Editor: L’espoir
*
“Cháu gái ông mắt to, đen nhánh nhìn trông rất thông minh.” Hiển nhiên Sayphone càng thêm hài lòng đối với sự trưởng thành của Hạ Hạ, vừa văn tĩnh vừa sạch sẽ, cười rộ lên giống như một mặt trời nhỏ, giọng nói chuyện cũng nhỏ nhẹ khe khẽ, thoạt nhìn đã biết học hành rất tốt.
Hạ Hạ còn chưa làm gì cả đã được ông nội khen ngợi, hơn nữa còn nói cô thông minh, cô ngượng ngùng cười cười, nghĩ thầm sắp khai giảng rồi, nhất định phải cố gắng thật tốt, không được để ông nội thất vọng.
Sayphone vừa nướng cá vừa khoác lác, khoe khoang cháu gái xịn xò, ông bảo Mai Kim đem hành lý của Hạ Hạ vào trong phòng nhỏ đã chuẩn bị xong cho cô, còn mình thì mang theo Hạ Hạ xuyên qua hơn mười bàn khách ngồi, gặp ai là nói cháu gái mình tới rồi, cháu gái mình xinh đẹp, tương lai còn có thể thi đậu Chulalongkorn, đổi lấy hết đợt khen ngợi này đến đợt khen ngợi khác, Hạ Hạ được khen càng thêm chột dạ.
“Dạ… Ông nội ơi.” Cô kịp thời gọi Sayphone lại: “Thật cháu còn——”.
“À đúng rồi đúng rồi, nhìn trí nhớ này của ông này, cháu gái ngoan của ông còn chưa ăn cơm trưa mà. Nào, đi với ông.”
Khi Hạ Hạ xuống xe cũng đã qua một giờ chiều, Sayphone cao hứng đứng lên chỉ lo khoe khoang, cũng không hỏi Hạ Hạ có đói không.
Hạ Hạ vốn định thẳng thắn, mình học hành không tốt như ông nội tưởng tượng, đúng lúc Sayphone chuyển hướng nói lời này, cô đã gật đầu theo lời.
Sayphone dẫn cô đến cửa hàng đối diện quầy cá nướng, còn bật hết quạt bên trong: “Hạ Hạ chờ nhé, ông nội nấu đồ ngon cho cháu.”
Nói xong Sayphone lại quạt quạt vào phòng bếp bên trong, Hạ Hạ thì ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, cẩn thận đánh giá cửa hàng mà cô chưa từng bước chân tới.
Nơi này không lớn, chỉ có thể bày bốn năm cái bàn, nếu ngồi đầy nhất định rất chật chội.
Thảo nào những người ăn cá nướng đều tập trung ngoài bãi đất trống ven sông.
Thực đơn trong cửa hàng được dán lên tường, đều là những món ăn phổ biến ở Thái Lan, món cá nướng nóng hổi chính là công thức bí mật độc nhất vô nhị do Sayphone cải tiến.
Đến đây một lúc, cô phát hiện trong cửa hàng cũng chỉ có hai người ông nội và Mai Kim, Mai Kim trông có vẻ không biết nấu ăn, vậy là, tất cả đồ ăn đều do ông nội tự nấu?
Nghĩ đến đây, Hạ Hạ bất giác đứng dậy, đi tới cửa phòng bếp.
Bên trong không lớn lắm, cũng chỉ có thể chứa được một người xoay vòng, tất cả mọi thứ đều được lau sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng, Sayphone đang xốc chảo, Hạ Hạ vừa đi tới cửa, ông đã quay đầu lại: “Hạ Hạ chờ sốt ruột rồi hả, rất nhanh sẽ xong thôi!”
Trong phòng bếp cũng rất nóng, Hạ Hạ thấy ông nội dùng khăn lau mồ hôi, trong lòng có chút không đành lòng, vội vàng nói: “Cháu không sốt ruột đâu ông. Ông chỉ cần cho cháu một ít thức ăn là được rồi.”
Nói xong, Sayphone đã tắt lửa, thịt bò xào cà ri vàng được dọn ra đĩa, mùi thơm nồng đậm xông vào mũi.
“Vậy làm sao có thể tùy tiện được? Ngồi xuống nếm thử nào, khi cháu còn bé mỗi lần trở về ông nội đều làm món này đấy.”
Hạ Hạ rửa tay theo hắn ngồi xuống bàn.
“Hạ Hạ cầm đũa đi.” Sayphone vừa nói vừa chuyển quạt tới.
“Dạ.” Cô cầm đũa, nếm thử một miếng, một ít ký ức không rõ ràng vọt trở về ngay lập tức.
Hương vị này quá quen thuộc, giống hệt với những món mà mình ăn khi còn nhỏ.
“Ông nội…” Hạ Hạ ngẩng đầu: “Cái này ngon quá.”
Bộ dáng chân thành lại nghiêm túc kia, chọc cho Sayphone cười ha ha: “Cái này chẳng tính là gì đâu, cá về lúc sáng đã bán hết sạch rồi, nếu không khẳng định ông nội sẽ cho cháu một con cá ngon. Buổi trưa trước tiên tạm chắp vá như vậy, chờ cá buổi chiều đến, buổi tối ông nội làm cho cháu.”
Thật ra ngay từ cái nhìn đầu tiên Hạ Hạ đã rất tò mò về hương vị của món cá nướng vừa rồi, ông nội nói phải đặc biệt làm cho cô, trong lòng cô vừa ấm áp vừa cao hứng, không chút do dự gật gật đầu: “Cháu sẽ ăn hết.”
Sayphone vừa nghe đã không tin được, nhớ rõ khi còn bé cô ăn như mèo con, đút một muỗng dỗ dành hết nửa ngày, dạ dày còn không tốt, ăn cái gì cũng có thể kén chọn.
Hạ Hạ cười ha hả, nói mấy năm nay mẹ dựa theo lời dặn của bác sĩ điều trị cho cô, so với khi còn bé đã tốt hơn rất nhiều.
Hai ông cháu chênh lệch mấy chục tuổi, nhưng nói không hết, rất nhanh Hạ Hạ đã ăn xong một đĩa cà ri bò, vừa mới buông đũa xuống thì Mai Kim đang bận rộn ở bên ngoài liền tiến vào.
Đến 2 giờ 30 chiều, một mẻ cá tươi sống khác lại về.
Thấy Hạ Hạ tò mò, Sayphone còn dẫn cô ra bờ sông xem, ước chừng có khoảng bảy tám thùng, đều là cá lớn còn dài hơn cánh tay đàn ông, Mai Kim đang kiểm kê, sau khi kiểm kê sẽ phải chuyển cá.
Người đưa cá chỉ cần giao hàng, ném xuống thuyền rồi lên bờ uống trà trốn nắng, Hạ Hạ thấy ông nội lớn tuổi, Mai Kim lại chỉ có một người, vì thế xung phong muốn giúp đỡ.
Sayphone nhìn tay chân mảnh khảnh của cô, làm sao có thể rinh cái thùng nặng như vậy, ông cụ tiêu sái nâng quạt lên, chỉ chỉ một hướng nào đó: “Còn nhớ rõ đường về nhà không?”
“Dạ nhớ, ông nội.” Vừa rồi Hạ Hạ mới phát hiện, cửa hàng này kỳ thật có liên hệ với nơi ông nội sống, hơn nữa nơi trước đây dùng làm nhà kho, đổi thành mặt tiền cửa hàng mà thôi.
“Vậy thì tốt.” Sayphone nói: “Mấy thứ này cháu không di chuyển được, quay về gọi người chú lười biếng của cháu đi bê cá đi, nói là ông nói!”
Hạ Hạ ngẩn ra: “Chú?”
“Đúng vậy. Chú út của cháu cũng tới đấy, chỉ biết lười ngủ ở nhà, nói không chừng ngày nào đó ngủ chết luôn. Cháu đi đi, gọi hắn dậy đi làm việc, lười chết hắn rồi.”
Dù thế nào Chu Hạ Hạ cũng không nghĩ tới, Chu Dần Khôn vậy mà đang ở đây.
Cuộc chia tay lần trước vô cùng khó chịu, nhớ lại ánh mắt dọa người khi đó của hắn, bước chân của cô càng lúc càng do dự.
Đáng tiếc chỗ này lớn như vậy, đi vào từ con hẻm bên trái cửa hàng là đến khu nhà.
Ngôi nhà là kiểu nhà gỗ kiểu Thái với các cột gỗ nhô cao và mái hình nón, được sử dụng để tản nhiệt và chống ẩm, chống muỗi và lũ lụt trong mùa mưa.
Hai ngôi nhà gỗ Thái phía sau cửa hàng nối liền với nhau, đều là nơi ở của ông nội.
Hạ Hạ dựa theo lời ông nội nói, lên ba bậc thang, rẽ trái, nhìn thấy cửa gỗ hơi mở.
Bên ngoài nhà, có thể nghe thấy tiếng ù ù lớn nhất của quạt điện.
Nghĩ đến người bên trong là ai, cô gái bất giác dừng bước, không dám đi vào.
Tuy nhiên, cô là một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Ông nội bảo cô gọi chú út ra làm việc, đây không phải là chuyện không làm được.
Nhưng… Theo khe hở cửa phòng chưa đóng lại, thứ đầu tiên mà cô nhìn thấy chính là đôi chân dài đặt trên giường, nhìn tư thế có thể biết người đó còn đang ngủ.
Hạ Hạ có chút khó khăn, có rất nhiều người thường tức giận khi rời giường.
Lúc tỉnh táo Chu Dần Khôn cũng đủ dọa người rồi, lỡ như hắn rời giường cũng tức giận, vậy không phải càng dọa người hơn sao? Tuy rằng có ông nội ở đây, có lẽ là hắn sẽ không bóp cô như hồi trước, nhưng trước đó chỉ là ăn một bữa cơm thôi, hắn đã có thể tra tấn cô như vậy, trán và sau lưng Hạ Hạ đều toát ra mồ hôi lạnh.
Sinh nhật của ông nội còn chưa tới, bố mẹ cũng chưa tới, vì thế hai ngày nay cô cũng không tránh khỏi phải gặp Chu Dần Khôn.
Tiền lần trước vẫn chưa trả, còn bởi vì cô gọi điện thoại chọc hắn tức giận, những vấn đề này giải quyết không xong, cô lại gọi hắn rời giường làm việc… Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy là đang muốn tìm đến cái chết.