Editor: L’espoir
*
Từ trước đến nay Sayphone ăn khá ít vào ban đêm, lúc này vẫy vẫy chiếc quạt bồ, nhìn con trai và cháu gái ăn cơm.
Thấy một người sai khiến một người bị sai khiến, ông cụ nhìn không vừa mắt: “Anh cả cậu sinh cho ta một cô cháu gái, ta còn trông cậy vào cậu sẽ sinh cho ta thêm một đứa cháu trai. Cậu như vậy, sai hết chuyện này hết chuyện khác, vợ cũng không lấy được.”
Nói xong còn hỏi cô bé đang chuyên tâm bóc cua: “Cháu nói xem có đúng không, Hạ Hạ?”
“Dạ?” Vấn đề này không dễ trả lời, Hạ Hạ theo bản năng nhìn Chu Dần Khôn.
Lại nhớ lại Josaorn ưu tú lại mỹ mạo như vậy, trong lòng thầm nghĩ thà không lấy được còn tốt hơn.
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại không dám nói.
Nhưng Chu Dần Khôn nghe xong chỉ khinh thường nói: “Bố muốn mấy đứa?”
Sayphone trừng mắt: “Cậu bớt một ít ả đàn bà hoang dâm dã chủng cho ta đi, bảo cậu đứng đắn kết hôn nuôi con giống anh cả cậu kia kìa, cậu nói lung tung cái gì đó?”
“Không có hứng thú đó.” Chu Dần Khôn nhìn Chu Hạ Hạ: “Nhanh lên.”
“Dạ, xong đây.” Hạ Hạ đưa thịt cua đã bóc xong cho hắn, Sayphone nhìn hắn ăn cua, nhìn mà phiền lòng, đứng dậy nói: “Không bóc nữa Hạ Hạ, cháu lo ăn cơm đi, ông nội đi lấy nước dừa lạnh cho cháu.”
“Ông nội, để cháu đi cho!” Chu Hạ Hạ định đuổi theo.
Sayphone xua xua tay: “Không cần không cần!”
Sau khi tan tầm Mai Kim trở về nhà mình, còn Sayphone vào cửa hàng lấy nước dừa bằng cửa sau, trên bàn cơm chỉ còn lại hai người.
Thấy Chu Dần Khôn ăn cua xong đi rửa tay, cô còn chu đáo đưa khăn lau tay.
Người đàn ông lau tay, lại gọi một tiếng Chu Hạ Hạ.
Đôi mắt to của người nọ nhìn hắn.
Chu Dần Khôn buông khăn mặt xuống, giọng điệu ngả ngớn: “Nhóc bao nhiêu tuổi?”
“Dạ? Hai tháng nữa cháu mười sáu tuổi.” Chu Hạ Hạ khó hiểu tại sao hắn lại đột nhiên hỏi chuyện này.
“Mười sáu, có miệng không?”
Cô gái giật mình, mới phản ứng lại là hắn đang chế giễu cô.
Cô nói rất nhiều, còn thì hắn hỏi câu hỏi này.
Cho dù tính tình có tốt đến đâu, trong lòng Hạ Hạ cũng có chút mất hứng.
Cô không hiểu mình đã bóc cua cho hắn ăn rồi, cũng không chọc hắn, vì sao lại bị chế giễu.
Chu Dần Khôn nhìn gương mặt hoàn toàn không giấu được suy nghĩ kia, lấy đồ ra khỏi túi ném ở trước mặt cô: “Nếu có miệng thì dùng miệng nói, lần sau lại viết giấy nữa thì tự nuốt vào đi, có nghe thấy không?”
“Nghe thấy rồi.” Hạ Hạ cúi đầu.
Không đến hai giây sau, cô lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Vậy chú út, chuyện lần trước, chú không chấp nhặt nữa?”
Tuy rằng nhét cho hắn tờ giấy, còn muốn giúp hắn làm việc, cầu xin hắn đừng thù hận giày vò cô thêm nữa, nhưng Chu Dần Khôn chưa tỏ thái độ, trong lòng Hạ Hạ vẫn còn lo sợ bất an.
Chỉ sợ khi nào hắn nhớ tới, lại băm ngón tay lại chặt cánh tay.
“Xem biểu hiện của nhóc đã.” Người đàn ông nhìn cô từ trên cao, trong lời nói có ẩn ý: “Đừng chỉ lo ăn cá nướng, ngẫm lại trong đầu là ai cứu nhóc, bằng không lúc này nhóc ăn cái gì, còn chưa biết nữa.”
Lời nói mơ hồ nào cũng được, nhưng Hạ Hạ lại nghe ra hàm ý không tốt trong đó.
Cô ngửa đầu nhìn vào mắt hắn: “Cháu nhớ rồi.”
Suy cho cùng, nếu lúc ấy Chu Dần Khôn mặc kệ cô trước lồɳg kính ở Bất Dạ Thành, mặc kệ để cô bị bắt trở lại, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Thấy đầu óc cô coi như rõ ràng, người đàn ông nói: “Thế nên, mấy ngày A Diệu không có ở đây, trước mắt sẽ có việc làm.”
Có việc?
Hạ Hạ theo bản năng nhìn về phía đĩa cua cà ri, dường như hiểu được một chút, gật gật đầu.
Sayphone mang nước dừa lạnh trở về, Hạ Hạ đã thu dọn bàn xong, làm sao còn bóng dáng của Chu Dần Khôn nữa.
Sayphone trừng mắt muốn mắng người, lúc này Hạ Hạ dỗ ông, cô nhẹ giọng thì thầm lại lễ phép, ông cụ tự nhiên không nổi giận nữa.
Mấy ngày tiếp theo, Hạ Hạ trở thành cô gái nhỏ bận rộn nhất cả thị trấn Mae Sai.
Câu nói “Trước mắt có việc” của Chu Dần Khôn, phạm vi thật sự quá lớn.
Hắn cố tình không nhắc nửa câu nào, Hạ Hạ chỉ có thể nghĩ đến cái gì là làm cái đó.
Ví dụ như Sayphone không cho bật điều hòa không cho đổi phòng, Hạ Hạ ôm khối băng vào phòng Chu Dần Khôn, may mà phòng không lớn, mượn quạt điện thổi, lập tức mát mẻ hơn rất nhiều.
Ngoài dịch vụ làm mát nhân tạo, cô còn đảm nhận các dịch vụ như gọi dậy vào buổi sáng, buổi sáng chạy việc vặt mua thuốc lá, buổi chiều chạy việc vặt mua rượu, lau quạt điện trước khi đi ngủ và dịch vụ dọn dẹp phòng, nghe có vẻ như tất cả đều là công việc nhỏ không đáng nhắc tới, nhưng mỗi lần Hạ Hạ xuống tay đều mệt đến đầu đầy mồ hôi, ban đêm dính gối là ngủ.
Cũng may là cô đã không làm điều vô ích, Chu Dần Khôn được hầu hạ thoải mái, mấy ngày nay cũng không gây khó dễ cho cô.
Chạy việc vặt mua đồ, số tiền còn lại đều rơi vào túi Hạ Hạ, biến thành tiền tiêu vặt của chính cô.
Chỉ trong hai hoặc ba ngày, đủ để mua một chiếc điện thoại di động mới.
Buổi chiều hôm đó hiếm khi có mưa, thời tiết mát mẻ hơn rất nhiều.
Sayphone ngủ trưa còn chưa dậy, Chu Dần Khôn nằm trên ghế dưới dây leo ung dung tự tại, cầm điện thoại di động trong tay.
“Chú út…” Chu Hạ Hạ bưng trái cây ướp lạnh cắt xong đi tới, đặt đĩa trái cây vào tay người đàn ông: “Mấy cái này là mới vừa hái đó, rất tươi, không có quá ngọt đâu.”
“Ừ.” Chu Dần Khôn nhắm mắt lại, ngón tay thon dài thong dong gõ tay vịn của ghế.
Sau khi đĩa trái cây được đặt xuống, xung quanh im lặng.
Hắn cảm giác được bên cạnh có người, nhưng hắn không nói gì.
Hắn mở mắt ra, người nọ đang cầm điện thoại mới mua ngày hôm qua, miệng cười muốn nát.
Mặc kệ nói như thế nào, đây xem như là điện thoại di động do cô tự kiếm tiền mua, Hạ Hạ chọn điện thoại di động màu bạc, kiểu máy nhỏ gọn, vừa vặn có thể ȶᏂασ tác bằng một tay.
Hơn nữa, phát ngôn viên của thương hiệu này là nam diễn viên yêu thích-Jeffrey.
Nhưng mà lúc mua, cô có chút do dự.
Ban đầu, cô không tin lời của Chu Dần Khôn chút nào.
Nhưng mà… Tận mắt chứng kiến Josaorn hoàn toàn khác với trên TV, cô lại có chút chần chừ.
Jeffrey thực sự là hoàn toàn khác phía sau hậu trường ư? Sau khi do dự, cô vẫn chọn cái mà mình nhìn qua thích nhất.
Mua một chiếc điện thoại di động cũng có thể làm cho cô hạnh phúc đến thế này.
Người đàn ông nhìn cô ngoan ngoãn ngồi đó, mặc một chiếc áo sơ mi in hoa.
Quần áo có hơi lớn, tay áo ngắn cũng có thể che đến cánh tay của cô, làm nổi bật thân hình càng thêm nhỏ nhắn.
Trời âm u không dễ đổ mồ hôi, tóc mai của cô gái không bị mồ hôi mỏng thấm ướt, sảng khoái nhu thuận vén ra sau tai, mái tóc dài mềm mại dày đặc buộc lại, lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn.
Cô chăm chú nhìn điện thoại di động, nhìn qua như vậy chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng.
Sống mũi thanh tú, lông mi cong ѵút, làn da nhẵn nhụi không tì vết, bị đôi môi đỏ thắm phản chiếu càng thêm trắng nõn.
Bằng cách nào đó, hai ngày nay, nhìn giống như cao hơn trước một chút.