Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 42: Váy

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Nhân viên bán hàng ngay lập tức chuẩn bị rượu vang trắng và món tráng miệng, cũng như xì gà đến tay người đàn ông.

 

Chu Dần Khôn hiển nhiên đã quen đối với kiểu đối đãi nhiều sao nâng trăng*, Josaorn đi thay mấy bộ quần áo, quả thực có thể so buổi trình diễn, Chu Hạ Hạ đứng gần đó, nhìn mãi, yên lặng buông bánh donut vừa cắn một ngụm xuống.

 

*đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng.

 

“Anh Khôn, làm sao bây giờ, em rất thích tất cả những thứ này.”

 

Josaorn lại thử thêm vài món trang sức và túi xách, cuối cùng có chút mệt mỏi, nên ngồi trên sô pha rúc vào lòng Chu Dần Khôn.

 

Chu Dần Khôn kêu “A Diệu”.

 

A Diệu đã rất quen thuộc với việc trả tiền, hắn chỉ nói một câu với người quản lý: “Cô Josaorn thích, lấy hết tất cả, gửi đến địa chỉ của cô ấy.”

 

Nghe vậy, không chỉ tất cả nhân viên cửa hàng kinh ngạc, ngay cả Josaorn cũng kinh ngạc trong một lúc.

 

Những món khi nãy mà cô thử đều là các phiên bản giới hạn, cô và Chu Dần Khôn cũng không tính là người yêu, hắn lại tùy tiện tiêu nhiều tiền như vậy cho cô?

 

Cô ngạc nhiên, nhưng A Diệu không ngạc nhiên.

 

Thật ra Josaorn chỉ đơn giản là gặp phải thời điểm khi tâm tình của anh Khôn tốt, hơn nữa bản thân cô ấy miệng ngọt lại vô cùng xinh đẹp, anh Khôn nhìn vui mắt, nên mới tiêu số tiền đó.

 

Chỉ là số tiền lớn như vậy, rất dễ làm cho người ta hiểu lầm, cho dù là Josaorn có gia cảnh rất tốt đi nữa, cũng không ngoại lệ.

 

Mặc dù cô gái không thiếu tiền từ nhỏ cũng chưa từng dễ dàng bị ấn tượng bởi tiền bạc, nhưng đôi khi tiền trong mắt họ là thành ý và thái độ, số tiền rất lớn, ảnh hưởng cũng sẽ rất lớn.

 

Josaorn có lẽ biết Chu Dần Khôn làm gì đó, nhưng cô không tin hắn sẽ hào phóng với mỗi người phụ nữ như vậy.

 

Vậy là…

 

Hắn thực sự là có chút thích cô rồi?

 

Cô vẫn biết bên cạnh Chu Dần Khôn không chỉ có một người phụ nữ, Josaorn cũng biết tài sản và diện mạo của người đàn ông này, không có khả năng yêu hết lòng.

 

Cho nên ngay từ đầu cô đã không kỳ vọng gì, đơn giản chỉ là nhu cầu như nhau, ăn nhịp trên giường là được rồi.

 

Nhưng lần này Chu Dần Khôn rất chiều chuộng cô, cô lại có chút dao động.

 

“Có thể quá nhiều rồi hay không?” Cô thăm dò hỏi một câu.

 

Chu Dần Khôn không cho là đúng: “Ai biểu em thích.”

 

Trên mặt Josaorn rõ ràng có thêm vài phần kích động, chợt nhìn thấy cô gái vẫn yên lặng chờ đợi nãy giờ, cô liếc nhìn Chu Dần Khôn một cái.

 

Hắn là người hay chê phiền toái như vậy nhưng luôn mang theo đứa cháu gái này, có lẽ là rất thích đi? Đầu tư đúng chỗ chắc sẽ thu lợi.

 

Mà Chu Hạ Hạ đang ngẩn người nhìn một chiếc váy trắng.

 

Chiếc váy này khi cô bước vào, khi nhìn thấy nó cô đã rất thích nó ngay lập tức.

 

Hơn nữa, cũng rất cần.

 

Mép váy đồng phục học sinh bị trầy xước, cô chỉ có thể kéo váy thấp xuống hết mức có thể, nhưng rõ ràng mép bị rách vẫn thu hút không ít ánh mắt.

 

Nếu đã đi cùng, vậy cô gái nhỏ này nhất định cũng có chút quan hệ với người đàn ông trên sô pha kia rồi, tuy rằng trông có vẻ không giống tình nhân lắm—— nhưng chẳng có người đàn ông nào lại dẫn hai người yêu đi dạo phố cùng một lúc, có thể là tụi nhỏ trong nhà?

 

Vì thế quản lý tiến lên, lễ phép dùng tiếng Thái chào hỏi Hạ Hạ: “Thưa cô, kích thước này có vẻ vừa với cô đấy ạ, có muốn thử xem không?”

 

“Vậy thì thử đi.” Josaorn đi tới, thay Hạ Hạ đáp.

 

Cô ấy cầm lấy chiếc váy kia, ướm trước người Hạ Hạ, giọng điệu rất thân mật: “Độ dài và chất liệu vải đều phù hợp, tóc đen da trắng mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.”

 

Dứt lời cô ấy đặt váy vào tay nhân viên bán hàng: “Dẫn cô ấy đi thử đi.”

 

Nhưng Hạ Hạ nói: “Không cần đâu…”

 

Cô không có tiền.

 

“Thưa cô, cái váy này của cô, là bị trầy xước sao?” Quản lý vừa nói câu này xong, gần như tầm mắt mọi người trong cửa hàng đều rơi vào váy Hạ Hạ, cô gái xấu hổ không thôi, vội vàng cầm váy đi vào bên trong thay cùng với nhân viên cửa hàng.

 

Josaorn lại trở về bên cạnh Chu Dần Khôn, vừa mới ngồi xuống uống hai ngụm nước trái cây tươi, cô gái thay váy đi ra khỏi phòng thử đồ.

 

Trước mắt Josaorn sáng ngời, Hạ Hạ thay váy mới so với lúc mặc đồng phục học sinh, thoạt nhìn càng thành thục hơn một chút, lúc trước là buộc tóc, bây giờ là buông xõa, giống như một đóa hoa bách hợp sạch sẽ lại tinh xảo.

 

Nghe thấy Josaorn khen cô đẹp lắm, lại nhìn dáng vẻ cô ấy và Chu Dần Khôn ngồi chung với nhau, Hạ Hạ giống như đang nhìn thấ bố mẹ thỉnh thoảng dẫn cô đi mua quần áoy khi còn bé, mẹ cũng khen cô như vậy, mà bố thì ngồi bên cạnh cười gật đầu.

 

Nhưng… Chu Hạ Hạ nhìn bộ dáng lạnh lùng nhàn nhạt nhìn điện thoại di động của Chu Dần Khôn, một chút dịu dàng vừa mới dâng lên nhanh chóng nguội lạnh.

 

Bố sẽ không đối xử với cô như cách mà hắn đã làm.

 

Josaorn rất giống mẹ, ví dụ như cô ấy cũng sẽ đi tới và kéo quay lại nhìn vào gương.

 

Trong gương, cô mặc một chiếc váy trắng đến đầu gối, cổ tay áo hơi nếp gấp, mái tóc dài buông xuống trước ngực, tạo thành sự tương phản trắng đen rõ ràng với chiếc váy trắng, làm nổi bật làn da và xương quai xanh trên cổ của cô càng thêm trắng nõn.

 

Cô càng muốn cái váy này nhiều hơn.

 

Trong gương, Chu Dần Khôn rốt cuộc buông điện thoại xuống, nhìn thoáng qua bên này.

 

Đối diện với ánh mắt vừa thăm dò vừa chờ mong của Hạ Hạ.

 

Ánh mắt kia rất quen thuộc, muốn gì đó.

 

Nó giống như đang cố gắng gọi món cô thích trong quán trà vừa rồi.

 

Đúng là Hạ Hạ đã nghĩ như vậy, dù sao cũng đã nợ tiền ăn, vậy dứt khoát mặt dày nợ tiền thêm một cái váy đi.

 

Cô thực sự không muốn mặc chiếc váy rách đó nữa.

 

Chu Dần Khôn nhìn cô gái trong gương, trong lòng chỉ có bốn chữ.

 

Được voi đòi tiên.

 

Ngủ trong phòng của hắn, chực trà buổi sáng của hắn, và bây giờ còn muốn hắn mua cho nó một chiếc váy.

 

Biểu cảm cười như không cười của người đàn ông, khiến Hạ Hạ có chút không dám mở miệng.

 

Thật ra cô vẫn còn ôm một chút hy vọng, dù sao Chu Dần Khôn không chớp mắt đã mua cho chị Josaorn nhiều thứ như vậy, mà cô không hy vọng xa vời hắn sẽ mua, chỉ là muốn tạm thời mượn chút tiền mà thôi.

 

Nhưng không đợi cô lấy hết dũng khí nói ra miệng, chợt nghe quản lý cung kính nói đã giải quyết xong, đồ đạc sẽ được đóng gói cẩn thận đưa đến chỗ của cô Josaorn.

 

Chu Dần Khôn ừ một tiếng, đứng dậy rời đi.

 

Thấy Chu Dần Khôn có thái độ này, Josaorn cũng có chút ngoài ý muốn, có vẻ hắn không thương cháu gái này như vậy, Josaorn thu hồi thái độ nhiệt tình, không để ý nhiều tới Chu Hạ Hạ nữa, đuổi theo kéo Chu Dần Khôn cùng nhau rời đi.

 

Hạ Hạ còn đứng tại chỗ, vẻ mặt mất mát.

 

Cô cúi đầu nhìn váy trên người, thở dài, vẫn chỉ có thể mặc váy rách trước đó.

 

“À ừm…” Lúc này nhân viên cửa hàng mở miệng, thăm dò nhìn người vừa trả tiền: “Thưa anh, vậy váy của quý cô đây…”

 

Nghe vậy Hạ Hạ ngước mắt lên, thấy A Diệu còn chưa đi ra ngoài.

 

Bởi vì ngoại hình của A Diệu, Hạ Hạ không dám nói nhiều với hắn, có lẽ là do hình xăm đầy tay kia, thoạt nhìn trông rất xấu tính.

 

Nhất thời bốn mắt nhìn nhau, A Diệu thấy cô gái xoay người đi vào trong, trầm mặc hai giây nói: “Mua đi.”

 

Hạ Hạ định trở về phòng thử quần áo thay, nghe thấy lời này cô kinh ngạc quay đầu lại, A Diệu đã thanh toán với vẻ mặt vô cảm.

 

Hắn không biết lúc này có tính là tự chủ trương hay không, trong nhận thức của hắn, chỉ cần anh Khôn không nói rõ là không được, đó chính là để cho hắn tự xem mà làm.

 

Chỉ là một cái váy mà thôi, hắn tự đưa ra quyết định.

 

“Cảm ơn anh.”

 

Lúc đi ra, Hạ Hạ nhỏ giọng nói.

 

A Diệu cúi đầu nhìn cô một cái, không nói gì.

 

Địa điểm tiếp theo là sòng bạc, khi Hạ Hạ lên xe cẩn thận chắn váy mới để không bị cọ bẩn, vừa lên xe đã liếc nhìn người đàn ông ngồi sau, cô vội vàng thu hồi tầm mắt, có chút chột dạ.

 

Nhưng trên thực ra, cô không có gì để chột dạ.

 

Váy được tính là cô vay tiền của A Diệu để mua, Chu Dần Khôn lại bá đạo, cũng không đến mức can thiệp vào chuyện A Diệu dùng tiền như thế nào.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc