Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 49: Thị trường

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Đến cửa hàng, quạt lại thổi một mình Hạ Hạ.

 

Sayphone ôm ra một quả dưa hấu lớn từ trong ngăn tủ đông, vừa mới cắt ra Hạ Hạ wow một tiếng, da mỏng mọng nước, mùi thơm thanh ngọt bỗng chốc tỏa ra.

 

Sayphone cắt dưa hấu, thấy Hạ Hạ cầm lấy miếng ở giữa, ông gật gật đầu: “Chỗ đó ngọt nhất đó, ăn nhiều một chút.”

 

Nhưng một giây sau, miếng dưa hấu kia lại được đôi tay trắng nõn kia nâng lên trước mặt ông, Hạ Hạ cười ngọt ngào: “Ông nội, ông ăn trước.”

 

Bề dưới hiếu kính, Sayphone không từ chối, nhận lấy cắn một miếng, ngọt đến trong lòng.

 

Hạ Hạ cũng ăn một miếng, cảm thấy cực kỳ ngon, lại cầm lấy miếng thứ hai.

 

Đúng lúc này, người bên ngoài hoàn thành công việc xong đi vào.

 

Chu Dần Khôn vừa tiến vào, cái gì cũng không nói, nhưng có cảm giác áp bách khó hiểu, mà Sayphone lại không hề phát hiện, thuận miệng nói: “Lại đây ngồi, ăn chút dưa hấu đi.”

 

Mai Kim mới tới chưa được mấy tháng, lần này là lần đầu tiên gặp Chu Dần Khôn.

 

Cảm giác mạnh yếu giữa nam giới thường càng thêm mẫn cảm, tuy rằng mấy ngày nay Chu Dần Khôn chỉ ngủ và bị mắng, nhưng chàng trai trẻ tuổi Mai Kim vẫn có chút sợ hắn.

 

Nghe thấy Sayphone cho ngồi, Mai Kim không ngồi vị trí ghế gần mình nhất, mà đi qua ngồi xuống bên cạnh Sayphone.

 

Hạ Hạ vốn dĩ ngồi ghế ngoài, nhưng ghế trong không dễ vào lắm.

 

Vừa thấy Mai Kim ngồi xuống bên cạnh ông nội, cô lập tức đứng dậy đi vào trong, để trống chỗ ngồi bên ngoài.

 

Người đàn ông cũng không kén chọn, ngồi xuống bên cạnh cô, cô lại cảm nhận được hơi thở nóng rực.

 

Dường như cảm nhận được sự câu nệ và khẩn trương của người bên cạnh, Chu Dần Khôn liếc nhìn cô.

 

Hạ Hạ cầm dưa hấu còn chưa ăn trong tay, thấy Chu Dần Khôn nhìn cô, cô mím môi, đưa dưa hấu trong tay cho hắn: “Chú út, mới đấy ạ, vất vả rồi.”

 

“Hạ Hạ thật sự là hiểu chuyện mà.” Sayphone khen ngợi: “Lát nữa anh dẫn con bé đi mua hai bộ đồ thoải mái đi.”

 

Lời này, là nói với người ngồi bên cạnh cô.

 

Nói xong Sayphone lại nhìn về phía Hạ Hạ: “Quần áo này của cháu đẹp thì đúng là đẹp, nhưng không thoáng khí đâu đúng không? Mặc quần đùi thế này, phơi nắng hai ngày chân sẽ ngứa ngáy đỏ lên đó, nghe lời, mua loại này của ông nội này, hoặc là loại mà chú cháu đang mặc ấy, vừa mát mẻ vừa không bắt nắng.”

 

Sayphone lên tiếng, vẫn là vì muốn tốt cho cô, Hạ Hạ cảm thấy ấm lòng, muốn gật gật đầu, nhưng lại có chút chần chờ.

 

Chu Dần Khôn không thích ăn trái cây ngọt đến ngấy này, hắn nhìn Mai Kim: “Đi lấy một chai nước đi.”

 

Mai Kim lập tức đứng dậy đi vào trong tủ đông tìm nước đá, trở về đưa tới tay Chu Dần Khôn.

 

Sayphone hỏi: “Cậu có nghe tôi nói không?”

 

Chu Dần Khôn uống nước xong đặt chai lên bàn: “Không đi, con muốn về ngủ.”

 

Trời nóng nắng gắt, hắn bật quạt không hoạt động được, còn phải mang theo thứ hèn nhát này đi ra ngoài mua quần áo?

 

Ông cụ vừa nghe chữ ngủ liền bốc hỏa: “Không đi cũng được, buổi chiều theo tôi vào phòng bếp học nấu ăn học tĩnh tâm, còn ngủ nữa thì cút đi.”

 

Cửa hàng bỗng nhiên lâm vào trầm mặc dài đằng đẵng, hai người Sayphone và Chu Dần Khôn không ai nói gì nữa.

 

Hạ Hạ và Mai Kim bên này yên lặng ăn dưa hấu, đầu như muốn vùi vào trong vỏ dưa, sợ lửa giận của hai người sẽ lan ra.

 

Chuyện nên nói còn chưa nói, Chu Dần Khôn đương nhiên sẽ không đi, nhưng để hắn vào phòng bếp nấu ăn, đó càng là chuyện không có khả năng.

 

Sau khi trầm mặc giằng co, hắn mở miệng: “Chu Hạ Hạ.”

 

“Dạ đây.” Trong lòng Hạ Hạ run lên, quả nhiên là lan ra rồi.

 

Cũng may ông nội vẫn còn ngồi ở đây.

 

Chu Dần Khôn nhìn cô ăn xong hai miếng còn định lấy miếng thứ ba trước mặt: “Nhóc còn muốn ăn bao lâu?”

 

Vừa nói như vậy, Hạ Hạ đang định đưa tay lấy dưa hấu thì rụt về, ngược lại rút khăn giấy bên cạnh lau miệng: “Ăn xong rồi, đã ăn xong rồi ạ.”

 

Chu Dần Khôn đứng dậy đi ra ngoài.

 

Hạ Hạ nhìn Sayphone, ông nội hất hất miệng, ý bảo cô đi theo.

 

Hai người ra ngoài một trước một sau đi cả đoạn đường, Hạ Hạ vẫn không thể tin được, Chu Dần Khôn vậy mà thật sự dẫn cô ra ngoài mua quần áo.

 

Mae Sai không có trung tâm mua sắm, ngay cả siêu thị lớn hơn cũng không có, nơi có thể mua quần áo là chợ đầu mối.

 

Mà Hạ Hạ không kén chọn, quần áo sạch sẽ có thể mặc là được.

 

Bây giờ điều mà cô lo lắng nhiều hơn là một vấn đề khác.

 

Trên người cô không có tiền, vừa rồi cũng không hỏi ông nội mượn chút tiền.

 

Tầm mắt không tự chủ được dừng lại trên bóng dáng cao lớn phía trước, Hạ Hạ sợ lát nữa mình sẽ làm trò cười, suy nghĩ một chút, chạy chậm đuổi theo.

 

“Chú út.” Hạ Hạ thăm dò gọi một tiếng.

 

“Nói.”

 

Hạ Hạ nhìn xung quanh, không nhìn thấy người lúc trước hay đi theo Chu Dần Khôn.

 

Cô đi theo người đàn ông, ngửa đầu hỏi: “À ừm… Chỉ là, A Diệu không có ở đây sao ạ?”

 

Chu Dần Khôn nhìn cũng không thèm nhìn cô: “Nhóc cũng để ý rất rộng đấy.”

 

Gần chợ đầu mối, xung quanh càng lúc càng ồn ào.

 

“Không phải, là…” Hạ Hạ cảm thấy có thể là do cách biểu đạt của mình có vấn đề, cô hỏi rõ ràng hơn một chút: “Chú út, chú có tiền không?”

 

Cô nhớ rõ chuyện thanh toán lúc trước đều do A Diệu phụ trách, dường như Chu Dần Khôn không có thói quen mang theo tiền.

 

Nghe vậy, bước chân người đàn ông dừng lại, cúi đầu nhìn cô.

 

“Sao?” Chu Dần Khôn hỏi: “Nhóc định bàn chuyện buôn bán?”

 

“Không phải không phải.” Hạ Hạ nói: “Thật ra cháu không cần mua quần áo cũng được, chỉ là… Chú út, chúng ta có nên mua quà sinh nhật cho ông nội không?”

 

Quà?

 

Chu Dần Khôn khinh thường: “Nhóc có biết ông cụ có bao nhiêu tiền không? Tặng ông ấy hai đồi núi vàng ông ấy cũng chẳng hiếm lạ.”

 

Nói xong hắn đi về phía trước.

 

Hạ Hạ lại đuổi theo: “Nhưng mà, quà cũng không phải nhất định phải đắt nhất mới tốt đâu, quà chính là một phần tấm lòng mà.”

 

Ví dụ như thật ra từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thiếu bất cứ gì cả, nhưng vào ngày sinh nhật, chỉ cần bạn bè tặng cô một tấm áp phích, một cây bút máy thôi, cô vui mừng không chịu nổi rồi.

 

Trước kia không ở trước mặt ông nội thì không sao, nhần lần này tới đây, cho dù Chu Dần Khôn không tặng, cô vẫn muốn tặng.

 

Cũng không biết khi nào bố mẹ mới đến, nếu họ đến ngay ngày sinh nhật của ông nội, khi đó tìm họ xin tiền mua quà thì có hơi muộn.

 

Thấy Chu Dần Khôn hoàn toàn không để trong lòng, bước đi cũng lớn, không để ý tới người khác, Hạ Hạ to gan muốn chạm vào cổ tay người đàn ông gọi hắn lại, chỉ là còn chưa đụng tới, một tầm mắt sắc bén đã quét qua mặt cô.

 

Cô gái bỗng chốc thu tay lại, nhưng vẫn thương lượng gọi một tiếng “Chú út.”

 

Chu Dần Khôn chính là bị trái một tiếng chú út này, phải một tiếng chú út phiền đến không chịu nổi mới không để ý tới người khác.

 

“Có thôi đi không?”

 

Giống như chó con hung dữ, không ít người xung quanh nhìn qua.

 

Hạ Hạ da mặt mỏng, lui về phía sau một bước nhỏ.

 

Vừa lùi lại, tầm mắt dừng lại một bên cửa hàng, trong nháy mắt trong mắt cô gái có ánh sáng, ngay cả sợ hãi cũng quên chỉ vào chỗ nào đó: “Mua cái đó tặng cho ông nội có được không?”

 

Người đàn ông nhìn qua, là một món đồ trang trí.

 

Ông già râu trắng chống gậy, đang cầm một quả đào lớn trong tay.

 

“Chú út, cái này cháu đã từng thấy rồi, hình như gọi là ông thọ*, là thần trường thọ trong thần thoại truyền thuyết, đại biểu cho trường thọ. Tặng ông nội làm quà sinh nhật có phải là vừa vặn không?”

 

*Nam Cực Tiên Ông, đích xác là ông lão trong sữa ông thọ ấy.

 

Ông chủ là một người Trung Quốc, vô cùng có mắt nhìn, thấy Hạ Hạ chỉ về phía này, lập tức chào đón nhiệt tình.

 

Trong cửa hàng trang trí này có đủ các vị thần tiên, ông chủ còn biết rõ câu chuyện thần tiên trong thần thoại phương Đông, vừa mở miệng là có thể hù dọa người ngoài, ví dụ như Chu Hạ Hạ sẽ bắt đầu học trung học ở đầu tháng bảy này.

 

“Vậy là hươu, hạc, đào tiên đều là đại biểu cho trường thọ đúng không chú?”

 

“Đúng đúng đúng!” Ông chủ vừa nghe tiếng Trung lưu loát này của Hạ Hạ lập tức cảm thấy thân thiết: “Làm quà sinh nhật cho người già là thích hợp nhất, là chúc ông cụ phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn*! Cô bé, cháu nói xem vận may này có may mắn không?”

 

*ngụ ý là luôn có nhiều phúc lộc và tuổi Thọ lâu dài mãi.

 

Chu Hạ Hạ rất dễ dàng bị thuyết phục, còn cảm thấy ông chủ này thông xưa hiểu nay, con người lại càng nhiệt tình hơn.

 

Chu Dần Khôn nghe thấy điều này ngáp một cái, đứng dựa vào ôm ngực, nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc của người nào đó, không nói gì mở miệng cắt ngang: “Đừng nói nhảm nữa, bao nhiêu tiền?”

 

Ông chủ cũng là người hiểu rõ, vừa nhìn đã biết cô gái nhỏ nhất định là không có tiền, vậy người trả tiền là vị phía sau…

 

Anh trai cô bé?

 

Ông kể câu chuyện thần thoại nửa ngày, miệng đã khô, cuối cùng đợi cho đến khi chính chủ lên tiếng, ông chủ cười ha hả đưa tay báo giá: “50 000 baht, có thể trả bằng đô la Mỹ.”

 

Chu Hạ Hạ nghe thấy giá tiền hít sâu một hơi: “Đắt đến vậy sao…”

 

Cái bệ bày biện này cũng chỉ lớn bằng một cái bàn tay của cô, dựng thẳng lên cũng chỉ cao bằng cánh tay nhỏ, cũng không phải làm bằng vàng, vậy mà tận 50.000 baht, vượt xa dự đoán của cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc