Editor: L’espoir
*
Cuối tuần áp chót của tháng 6, Hạ Hạ kết thúc các khóa học và kỳ thi của trại hè quốc tế.
Vừa thi xong, Hạ Hạ trở về phòng gọi điện về nhà, người nhận điện thoại là Sama, giọng nói dịu dàng của bà ở đầu giây bên kia hỏi Hạ Hạ Tân có vất vả hay không, có nhớ nhà hay không, cô bé nghe thấy nước mắt lưng tròng: “Mẹ, con nhớ mẹ và bố lắm.”
Bên kia nghe thấy con gái làm nũng, vừa đau lòng vừa cảm thấy đáng yêu.
“Hạ Hạ, cuối tháng là sinh nhật của ông nội, bố còn chưa về, mẹ chờ ông ấy về rồi sẽ cùng nhau đến đó.” Sama nói: “Bây giờ con đang ở Chiang Rai phải không?”
Hạ Hạ bên này gật gật đầu, nói dạ đúng rồi.
Các cuộc thi thể ȶᏂασ được tổ chức tại Sân nông thôn Santiburi Chiang Rai ở Chiang Rai, đây là một sân golf quy mô lớn bắt đầu hoạt động từ năm 1992, một trong những môn thi chính của các cuộc thi thể ȶᏂασ trại hè quốc tế là golf.
Sau khi kỳ thi kết thúc, trại hè nhất trí sẽ được tổ chức trở lại Bangkok, nhưng nó chỉ cách thị trấn Mae Sai, nơi Sayphone định cư một giờ lái xe, gần hơn nhiều so với đi từ Bangkok.
Sama không nỡ để Hạ Hạ bôn ba qua lại, vì thế hỏi: “Vậy con có thể tự đi xe đến chỗ ông nội được không? Nếu có thể, mẹ sẽ liên lạc với giáo viên.”
“Đương nhiên có thể rồi mẹ, con sẽ đến chỗ ông nội trước nha mẹ, chờ mẹ và bố đến đây.”
Lần này một mình rời khỏi nhà, mặc dù trải qua nguy hiểm, nhưng Hạ Hạ cảm thấy mình đã trưởng thành lên không ít.
Sama nghe thấy con gái nói như vậy, vui mừng, dặn dò thêm vài câu qua điện thoại.
Sau khi hai mẹ con cúp điện thoại, Sama liên lạc với giáo viên trại hè, giáo viên phụ trách đã tận tâm mua vé xe đi Mae Sai cho Hạ Hạ, lại nói về vấn đề an toàn cần chú ý từ chuyện nhỏ cho tới chuyện lớn, cuối cùng tận mắt nhìn Hạ Hạ lên xe mới rời đi.
Một giờ nghe có vẻ dài, nhưng nó không dài đến vậy.
Hạ Hạ ở trên xe híp mắt một lát, vừa mở mắt đã đến nơi rồi.
Khi bước xuống khỏi xe, cô nhìn thấy một chàng trai trẻ người Thái cách đó không xa.
Anh ta giơ cao một tấm biển, viết tên của cô bằng tiếng Thái và tiếng Trung Quốc, và một dòng chữ Welcome lớn bằng tiếng Anh, các cạnh thô ráp của tấm biển còn vẽ một chó con.
Người nọ cũng liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô gái xách hành lý, hắn cong miệng cười, làn da màu nâu đen và hàm răng trắng tạo thành sự tương phản rõ rệt, hắn bước nhanh chạy tới, muốn tiếp nhận đồ trên tay Hạ Hạ.
Cô chưa từng nhìn thấy người nọ trước đây, cô gái có chút cảnh giác lùi về sau một bước, nhìn tấm bảng trên tay hắn, lại nhìn hắn.
Chàng trai cũng nhìn ra sự băn khoăn của cô, lập tức giải thích là ông cụ bảo hắn đến đón.
Nói mẹ cô đã gọi điện thoại cho ông cụ, thông báo Hạ Hạ sẽ đến từ Chiang Rai.
Giải thích hai ba câu, khiến Hạ Hạ yên lòng, cô lại nhìn cún con được vẽ trên tấm biển, nhịn không được bật cười, cô đã không còn là một đứa trẻ nữa.
Lại đến Mae Sai, nơi này là có vẻ tương tự với bộ dáng mơ hồ trong trí nhớ của cô.
Sayphone sau này mới định cư ở đây, Hạ Hạ cũng chỉ tới hai ba lần, toàn là khi còn bé.
Trước kia bố luôn đến đây một mình nhiều lần, rất ít khi dẫn mẹ và cô đi cùng, bộ dáng ông nội trong trí nhớ cũng có chút mơ hồ, nhưng mỗi năm vào sinh nhật ông nội, hai ông cháu đều sẽ nói chuyện điện thoại.
Trong ấn tượng của Hạ Hạ, ông nội tuyệt đối không đáng sợ như người khác nói, luôn cười ha hả nói chuyện với cô.
Thân là trấn nhỏ nhất ở miền bắc Thái Lan, vị trí Mae Sai không lớn, tổng cộng cũng chỉ có một con đường lớn được đặt tên, đi thẳng đến cầu biên giới.
Hầu hết các cửa hàng và quầy hàng trong thị trấn nhỏ chủ yếu nằm trên sông và gần đường lớn, phân bố ở cả hai bên.
Chật chội và đông đúc, làm cho con đường hẹp hơn.
Nhưng chính là một trấn nhỏ đến khiêm tốn như vậy, lại chiếm cứ địa lý cực kỳ đặc thù.
Cầu biên giới cũng tương đương với cửa ngõ cực Bắc của Thái Lan, dưới chân cầu là một nhánh của sông Mekong, đối diện sông là Miến Điện và Lào, đồng thời cũng trở thành con đường duy nhất để Thái Lan và Miến Điện đi vào vùng Tam Giác Vàng ở cả hai nước.
Trên đường đi, Hạ Hạ có thể nhìn thấy người và xe cứ đến rồi đi trong chợ bán buôn ở bến cảng Mae Sai, cũng có thể nhìn thấy quân đội Thái Lan đang tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt các phương tiện tới Miến Điện.
Những cảnh tượng này cô đã nhìn thấy khi cô còn là một đứa trẻ.
Nhưng cô cũng không cắt ngang lời nói ȶᏂασ ȶᏂασ bất tuyệt của thanh niên bên cạnh, người này còn tự giới thiệu, hắn làm việc bên cạnh ông nội, tên là Mai Kim.
Cả tiếng Thái và tiếng Trung đều nói rất chuẩn.
Hạ Hạ nhìn dáng người gầy gò của hắn, tuổi tác cũng không lớn, không giống…
“Đến rồi!”
Mai Kim chỉ chỉ phía trước: “Ông cụ còn đang bận.”
Hạ Hạ nhìn sang, thấy một quầy hàng gần ven đường, thời tiết nóng bức, lò nướng trực tiếp đặt ngay bên kia đường, gần bờ sông, nơi đó bày rất nhiều bàn ghế nhỏ, trước lò nướng có không ít người, có nam có nữ có già có trẻ, Hạ Hạ đến gần mới nhìn thấy rõ, đó là quầy bán cá nướng.
Người đang nướng cá là một ông lão trông chừng sáu mươi tuổi, mặc một chiếc áo mặc chiếc áo cộc tay trắng tinh tươm, trên tay đang cầm một cái quạt hương bồ kiểu cũ, trên lò nướng trước mặt là bảy tám con cá lớn nướng cực ngon, còn thơm phức xộc vào mũi.
Đôi mắt xinh đẹp của cô gái trợn tròn to, hiển nhiên cũng không nghĩ tới, đại trùm ma túy Sayphone số một số hai ở Tam Giác Vàng, lại đang bán cá nướng bên lề đường.
Hơn nữa thủ pháp nướng cá đó trông cực kỳ chuyên nghiệp, một tay quạt than một tay rải nguyên liệu lật cá, cuối cùng lấy đồ gắp lần lượt cho vào đĩa, xong công phu này cũng không quên huyên thuyên cùng thực khách.
Chàng trai Mai Kim đến đón cô, đúng như những gì Hạ Hạ nghĩ, hắn quả thật không phải là côn đồ hay phần tử bang phái gì, hắn đơn giản chỉ là người làm công ở quầy cá nướng của Sayphone.
Vừa nhìn thấy mấy con cá nướng cho ra liên tục, Mai Kim đặt hành lý của Hạ Hạ xuống đất, chạy tới rửa tay trước vòi nước, quen cửa quen nẻo đưa đĩa cho ông cụ, rồi lại đưa cá nướng cho khách.
Toàn bộ số cá nướng tươi ngon đã được dọn ra bàn, người làm cá nướng mới có thể nghỉ ngơi.
Ông ấy cầm lấy khăn trắng được đặt trên vai lau mồ hôi, Hạ Hạ nhìn thấy bàn tay ông ấy lau mồ hôi, mu bàn tay có chút nhăn nheo, còn nổi đầy mạch máu.
Cô đi qua, ngoan ngoãn hét lên “Ông nội”.
Sayphone nhìn sang, vừa liếc mắt đã nhận ra cháu gái, vừa rồi nhất thời bận rộn, ngay cả Mai Kim trở về bưng đĩa ông còn chưa kịp phản ứng.
Thấy cô gái sạch sẽ đứng đó gọi ông nội, trên mặt Sayphone nhìn ra rất vui mừng, tay cầm quạt cũng vẫy vẫy về phía Hạ Hạ: “Lại đây!”
Hạ Hạ nghe lời tiến lên, Sayphone còn giơ tay so sánh, giọng điệu khoa trương: “Ôi, sao lại cao đến vậy rồi? Hồi trước có chút xíu à.”
Nói xong ông còn lấy cái gì đó từ trong túi ra, híp mắt vừa nhìn vừa nói: “Bé Hạ Hạ cháu nhìn thử xem, có phải không?”
Hạ Hạ nhìn thấy một tấm ảnh cũ đã phai màu, trong đó là mẹ đang ôm cô, khi ấy cô mới bốn năm tuổi, ảnh chụp sẽ cũ thành như thế này, nhất định là đã bị lấy ra xem đi xem lại rất nhiều lần.