Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 43: Gián đoạn

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Chu Hạ Hạ ngủ gật cả buổi chiều ở sòng bạc, không ai để ý đến cô, cô đã ăn rất nhiều đồ ăn vặt miễn phí ở đó.

 

Mặc dù có hơi ồn ào, nhưng nhiệt độ trong sòng bạc mát mẻ, sô pha cũng mềm mại, bóng lưng Chu Dần Khôn ở ngay trước mắt, Hạ Hạ an tâm ngồi tại chỗ nghỉ ngơi, nhưng không dám ngủ thật, cô sợ Chu Dần Khôn đánh bạc xong trực tiếp đi không mang theo cô.

 

Bữa tối được phục vụ tại nhà hàng của khách sạn.

 

Người lớn luôn uống rượu rất lâu, Chu Hạ Hạ luôn cảm thấy trên người dính mùi thuốc lá trong sòng bạc, có chút đau lòng vì chiếc váy mới.

 

Chu Dần Khôn và Josaorn ăn bữa tối dưới ánh nến ở vị trí VIP, tất nhiên sẽ không quan tâm Chu Hạ Hạ.

 

Cô chỉ có thể ở cùng với A Diệu, ăn chưa được hai miếng cô đã hỏi có thể về phòng tắm rửa trước hay không.

 

A Diệu nói cho cô mật mã phòng, suy nghĩ một lúc, lại gọi Hạ Hạ vừa đứng dậy.

 

“Để chút nữa tôi hỏi lại, mở một phòng cho cô, tối nay cô ở phòng mới đi.”

 

Hạ Hạ gật gật đầu: “Được, cảm ơn. Hừm… Tôi sẽ trả lại tiền cho anh.”

 

Nói xong cô trở về phòng, lúc này chủ phòng không có ở đây, lòng cô nhẹ nhõm hơn vài phần.

 

Nghĩ hắn sẽ không kết thúc bữa tối nhanh như vậy, Hạ Hạ đi vào phòng tắm trong phòng ngủ, vừa mới đi vào đã bị một thứ hấp dẫn ánh mắt.

 

Điện thoại.

 

Cô dừng một chút, bất giác đi tới, cầm lấy điện thoại ở đầu giường.

 

Lúc cô bị bắt đi, điện thoại di động và ví tiền đều bị mất, vẫn không liên lạc được với gia đình, hôm qua thấy điện thoại trong phòng khách, cô muốn báo bình an cho bố mẹ.

 

Chỉ là hôm qua cô lại khẩn cầu Chu Dần Khôn thu nhận, lại muốn vào phòng tắm của hắn tắm rửa, thật sự không dám đưa ra yêu cầu nào khác.

 

Hiện giờ hắn không có ở đây, Hạ Hạ quay đầu lại nhìn cửa phòng, thêm một chút nữa cũng sẽ không trở về, trong lòng cô có chút khẩn trương bấm số, sau đó nín thở chờ đợi.

 

Nhưng không ngờ tiếp nhận là một người phụ nữ, giọng điệu ôn hòa lịch sự, tiếng Thái thuần hậu: “Xin chào quý khách, đây là lễ tân của khách sạn, điện thoại của khách sạn chỉ dành cho cuộc gọi nội bộ, nếu muốn liên lạc với bên ngoài, cần quầy lễ tân chuyển phát, xin hỏi quý khách có nhu cầu hay không?”

 

Nghe xong nửa đoạn đầu, Hạ Hạ còn tưởng rằng không liên lạc được, không nghĩ tới chỉ cần chuyển số, cô lập tức nói: “Có, cảm ơn.”

 

“Không có gì, chuyển số phải cần thời gian nhất định, trước mắt nhu cầu chuyển số khá nhiều, sẽ mất mười lăm đến hai mươi phút thời gian, mong quý thông cảm.”

 

“Vâng.”

 

Hạ Hạ cúp điện thoại, vào phòng tắm dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa.

 

Sau khi đi ra cô ngồi trên sô pha chờ điện thoại, chỉ là thời gian chờ đợi có vẻ lâu hơn một chút so với lời nói của lễ tân, cuối cùng Hạ Hạ đứng dậy.

 

Điện thoại trong phòng vẫn cần chuyển tiếp, vậy trực tiếp đến lễ tân khách sạn gọi có thể nhanh hơn một chút hay không?

 

Hay là, khách sạn có nơi cung cấp các cuộc gọi điện thoại, nếu miễn phí thì tốt rồi, nếu không phải là miễn phí… Hạ Hạ vừa cân nhắc vừa đi ra ngoài, cô mới đi lên một lát, A Diệu có lẽ là còn đang ở dưới.

 

Cô chỉ có thể tìm hắn vay tiền thêm lần nữa.

 

Cũng may nhà hàng và lễ tân đều ở tầng một, Hạ Hạ vừa ra khỏi thang máy là nhìn về phía nhà hàng, phát hiện vị trí A Diệu ngồi khi nãy đã trống.

 

Vì thế nên cô đi đến quầy lễ tân.

 

“Xin lỗi quý cô ạ, khách sạn quy định không thể trực tiếp gọi điện thoại ra bên ngoài từ quầy lễ tân, đề nghị cô về phòng chờ một chút ạ.”

 

Hạ Hạ hỏi: “Vậy xin hỏi ở đây có chỗ nào khác để gọi điện thoại không ạ?”

 

Lễ tân xin lỗi lắc đầu: “Khách sạn đã trang bị điện thoại trong phòng, vậy nên không thiết lập thêm điểm liên lạc. Nếu cô lo lắng, cô có thể đi ra ngoài và rẽ trái vào buồng điện thoại để thực hiện cuộc gọi công cộng, mua thẻ điện thoại có thể sử dụng được.”

 

Nghe vậy, Hạ Hạ gật gật đầu, nói cảm ơn, cuối cùng quyết định trở về phòng chờ.

 

Chỉ là lúc trở về phòng lần nữa, Hạ Hạ rõ ràng phát hiện có gì đó không đúng.

 

Trên mặt đất là giày cao gót và áo váy, mặc dù chưa thấy ai, nhưng cô biết là Chu Dần Khôn và Josaorn đã trở về, cửa phòng ngủ đóng lại, có thể tưởng tượng bên trong đang xảy ra chuyện gì.

 

Khuôn mặt của cô gái bỗng chốc đỏ lên, chợt nhận ra rằng cô không nên xuất hiện trong căn phòng vào lúc này.

 

Thảo nào A Diệu nói tối nay sẽ để cô ở phòng mới.

 

Cô hậu tri hậu giác vội vàng đi ra ngoài, định ở cửa chờ A Diệu trở về, nhưng vừa đi tới cửa, điện thoại trong phòng khách đã vang lên.

 

Trước mắt Hạ Hạ sáng ngời, lúc này mới xoay người chạy trở về, điện thoại chỉ vang lên hai tiếng đã bắt máy.

 

Nghe thấy giọng nói trầm ổn và quen thuộc ở đầu bên kia, hốc mắt cô gái lập tức đỏ lên: “Bố ơi.”

 

Cô vốn định nói ra thật, muốn trực tiếp trở về bên cạnh bố mẹ ở Bangkok, nhưng lại không muốn để họ mất công lo lắng, dù sao thì cuối cùng cô vẫn trở về bình an.

 

Thế là Hạ Hạ nói dối: “Buổi bán hàng từ thiện đã kết thúc, hôm nay nghỉ ngơi con đi ra ngoài chơi. Chỉ là không chú ý làm mất điện thoại di động thôi.”

 

Chu Diệu Huy bên kia hỏi cô chơi ở đâu, vì sao lại dùng điện thoại của một khách sạn khác gọi lại.

 

Chu Diệu Huy trở nên nghiêm túc, Hạ Hạ vẫn có chút sợ hãi, đành phải nửa thật nửa giả nói tiếp: “Lúc con ra ngoài chơi gặp chú út, chú ấy giúp con dàn xếp chỗ ở.”

 

Bên kia dường như không tin, hỏi thêm hai câu.

 

Dù sao cô cũng còn nhỏ, cô vốn cho rằng kiểm soát giao thông ở Pattaya không vào không ra là quy định nghiêm khắc, cũng không muốn phiền bố sắp xếp người từ Bangkok đến đón cô, chờ kiểm soát giao thông được dỡ bỏ, cô sẽ mặt dày tìm A Diệu mượn chút tiền, sau đó ngồi xe về khách sạn trại hè là được.

 

Chỉ khi nghe thấy giọng nói đầu dây bên kia, cô gái vẫn nhịn không được mở miệng: “Bố ơi, bố có thể cho người đến đón——”

 

Lời còn chưa dứt, cửa phòng ngủ bỗng nhiên mở ra.

 

Chu Hạ Hạ theo bản năng cúp điện thoại, vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng cạnh cửa với vẻ mặt u ám.

 

“Chú, chú út.” Cô đứng dậy, có hơi không biết phải làm sao.

 

Chu Dần Khôn đi tới: “Nhóc gọi điện thoại cho Chu Diệu Huy?”

 

Người đàn ông mặc áo choàng tắm, dây đeo được buộc lỏng lẻo, để lộ một vùng ngực lớn.

 

Hạ Hạ không dám nhìn nhiều, chỉ dám gật gật đầu.

 

Kết quả một giây sau đã bị người nọ bóp cổ kéo đến trước người, hai cơ thể một cứng một mềm áp sát vào nhau, trong lòng Chu Hạ Hạ đột nhiên nhảy dựng lên, cảm giác sợ hãi thiếu chút nữa bị bóp chết lúc trước ở tháp Sathorn lại một lần nữa kéo tới.

 

Chỉ bằng một tay, Chu Dần Khôn gần như xách Chu Hạ Hạ lên.

 

Hắn ở trong phòng tắm nghe thấy điện thoại trong phòng ngủ vang lên hai tiếng, vốn không để ý, nhưng bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, hắn trực tiếp rút khỏi miệng của người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất, kéo áo choàng tắm mặc vào, lúc đi ra đang nghe thấy câu ‘gặp chú út’.

 

Mà câu tiếp theo, vậy mà cô còn muốn gọi Chu Diệu Huy cử người tới.

 

Cơn giận dâng lên trong nháy mắt.

 

“Ai cho phép nhóc gọi điện thoại, hả? Ai cho phép nhóc nói cho anh ta biết rằng ta đang ở đâu?”

 

Cô gái bị bóp đến mức không thở nổi, mơ hồ đã biết mình sai ở đâu.

 

Mẹ từng nói, không thể tùy tiện nói cho người khác biết bố đi đâu, gặp ai ở nhà và đã nói những gì.

 

Điều này cô vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, sợ gây phiền toái cho bố.

 

Đều là con trai của ông nội như nhau, đều làm ăn như nhau, vậy nên hành tung của Chu Dần Khôn nhất định cũng cần phải giữ bí mật.

 

“Anh Khôn, người ta chờ rất lâu đó——” Josaorn không vui vừa làm nũng vừa đi ra khỏi phòng.

 

Cả người cô ướt sũng, chỉ quấn khăn tắm, phần trên bộ ngực lộ ra hơn phân nửa, ánh xuân trần trụi phía dưới chợt để lộ ra ngoài, vốn tưởng rằng nhất định sẽ có một trận tìиɧ ɖu͙© điên cuồng khó quên, ai ngờ khó khăn lắm mới thực hiện cuộc mở đầu đột nhiên lại gián đoạn.

 

Cô chợt lên tiếng, người đàn ông nhìn qua.

 

Josaorn nhìn thấy sắc mặt của Chu Dần Khôn, còn có cô gái trước người hắn đang khó khăn nhón chân giãy dụa, giật mình tại chỗ.

 

“Còn chưa cút?”

 

Giọng nói lộ ra sự lạnh lùng bực bội khiến thân thể của Josaorn run lên.

 

Cô chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện và ánh mắt của hắn như thế này, như thể sự xuất hiện của cô giống như một thứ rác rưởi ghê tởm nào đó.

 

Ban ngày chiều chuộng, cái nồng nhiệt vừa rồi, giống như chưa từng xảy ra.

 

Nửa câu còn lại nghẹn ở trong cổ họng, người phụ nữ vội vàng nhặt váy và giày cao gót trên mặt đất lui về phòng, sau khi mặc lung tung xong vội vàng chạy nhanh ra, bước nhanh về phía cửa phòng.

 

Mặc dù vậy, ngoài nỗi sợ hãi, cô còn không cam lòng dùng khóe mắt len lén nhìn hắn, đừng nói là mở miệng giữ lại, người đàn ông nọ hoàn toàn không hề nhìn sang bên này một cái.

 

Vừa đi tới cửa, bỗng nhiên từ bên ngoài mở ra.

 

Josaorn hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn, là vệ sĩ của Chu Dần Khôn.

 

Editor: Vì để mọi người có thể hiểu rõ hơn nên mình đã edit ra lời của tác giả:

 

Nói chung, từ kinh nghiệm của một reader, tôi hiếm khi dong dài quá nhiều trong bài phát biểu của tôi.

 

Nhưng khi thấy hai ngày nay mọi người nay nhập tâm quá nhiều, cảm xúc phập phồng dao động rất lớn, đơn giản nói vài lời.

 

  1. Trong văn bản đã nói ‘nam chính cực tệ’, cho tới bây giờ cũng không phải là nói đùa.

 

2. Người như Chu Dần Khôn, thật lòng thích ai là một chuyện cực kỳ cực kỳ khó khăn.

 

Cho nên có sốt ruột đến đâu cũng vô dụng, cốt truyện tình tiết nên có đều phải có, không cách nào tua nhanh nhảy vọt được.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc