Editor: L’espoir
*
Hạ Hạ đứng ở ngoài vài giây, nghĩ ra một biện pháp.
Cô bước nhanh trở lại căn phòng nhỏ của mình, tìm giấy và bút viết trong hành lý của mình ra rồi viết cái gì đó.
Sau đó lại tự thay quần áo rộng thùng thình thoải mái, quay trở lại cửa phòng Chu Dần Khôn lần nữa.
Cô gái thò đầu cẩn thận nhìn, bên trong dường như vẫn là tư thế đó.
Tay nhẹ nhàng đẩy cửa ra, hầu như không có bất kỳ âm thanh nào, chỉ có một luồng gió nóng từ bên ngoài thổi vào, thổi đến mái tóc buộc của Hạ Hạ lay động.
Sau khi đi vào mới nhìn thoáng qua, Hạ Hạ dừng lại ở cửa, có chút không biết làm sao.
Đập vào mắt là cơ thể hoàn mỹ rắn chắc và đường cong rõ ràng của người đàn ông, hắn nằm trên giường gỗ có hơi hẹp, bên hông khoác một cái khăn tắm màu trắng mỏng manh, không biết bên trong có mặc quần hay không.
Hạ Hạ chỉ nhìn thoáng qua rồi vội vàng nhắm mắt lại.
Không đến hai giây lại lặng lẽ mở ra, một tay hắn gối dưới đầu, một tay tùy ý đặt ở bên giường, rèm cửa sổ trong phòng không kéo hết, một tia nắng buổi chiều chiếu lên mặt hắn.
Nhìn qua cũng không tệ chút nào.
Nhưng rất nhanh cô đã phản ứng được mục đích mình đến để làm gì.
Thừa dịp Chu Dần Khôn chưa tỉnh, cô rón rén tới gần, nhìn hắn một cái, cuối cùng hơi khom lưng, đặt đồ vào tay phải hơi nắm của người đàn ông.
Đặt đồ chỉ ngắn ngủi hai giây, tim đập nhanh đến đáng sợ.
Cũng may hắn vẫn chưa tỉnh, Hạ Hạ nín thở xoay người, đi đến bên cửa thì dừng lại, quay đầu lại nhìn người trên giường.
Sau đó đưa tay ra, lặng lẽ kéo rèm cửa chưa kéo hẳn, cuối cùng đi ra ngoài đóng cửa lại.
Sau khi ra ngoài, cô gái thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ rời đi.
Nhưng không ngờ, bước chân cô vừa rời đi, người đàn ông trong phòng mở liền mắt ra.
Khi có người giẫm lên bậc thang bên ngoài, Chu Dần Khôn đã tỉnh, nghe tiếng bước chân là biết không phải đàn ông.
Lén lúc do dự một lát ngoài cửa rồi lại đi xa, căn phòng rách nát này không có điều hòa, động một chút đã đổ mồ hôi, một ngày phải tắm ba lần, vì thế hắn lười không nhúc nhích.
Chỉ chốc lát sau, cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra, một luồng gió nóng thổi vào, mang đến mùi thơm.
Ngọt không ngọt sữa không sữa.
Không cần mở mắt cũng biết là ai.
Mùi hương kia càng lúc càng gần, cuối cùng nhét cái gì trong tay hắn rồi rời đi.
Chu Dần Khôn vẫn giữ tư thế cũ, một tay gối dưới đầu, tay còn lại mở đồ vật trong tay ra đặt trước mắt.
Đó là một dòng chữ.
Phía trên dùng tiếng Trung viết hai câu, chữ viết gọn gàng, thái độ chân thành:
Chú út, chuyện lần trước cháu xin lỗi, cháu không phải cố ý.
Vừa rồi ông nội bảo cháu gọi cậu dậy di chuyển cá, cháu thấy chú còn đang ngủ say, nên không gọi chú, để cháu chuyển cá là được rồi.
*
Khi Chu Hạ Hạ đi ra nhìn một chút, ông nội đang ngồi nói chuyện phiếm với người khác ở đằng xa, không nhìn sang bên này.
Mai Kim đã đổ đầy nước vào ao cá, tiếp theo chuẩn bị di chuyển cá.
Hạ Hạ nhìn hắn nhấc lên một cái thùng lớn thật dễ dàng, hình như không tốn sức, cô ngồi xổm xuống thắt chặt dây giày thể ȶᏂασ, sau đó vừa đi về phía thuyền, vừa cẩn thận duỗi cánh tay.
Đến gần hơn, mới phát hiện mỗi thùng đều rất lớn.
Bên trong không chỉ có cá, mà còn có một lượng nước nhỏ, cô đứng trước hộp lớn, cảm thấy như thể hơi vượt quá khả năng.
Nhưng… Mai Kim di chuyển thoải mái như vậy, có phải nó cũng không nặng như trong tưởng tượng hay không?
Nghĩ như vậy, hai chân cô gái tách ra hơi khom người, hai tay lần lượt nắm lấy tay cầm của thùng, sau đó dùng sức di chuyển——
Thành thùng vẫn chưa nhúc nhích.
Mà con cá bên trong lại càng bơi vui vẻ hơn, dường như đang vẫy đuôi chê cười cô.
Chu Hạ Hạ tin chắc mình và Mai Kim không cùng đẳng cấp.
Suy nghĩ lại, cô khom lưng kéo qua một cái thùng rỗng bên cạnh, chuẩn bị ôm ra hai con cá lớn bỏ vào, sau đó lại kéo xuống ao.
Mặc dù tốc độ sẽ chậm hơn một chút, nhưng nó dễ dàng hơn nhiều so với trực tiếp di chuyển thùng.
Cô đeo găng tay từ trong thùng rỗng, đôi mắt nhìn vào thùng cá, nhanh chóng nhìn thấy một trong số chúng.
Tay vừa mới xuống nước, còn chưa đụng cá, đuôi cá đã quẫy mạnh, nước lăn tăn bắn đầy cả người Hạ Hạ, cô gái sợ hết hồn, liên tục a a vài tiếng, còn lấy cánh tay lau mặt mình.
Cũng may con cá vẫy vài cái rồi an phận, Hạ Hạ khom người từ từ tới gần, chuẩn bị bắt thêm một lần nữa.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên phía sau vang lên giọng nói.
“Tránh ra.”
Là giọng nói và ngữ điệu quen thuộc, Hạ Hạ lập tức quay đầu lại, nhìn thấy Chu Dần Khôn đang mặc áo sơ mi và quần short đi biển rộng thùng thình, hai tay đút túi, không biết từ khi nào đã đến phía sau cô, còn đứng đó nhìn bao lâu rồi.
“Chú út.” Hạ Hạ theo bản năng gọi một tiếng.
Khi Chu Dần Khôn tới đã nhìn thấy bóng dáng gầy gò đó, đang không biết tự lượng sức loay hoay di chuyển thùng cá.
Mặc quần short thể ȶᏂασ màu hồng, đùi cũng chỉ to bằng cánh tay hắn.
Di chuyển không được cũng không biết bỏ cuộc, cầm một cái sọt rách định chuyển từng con một, không biết phải chuyển đến năm nào tháng nào.
Chuyển cho đến khi ông cụ trở về thấy, nhất định sẽ mắng chửi một trận.
Chu Hạ Hạ này, không chỉ là người phiền phức, còn thích tự chủ trương, cho rằng viết một tờ giấy xin lỗi là nhẹ nhàng cho qua.
Chu Dần Khôn cũng không để ý đến tiếng chú út đó của cô, đi tới lướt qua cô, Hạ Hạ ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn dễ dàng nhấc thùng cá lớn hơn cả Mai Kim.
Thấy hắn chuyển đi, Hạ Hạ lại muốn bắt lại con cá trong thùng bên, lúc này ven đường xa xa truyền đến giọng Sayphone: “Hạ Hạ đừng chuyển nữa, nặng vậy sao cháu có thể di chuyển được? Bảo chú út cháu dọn đi, cháu lại đây đừng cọ xát nữa.”
Nói xong Sayphone vẫy vẫy chiếc quạt bồ, tiếp tục đi về phía này vài bước, đứng đó như một người giám sát.
Thấy Chu Dần Khôn mang thùng đi tới, Sayphone nhíu mày: “Tới đây hai ba ngày rồi, không biết buổi chiều có cá đến? Về rồi còn để cho người ta gọi, bây giờ người trẻ tuổi nào có lười biếng như cậu? Cháu gái nhỏ của cậu còn biết làm việc đấy.”
Cái này không khen còn tốt, cố tình so sánh và khen bằng cách một nâng một người đạp một người, Hạ Hạ nghe xong kinh hồn bạt vía, vội vàng quay đầu lại nói: “Ông nội, chú út không có cho cháu chuyển đâu! Chú ấy vừa đến làm việc rồi, cháu, cháu chỉ muốn giúp đỡ thôi.”
Nói xong cô vội vàng nhìn Chu Dần Khôn đã buông thùng xuống, trở lại xách thùng thứ hai, tỏ vẻ hắn cảm thấy mình không lười biếng.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông càng lúc càng gần, hắn cười như không cười nhìn chằm chằm Chu Hạ Hạ: “Bình thường xách cá xong ông cụ mới trở về, nhóc vừa tới, ông ấy đã về sớm rồi. Chu Hạ Hạ, nhóc dám mách ta với ông ấy?”
“Không có, cháu không có mà!” Đây quả thực là một sự bất công trắng trợn và vô căn cứ.
Đương nhiên Hạ Hạ sẽ không thừa nhận những chuyện mà mình chưa từng làm, nhưng nhìn người trước mắt, lại không dám mạnh miệng phản bác, đành phải nghẹn một đống lời giải thích, xoay người khom lưng làm việc.
Sayphone không nghe thấy hai chú cháu đang nói gì, ông chỉ thấy thằng hai lười biếng đứng đó, cháu gái nhỏ ngoan ngoãn đang khom lưng làm việc.
Tính nóng nảy của ông cụ nổi lên: “Nói không nghe có đúng không?!”
Chu Dần Khôn không kiên nhẫn, chỗ trên bờ chỉ lớn một chút thôi, Chu Hạ Hạ khom lưng bắt cá, hoàn toàn không biết mình đang rất cản trở.
Lúc này cô gái rất tập trung tinh thần, hai tay cô dùng sức khép lại, thoáng cái đã bắt được con lớn nhất.
Cảm giác chặt chẽ lại mập mạp khiến khiến Hạ Hạ thích thú, cô lập tức cẩn thận nắm lấy cá, chuẩn bị di chuyển nó vào trong thùng rỗng.
Bỗng nhiên eo cô thắt lại, cá trong tay phịch một tiếng lại rơi vào trong thùng, ngược lại là cô bị người ta chặn ngang kéo lên.
Người đàn ông cũng mặc kệ cô kinh hô, hai ba bước đến trước mặt Sayphone trong tư thế này, ném Hạ Hạ giống như ném đồ vật: “Được chưa?”
Hạ Hạ loạng choạng không đứng vững, cô cũng bất chấp mọi thứ, trước tiên là kéo mép quần áo vừa mới vén lên xuống.
Vừa rồi, cái bụng nhỏ phẳng lì bóng loáng của cô gái dán chặt vào cánh tay nóng bỏng của người đàn ông, cảm nhận rõ ràng sức mạnh và nhiệt độ của cánh tay hắn.
Sayphone hoàn toàn mặc kệ Chu Dần Khôn và Mai Kim tiếp tục đi xách cá, chỉ rất từ ái với cháu gái: “Hạ Hạ nóng rồi đúng không, ông nội cho cháu dưa hấu đông lạnh.”