Editor: L’espoir
*
Nhiệt độ mát mẻ lạnh lẽo đặt trong lòng bàn tay cô gái.
A Diệu tắt điều hòa, lăn cửa sổ bên trái xuống, lại nhìn Chu Hạ Hạ: “Cô cũng lăn kính bên đó xuống đi.”
“À, rồi rồi.” Khi Hạ Hạ lăn cửa sổ xe xuốnh, xe đã tiếp tục chạy.
Cô yên lòng, đặt nước lên đùi, xé giấy gói kem trước, cắn một miếng nhỏ.
Đây vừa vặn là thương hiệu mà cô thường mua, kem tan ngay trên đầu lưỡi, ngọt mà không ngấy, hương sữa nồng đậm.
Cùng với gió thổi vào trong xe sau khi xe tải tăng tốc, Hạ Hạ cảm thấy mát mẻ hơn rất nhiều, không còn ngột ngạt khó chịu như vậy.
Lại ăn một miếng, cô mới nhớ tới mình vừa rồi quên nói cảm ơn.
Cô nghiêng đầu nhìn về phía người lái xe, mặt hắn vẫn không chút thay đổi giống như vừa rồi, nhưng bây giờ lại cảm giác không còn dọa người như vậy nữa.
“Cảm ơn.” Giọng nói của cô gái không lớn, nhưng giọng điệu khá chân thành.
Nghe thấy tiếng cảm ơn này, A Diệu nghiêng đầu nhìn cô một cái, không nói gì.
Hạ Hạ cẩn thận ăn kem, không để nước kem nhỏ xuống làm bẩn váy trắng.
“Tiền váy, sau khi tôi trở về là có thể trả lại cho anh rồi. Vậy tôi trả thế nào cho anh đây, tiền mặt hay là cái khác?”
A Diệu nói: “Không cần trả lại.”
“Vậy làm sao được.” Hạ Hạ biết giá váy.
“Tiền là của anh Khôn, nếu cô muốn trả lại có thể trả lại cho anh ấy.”
“Cái gì?” Hạ Hạ quên lau nước kem trên môi.
“Tiền của tôi ở đây đều là của anh Khôn. Bao gồm trà sáng, váy, phòng mới mà cô sẽ ở trong khách sạn.” A Diệu nói: “Anh Khôn sẽ không để ý chút tiền này đâu, cho nên không cần trả lại.”
“Nhưng mà…” Hạ Hạ muốn nói lại thôi, ngay cả một tách trà đen Chu Dần Khôn cũng là tính tiền, cô muốn mượn chút tiền mua váy, hắn lại phớt lờ không để ý tới cô.
Tuy nhiên, khi cô lên xe trong một chiếc váy mới, hắn chẳng nói gì.
Điều đó có nghĩa là gì?
Cô có chút không hiểu.
“Chuyện tiền không tính là gì cả.” A Diệu cũng không biết vì sao mình lại nói nhiều: “Không thể tùy tiện lộ tung tích của anh Khôn được. Trước đây từng có một cuộc điện thoại, xe của chúng tôi bị người ta âm thầm gài bom, nếu không phải anh Khôn ngửi thấy mùi vị không đúng, chúng tôi đã bị nổ chết tại chỗ rồi.”
Giọng điệu của A Diệu rất bình tĩnh, nhưng trong lòng Hạ Hạ lại gợn sóng mãnh liệt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Sau đó, người gọi điện thoại đó vô tình tiết lộ hành tung của anh Khôn, còn có người giấu bom, đều bị bóp miệng nuốt bom mini xuống, từng người một bị nổ đến xuyên ruột.”
A Diệu đi xa như vậy, ngụ ý chính là tối nay Chu Hạ Hạ đã lượm được một cái mạng.
Hạ Hạ biết rõ mình đã làm sai, cũng hiểu được vì sao Chu Dần Khôn lại tức giận đến thế.
Nhưng cô thật sự không phải muốn hại hắn, cô chỉ gọi điện thoại cho bố báo bình an mà thôi.
Cô mím môi, nhẹ giọng nói: “Nhưng mà, bố tôi là anh cả ruột của chú út, họ là anh em ruột, cho dù bố biết, cũng không có khả năng đi hại chú út đâu.”
A Diệu trầm mặc hai giây, sau đó mở miệng: “Nhưng khi ở tháp Sathorn, cũng là vì cô, ông ta đã đặt súng lên đầu anh Khôn.”
Hạ Hạ câm lặng.
“Người nào sẽ nổi lên sát tâm, không ai nói chính xác được.” A Diệu nói: “Người biết tướng mạo của anh Khôn không nhiều lắm, cho dù là người ở trước mắt, những người đó cũng không nhất định sẽ gắn hai chữ anh Khôn lên Chu Dần Khôn. Nhưng nếu biết chính xác nơi ở của anh ấy, đó là một chuyện khác nữa.”
Hạ Hạ nghe hiểu, cô cúi đầu, nói một câu “Thực xin lỗi.”
“Lời này cô vẫn nên đích thân nói với anh ấy đi.”
Mắt thấy nước kem muốn nhiễu xuống, Hạ Hạ vội vàng cắn một miếng.
Nghe thấy A Diệu nói vậy, cô cũng có chút bất đắc dĩ, cô sợ Chu Dần Khôn, Chu Dần Khôn cũng rất khó chịu với cô, vừa rồi cũng đã nói, bảo cô không được lượn lờ dưới mí mắt hắn nữa.
Khi đến khách sạn còn chưa tới mười hai giờ, hoàn toàn có thể bắt kịp khóa học trại hè ngày của hôm sau.
Sau khi Hạ Hạ xuống xe, A Diệu đưa cho cô mấy tờ tiền mặt.
Hạ Hạ biết đây là tiền của Chu Dần Khôn, nhất thời không dám nhận lấy.
Còn chưa tới hai ngày, cô đã dính một cái mông nợ nần.
“Cầm đi.”
A Diệu nhét tiền vào tay cô, sau đó xoay người chuẩn bị lên xe trở về.
Hạ Hạ vội vàng mở miệng: “Cảm ơn!”
A Diệu nghe thấy nhưng không dừng lại, đóng cửa xe rồi đánh vô lăng, quay đầu lại.
Trở lại khách sạn trại hè, Hạ Hạ có chút muốn khóc.
Cô đến quầy lễ tân giải thích tình hình của mình, lấy thêm một thẻ phòng, lúc vào thang máy tình cờ gặp được giáo viên.
Sắc mặt của giáo viên nghiêm túc, nhưng giọng điệu đầy vẻ lo lắng, hỏi Hạ Hạ vì sao bỗng nhiên mất liên lạc, có phải đi ra ngoài chơi không có chừng mực hay không.
Những lời chỉ trích đầy lo lắng này khiến Hạ Hạ cảm thấy vô cùng ấm lòng, cô xin lỗi giáo viên với thái độ rất tốt, cuối cùng cô giáo tự mình đưa cô về phòng.
Tiếp theo là một loạt các khóa học và kỳ thi cạnh tranh.
Hạ Hạ đi tắm rửa thêm lần nữa, thay đồ ngủ sạch sẽ, ngồi ở trước bàn chải chuốt sắp xếp lại tâm lý, cuối cùng mới tắt đèn lên giường, dự định lấy trạng thái tốt nhất để nghênh đón chương trình học và thi cử tiếp theo.
*
Khi A Diệu trở về, việc kiểm soát giao thông đường biển, đường bộ và đường hàng không của Pattaya đã được dỡ bỏ hoàn toàn, sớm hơn một ngày so với dự kiến.
Chu Dần Khôn không trì hoãn nhiều, trực tiếp đến sân bay quân sự U-Tapao, đáp chuyến bay quân sự tuyệt mật tới Singapore.
Chuyến đi này là để kiểm tra xem Quỹ Hoàng gia Phaya Thai có thực sự được sử dụng bởi Ngô Bang Kỳ hay không, người đã làm việc ở sau lưng giúp hắn là ai, vì sao dòng tiền lại không thể tra ra manh mối nào còn thần không biết quỷ không hay, đương nhiên những thứ này không có khả năng tra được ở Thái Lan.
Chỉ được phép có một chuyến đi đến trụ sở sáng lập của cơ quan chủ quản của Tổ chức.
Máy bay cất cánh, A Diệu hỏi có muốn từ Singapore trở về Koh Samet không.
Chu Dần Khôn nhíu mày: “Trở về đó làm gì, đi thẳng đến Mae Sai.”
Mae Sai là một thị trấn nhỏ ở cực bắc Thái Lan, nằm trên biên giới Thái Lan-Miến Điện và là nơi duy nhất để đi vào Tam Giác Vàng.
Ông cụ Sayphone hiện tại đang định cư ở đó.
Muốn biết rõ chuyện của Quỹ, không thể thiếu được việc phải trì hoãn thêm một thời gian ở Singapore, đảm bảo nắm được huyết mạch của Ngô Bang Kỳ, cam đoan làm ăn sẽ không xảy ra vấn đề gì sau này, đồng thời cũng là lý do mạnh mẽ nhất để thuyết phục ông cụ.
Sinh nhật của Sayphone là vào cuối tháng 6, trực tiếp trở về từ Singapore, thời gian cũng đúng lúc.
A Diệu gật gật đầu, hắn nhìn Chu Dần Khôn, nhắc nhở: “Cô Cana còn đang chờ ở đảo Samet.”
Nếu hắn không nói, Chu Dần Khôn thật đúng là không nhớ tới chuyện này, thuận miệng nói: “Để cô ấy trực tiếp trở về Bangkok.”
“Vâng.”
Chu Dần Khôn nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một giấc.
Sau khi nhắm mắt lại vài giây, hắn lại mở ra.
A Diệu đang nhắn tin, để liên lạc với những người phụ nữ của anh Khôn, hắn luôn dùng tin nhắn để truyền đạt ý của anh Khôn.
Tin nhắn gửi xong rất nhanh nhận được hồi âm, Cana bảo A Diệu nhắc nhở Chu Dần Khôn uống ít rượu.
A Diệu sẽ không bao giờ truyền đạt những chuyện như thế này.
Anh Khôn phiền nhất có người quản lý anh ấy, uống hay không uống rượu, uống bao nhiêu trong lòng anh ấy rất rõ ràng.
Sau khi hoàn thành việc này, hắn ngẩng đầu, thấy Chu Dần Khôn đang nhìn hắn.
Ánh mắt này… A Diệu đọc thấy không hiểu.
“Mùi gì trên người cậu thế kia?”
Nghe vậy, A Diệu theo bản năng giơ tay lên ngửi ngửi mình.
Hình như là… Có mùi kem? Nhưng không giống lắm, hương vị của kem làm sao có thể đọng lại lâu như vậy.
Hắn nói: “Có thể là sữa tắm và mùi kem từ trên người của Chu Hạ Hạ.”
“Cậu còn mua đồ ăn cho nó?” Chu Dần Khôn khoanh tay: “Cậu tiêu tiền của tôi có vẻ rất hào phóng đấy. Tôi có yêu cầu cậu mua cái váy đó cho nó hả?”
Nói thật, A Diệu không hiểu chuyện này có gì để so đo, vì thế nói thật: “Anh Khôn, chỉ là một bộ quần áo mà thôi.”
“Cậu biết cái quái gì.” Chu Dần Khôn nâng cằm lên, A Diệu đưa điếu thuốc và bật lửa bên cạnh qua.
Người đàn ông châm thuốc: “Chu Hạ Hạ là gì của tôi? Nó có phải là người phụ nữ của tôi không?”
A Diệu lắc đầu.
Tất nhiên là không.
“Vậy tôi có tiền không cũng có chỗ tiêu xài, nhất định phải nuôi con cho Chu Diệu Huy, còn mua đồ ăn và mua váy, rẻ rúng đến vậy sao?”
Hóa ra là như vậy.
A Diệu hoàn toàn hiểu được, Chu Hạ Hạ ở bên cạnh anh Khôn, thân phận đúng thực không được người ta thích, nhìn thấy cô ấy sẽ nhớ tới Chu Diệu Huy, tiêu tiền cho cô ấy cũng sẽ không thoải mái trong lòng.
A Diệu cúi đầu: “Xin lỗi anh Khôn, lần sau sẽ không làm vậy nữa. Nhưng Chu Hạ Hạ đã nói, sẽ trả lại tiền.”
Chu Dần Khôn nghe thấy cái tên đó đã mất kiên nhẫn: “Bảo nó ít xuất hiện trước mắt tôi.”