Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 44: Tiễn đi

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

A Diệu cho rằng mình đã nói rất rõ ràng, cũng cho rằng Hạ Hạ tắm rửa xong sẽ tự giác tới tìm hắn lấy thẻ khóa phòng mới.

 

Nhưng hắn không tìm thấy Hạ Hạ, cuối cùng vẫn chọn vào phòng anh Khôn xem thử.

 

Không nghĩ tới vừa mở cửa đã nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Josaorn.

 

A Diệu nhìn lướt qua bộ dáng có chút chật vật của cô ấy, rõ ràng vừa rồi anh Khôn còn ôm eo cô ấy, hai người thân mật đi tới.

 

Josaorn không dám nói nhiều lời trước mặt Chu Dần Khôn, cô hung hăng trừng nhìn A Diệu một cái, không nói bất cứ điều gì đã trực tiếp rời đi.

 

A Diệu chần chờ đi vào, vừa lúc nhìn thấy anh Khôn lại đang giày vò người.

 

Cô gái bị giày vò dùng hai tay nắm trên cổ tay hắn, gian nan mở miệng nhận sai: “Xin, xin lỗi chú út… Xin lỗi, cháu… Cháu không có cố tình đâu.”

 

Mặc dù không biết lại là chuyện gì đã chọc đến Chu Dần Khôn, mắt thấy cô sắp ngạt thở, A Diệu nhịn không được tiến lên: “Anh Khôn.”

 

Chu Dần Khôn nghe thấy tiếng anh Khôn, không kiên nhẫn xoay cổ, nghiêng đầu: “Lại xin tha? Sao, vừa ý nó.”

 

A Diệu nghẹn lại, hắn tuyệt đối không có ý đó.

 

Cô là bề dưới của anh Khôn, trong lòng A Diệu cũng coi cô là bề dưới, càng chưa từng gắn hai chữ phụ nữ và Chu Hạ Hạ lại với nhau.

 

Điều hắn lo lắng chính là nếu Chu Dần Khôn xúc động thật sự bóp chết cô, phiền toái sau này sẽ lớn hơn.

 

A Diệu nói thật: “Anh Khôn, tốt hơn là đừng gây thêm phiền phức cho ông cụ.”

 

Hắn đã nói điều này một lần trước đó.

 

Ông cụ rất thích cháu gái nhỏ này.

 

Cuối tháng chính là sinh nhật của Sayphone, nếu chọc cho ông ấy không thoải mái, chuyện hàng hóa sẽ càng khó mở miệng.

 

Chu Dần Khôn hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném Chu Hạ Hạ lên sô pha.

 

Cô gái ho liên tục, cổ họng đau không chịu nổi, nước mắt sinh lý cứ thế nhỏ xuống ghế sô pha.

 

Chu Dần Khôn nhìn thoáng qua, không rõ cô có gì để khóc.

 

Là cô phạm sai lầm, còn quấy rầy chuyện tốt đêm nay của hắn, một mảnh da cũng chưa mất, thế mà còn có mặt mũi khóc?

 

Chu Dần Khôn không kiên nhẫn nói: “Đưa nó đi cho tôi. Cút càng xa càng tốt, đừng lượn lờ dưới mí mắt của tôi nữa.”

 

A Diệu gật đầu, lại nhìn về phía Chu Hạ Hạ: “Đi thôi.”

 

Cô gái lau nước mắt, đứng lên, ngẩng đầu nhìn Chu Dần Khôn.

 

Hắn cũng nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, Hạ Hạ lập tức dời tầm mắt, ngoan ngoãn đi theo A Diệu ra ngoài.

 

Chu Dần Khôn thấy cô há miệng, rõ ràng là muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn lựa chọn không nói.

 

Không biết là do lửa giận hay do tìиɧ ɖu͙© chưa tiêu, cả người hắn khô nóng, mặt lạnh quay về phòng tắm tắm nước lạnh.

 

Vội vã ra lấy một bộ quần áo sạch sẽ, nhìn thấy hai bộ quần áo đã giặt tay trong tủ quần áo.

 

Không biết khi nào nó được di chuyển từ phòng tắm đến đây.

 

Chu Dần Khôn nhìn bộ quần áo kia hai giây, kéo xuống ném đi.

 

*

 

A Diệu cho Hạ Hạ hai lựa chọn.

 

Một là ở một mình trong phòng mới, không được xuất hiện trước mắt Chu Dần Khôn nữa, chờ việc kiểm soát giao thông hoàn toàn chấm dứt, ngồi lên xe khách trở về.

 

Thứ hai, đi ngay bây giờ, nhưng chỉ có thể đi xe tải, hiện nay chỉ có kiểm soát vận chuyển hàng hóa mới được dỡ bỏ.

 

Hạ Hạ không nghĩ nhiều, chọn cái thứ hai.

 

Vốn tưởng rằng muốn bỏ qua cuộc thi chính thức của trại hè, chỉ có thể thi bù sau, không nghĩ tới còn có cơ hội bắt kịp, đi xe gì cũng được, chỉ cần có thể trở về là được.

 

Nếu vậy, A Diệu nhìn đồng hồ, nói: “Vậy thì đi ngay bây giờ, khoảng hai tiếng rưỡi nữa là có thể đến khách sạn trại hè mà cô nói.”

 

A Diệu làm việc rất nhanh chóng, không biết từ đâu tìm được một chiếc xe tải, Hạ Hạ vất vả leo lên ghế phụ, thắt dây an toàn.

 

Sau khi lên xe, cả hai đều không nói gì.

 

Hạ Hạ nắm chặt dây an toàn trước ngực trong tay, trên đường chỉ có một chiếc xe của họ, phải lái qua một đoạn đường cao tốc nhỏ, hai bên đường cao tốc không có hộ gia đình nào, hơn nữa đêm khuya trời tối, xe tải và người trên xe đều bị bao phủ trong bóng tối thật lớn này.

 

Một mình ở chung với một người đàn ông xa lạ, nói không khẩn trương chính là giả.

 

Hơn nữa, trên cánh tay của người đàn ông này đều là hình xăm, không nhìn ra rốt cuộc nó là hình gì, nhưng liếc nhìn qua chỉ cảm thấy dữ tợn đáng sợ.

 

Trong ấn tượng của cô, không có người bình thường nào đối xử với cơ thể của mình như vậy, chỉ có lưu manh trong bang phái, hoặc là vì tiến vào bang hội, hoặc là vì đùa giỡn uy phong mới có thể xăm mình, tóm lại cũng không phải là người tốt.

 

Giống như người đàn ông đã kéo cô vào lều rồi gây mê, cuối cùng bị đưa đến lồɳg thủy tinh.

 

Nhưng… Hạ Hạ nghĩ, A Diệu hẳn là không tệ như vậy.

 

Trong phòng riêng ở Bất Dạ Thành, khi Chu Dần Khôn ép cô đi giết thằng bé kia, cuối cùng chính A Diệu đã nổ súng.

 

Cô theo họ đến khách sạn lại bị đuổi đi, cũng là A Diệu đuổi theo gọi cô lại.

 

Sau đó, váy cũng do A Diệu giúp cô thanh toán.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, Hạ Hạ lại lặng lẽ nhìn hắn một cái.

 

Cuối cùng cô thu hồi tầm mắt, quyết định không nên đáp lời nhiều.

 

Bởi vì bộ dáng không chút thay đổi của A Diệu vẫn rất dọa người.

 

Cứ yên tĩnh như vậy xuống đường cao tốc, cô gái ngồi ở người lái cọ nguậy, đưa tay ra sau lưng, kéo lớp vải dính vào lưng ra.

 

Điều hòa xe tải không tốt lắm, Hạ Hạ thật sự nóng có chút khó chịu, vô thức đưa tay, muốn điều chỉnh điều hòa đến mức lớn nhất, kết quả phát hiện nó đã vặn đến mức rồi.

 

Lúc này trong xe yên tĩnh truyền đến giọng nói của người đàn ông: “Cô rất nóng à?”

 

“Hả?” Hạ Hạ không ngờ hắn đột nhiên lên tiếng: “À, còn ổn còn ổn, không nóng.”

 

A Diệu nhìn tóc mái bị mồ hôi thấm ướt bên mai của cô, lúc này mới phản ứng lại.

 

Hắn đã đi theo Chu Dần Khôn nướng ở nhiệt độ cao, ngâm mình trong biển băng, chút hơi nóng này đối với hắn mà nói hoàn toàn không cảm giác được, nhưng đối với người bình thường như Chu Hạ Hạ mà nói, đổ mồ hôi nữa sẽ bị mất nước.

 

Chiếc xe dừng lại bên đường.

 

Hạ Hạ có chút kinh ngạc, chỉ thấy A Diệu không nói hai lời xuống xe đóng cửa xe lại, đi về phía đuôi xe.

 

Cô gái sững sờ ngồi tại chỗ, xung quanh quá tối, cô không dám xuống xe theo, cũng không biết A Diệu bỗng nhiên dừng lại ở nơi này để làm gì.

 

Nghĩ đến người này là vệ sĩ của Chu Dần Khôn, có phải cũng có tính tình không tốt như chú ấy hay không? Có phải vừa rồi cô không nên lộn xộn đồ đạc trên xe, chọc đến hắn?

 

Cô gái nhỏ càng nghĩ càng khủng hoảng, hắn sẽ không cứ vậy mà đi chứ, ném một mình cô đường cái này đâu nhỉ…

 

Nhưng cố tình truyền đến tiếng kêu quái dị cách đó không xa, Chu Hạ Hạ sợ tới mức run rẩy, vội vàng theo tiếng đó nhìn qua, chỉ là xung quanh quá tối, cô không nhìn thấy cái gì cả.

 

Chỉ có tiếng kêu kỳ lạ lại không nhìn thấy là cái gì đang kêu, cô cực kỳ khẩn trương.

 

Lúc này trong gương chiếu hậu bên ghế lái xuất hiện một bóng dáng màu đen.

 

Trái tim Hạ Hạ đột nhiên siết chặt, nhìn hai giây lại phát hiện thân hình có chút quen thuộc.

 

Ngay sau đó cửa xe mở ra, người đàn ông xăm đầy tay ngồi lên.

 

“Cho cô.”

 

Thứ được đưa qua là một chai nước và một que kem.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc