngoài, còn có tiếng “Bố”, Hạ Hạ vui mừng ngẩng đầu: “Ông nội, bố mẹ cháu đến rồi!”

 

Nói xong cô cao hứng chạy ra ngoài, ngay cả Sayphone ở phía sau cô nói “Từ từ đã cháu” cũng không nghe thấy.

 

Chu Hạ Hạ nhào vào lòng Chu Diệu Huy, Sama mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại xõa tung, bà sờ sờ đầu con gái: “Cục cưng có phải cao hơn rồi không?”

 

Nói xong Sama lại cúi đầu nhìn đôi giày cô đang mang: “Hạ Hạ, trên đùi con bị làm sao vậy?”

 

Bà lập tức ngồi xổm xuống nhìn mắt cá chân Hạ Hạ, trên đó có một vết đỏ, da bị rách.

 

Giọng điệu Sama đau lòng: “Đây là do móng tay cào?”

 

Chu Diệu Huy nghe thấy Sama nói, cũng khom lưng nhìn chân cô.

 

“À, cái này không có sao đâu, chỉ là…” Cô không nói là hôm trước khi đang giúp chú út mua thuốc lá trong cửa hàng, bị đinh trên ghế gạch vào: “Chỉ là không cẩn thận quẹt qua thôi, không đau chút nào hết.”

 

Sama đứng dậy: “Vậy lần sau nhất định phải cẩn thận đó.”

 

Giọng điệu lo lắng làm cho trái tim Hạ Hạ ấm áp, ngay sau đó sống mũi chua xót, cô ôm Sama: “Mẹ, con nhớ mẹ nhiều lắm.”

 

“Ôi dào.” Sayphone không nhanh không chậm từ trong phòng đi ra, nói đùa: “Người này trái ôm phải ấp, ở đây làm việc với ông nội phải chịu ấm ức rồi.”

 

Chu Diệu Huy nhìn thấy Sayphone, cười kêu lên: “Bố.”

 

Sama cũng lau khóe mắt ướt át, buông Hạ Hạ ra, hai tay chắp lại cung kính chào hỏi Sayphone.

 

“Cháu không có ấm ức mà ông nội, cháu thích ăn đồ ăn ông nội nấu lắm.” Hạ Hạ nói: “Bố, sau này con có thể thường xuyên đến chỗ ông nội không?”

 

Chu Diệu Huy nói: “Nếu ông nội không ghét bỏ, đương nhiên là có thể.”

 

Giọng hắn thoải mái, mà Sayphone thì nhìn chằm chằm đầu của Chu Diệu Huy: “Không sao đó chứ?”

 

Hai bố con tâm ý tương thông, Chu Diệu Huy gật đầu: “Đã sớm không sao. Bố, bố thế nào rồi? Trời nóng như vậy vây quanh bếp nướng, không chịu nổi đi.”

 

Sayphone không đồng ý: “Hiểu rõ quá ha.”

 

“Bữa tối để con với Sama làm cho, bố cứ nghỉ ngơi đi. Sama cũng đã lâu không tới rồi, bố chỉ điểm được không?”

 

Sayphone cười ha ha: “Sama không cần ai chỉ điểm hết, nhưng anh thì có đấy! Nói cái gì mà hai người nấu cơm, đừng tưởng rằng ta không biết, bình thường đều do vợ anh hầu hạ anh. Đúng không Sama?”

 

Hai mẹ con Sama và Hạ Hạ bên cạnh giống như đã hẹn thành thật gật đầu.

 

Chu Dần Khôn bị tiếng cười và tiếng nói bên ngoài đánh thức.

 

Hôm qua hắn đi ra ngoài một chuyến, rạng sáng hôm nay mới trở về, sáng sớm Hạ Hạ nghe được chút động tĩnh, đoán rằng hắn đã trở về, còn ngủ muộn như vậy, vì thế sáng nay không gọi Chu Dần Khôn rời giường.

 

Người đàn ông mở cửa phòng, thấy ông cháu ba đời cười ha ha đứng cùng nhau, nói chuyện tự nhiên.

 

Chu Hạ Hạ là người nhỏ tuổi nhất cả thân tràn đầy sức sống, vẻ mặt vợ chồng Chu Diệu Huy tươi cười, Sayphone quạt bồ lại càng cười tươi rói, chỉ riêng bóng lưng cũng rất khỏe mạnh.

 

Chu Dần Khôn cười lạnh.

 

Thật là một gia đình hòa thuận vui vẻ.

 

Chu Diệu Huy là người đầu tiên nhìn thấy Chu Dần Khôn, hắn biểu hiện như chưa từng xảy ra chuyện gì: “A Khôn đến trước à.”

 

Ba người còn lại nhìn lại theo tiếng hô, lúc này mới thấy bóng dáng nọ không biết đã dựa vào cửa từ lúc nào.

 

Bất ngờ gặp lại hắn, trong lòng Sama run lên, lần trước bị hắn lừa gạt, dẫn hắn đến phòng làm việc, kết quả hại chồng bị thương, bóng ma đó vẫn không xua đi được.

 

Trước mặt Sayphone, Chu Dần Khôn khinh thường cười cười, cũng làm bộ gọi anh cả chị dâu.

 

Ông cụ hài lòng gật đầu.

 

Chu Diệu Huy đã quen với giọng điệu của Chu Dần Khôn, chỉ là Sama không dám đáp lại.

 

Bà lại lo lắng quan sát con gái, nếu sớm biết Chu Dần Khôn tới sớm, bà tuyệt đối sẽ không để Hạ Hạ tới sớm.

 

Cũng may nhìn qua Hạ Hạ không có vấn đề gì, Sama nắm tay con gái, đi theo Sayphone và Chu Diệu Huy vào phòng.

 

Hạ Hạ hồn nhiên không biết mẹ nhìn mình, còn thân mật khoác tay bà.

 

Ánh mắt Chu Dần Khôn dừng lại trên bóng dáng gầy gò bên cạnh Sama.

 

Bố mẹ vừa đến, trong mắt Chu Hạ Hạ này đều là họ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc