Editor: L’espoir
*
Một bữa trà sáng uống đến mười một giờ trưa, Chu Hạ Hạ ăn hết bánh tart trứng và bánh bao tôm kính, bánh bao xá xíu và xá xíu hấp cũng ăn hơn phân nửa, cuối cùng còn uống một ly trà sữa kiểu Hồng Kông.
Josaorn đối diện thán phục: “Cháu gái nhỏ, do cháu đói quá nên mới ăn một bữa thế này, hay là mỗi bữa đều ăn như vậy?”
Đương nhiên không phải bữa cơm nào Chu Hạ Hạ cũng ăn lượng thức ăn như thế, chủ yếu là do đồ ăn của quán trà này thực sự rất ngon, khó trách có thể lấp đầy mấy trăm bàn trong đại sảnh, tiếp theo nữa là do đúng thật là cô đói bụng, cuối cùng là bởi vì không biết cơm tối có thể ăn được hay không.
Sau khi tính toán sơ bộ, chỉ riêng bữa trà sáng này, cô cũng đã nợ một bữa ăn rất đắt tiền rồi.
Chốc lát nữa sẽ không trả nổi, lỡ như buổi tối Chu Dần Khôn không cho cô theo ăn cùng, tốt xấu gì cũng sẽ không quá đói.
Nghe Josaorn hỏi như vậy, theo bản năng Chu Hạ Hạ muốn nói thật, vừa mới há miệng đã thấy Chu Dần Khôn đang nhìn cô.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến, nếu cô nói thật rằng mình đói, chẳng phải là đang nói mình đi theo Chu Dần Khôn ăn uống không đủ no hay sao? Nghe nói đàn ông rất coi trọng mặt mũi, nhất là ở trước mặt phụ nữ.
Chu Hạ Hạ đổi giọng: “Lượng đồ ăn em ăn hơi nhiều.”
Josaorn nhìn thấy logo trên đồng phục của cô, đồng ý gật đầu, bày tỏ sự hiểu biết.
“Bài tập ở trường của các em cũng không phải là trò đùa, trẻ em phát triển cơ thể, ăn nhiều một chút thì mới có thể theo kịp bài học.
Thi đại học rất vất vả đó.”
Chu Hạ Hạ vô cùng tán thành với điều này, lúc trước nghe Son nói về các kỳ thi tuyển chọn, cô cũng nghiêm túc làm bài tập toàn diện, đồng thời cân nhắc việc phải tham gia các cuộc thi khác nhau trong quá trình học tập, hơn nữa còn phải đạt được kết quả tốt, còn chưa bắt đầu học trung học đã có thể tưởng tượng ra nó sẽ vất vả như thế nào.
Josaorn tốt nghiệp Đại học Chulalongkorn, nhìn thấy bản thân cô ấy, Hạ Hạ vẫn rất muốn học hỏi kinh nghiệm.
Sau một bữa cơm, cô đã tiếp nhận tính cách của Josaorn rất khác với tính cách trên TV, thậm chí cô còn thích tính cách chân thật của Josaorn hơn, kiểu tự tin và hào phóng, dáng vẻ gợi cảm lại mang vui tươi, ngay cả một cô gái như cô nhìn cũng không thể rời mắt được.
Đáng tiếc, Josaorn nể mặt Chu Dần Khôn, mới thỉnh thoảng nói chuyện với cháu gái của hắn.
Phần lớn thời gian là cuộc trò chuyện giữa Josaorn và Chu Dần Khôn, còn hai người Hạ Hạ và A Diệu yên lặng ngây ngốc ở bên cạnh họ.
Cả buổi trà sáng Josaorn chỉ uống mỗi một tách trà đen, ăn một miếng điểm tâm nhỏ, sau đó thân mật khoác tay người đàn ông bên cạnh, nói muốn hắn đi dạo phố cùng cô.
Dù sao Chu Dần Khôn cũng nhàn rỗi không có việc gì, đương nhiên đồng ý.
Lên xe cũng là A Diệu và Chu Hạ Hạ ngồi ở phía trước, mặc dù cô quy củ thắt dây an toàn này không dám nhìn lung tung, nhưng tiếng thì thầm và tiếng cười ám muội ở ghế sau vẫn không ngừng truyền vào tai.
Chu Hạ Hạ yên lặng thở dài trong lòng.
Từ tận đáy lòng, cô cảm thấy đáng tiếc thay cho Josaorn, cô ấy thông minh xinh đẹp như vậy, tính cách cũng tốt, có thể vào làng giải trí Thái Lan trở thành nữ diễn viên nổi tiếng, gia cảnh nhất định cũng rất tốt, làm sao có thể… phải lòng một kẻ xấu?
Josaorn chẳng hay biết gì.
Cô ấy nhất định chưa từng nhìn thấy Chu Dần Khôn chặt ngón tay người khác, ép người khác ăn cái gì, cầm súng bắn vào đầu người khác, và bộ dáng bóp cổ người khác muốn giết chết người…
Họ trông có vẻ đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, vậy trong chốc lát sẽ không chia tay chứ? Liệu Josaorn có kết hôn với chú út, sau đó rời khỏi showbiz và từ bỏ sự nghiệp tốt đẹp của mình không?
Vậy thì còn đáng tiếc hơn.
Nghĩ đến đây, cô gái lại thở dài.
A Diệu đang lái xe nghe thấy, hắn nhìn gương chiếu hậu trước, quả nhiên đối diện với một đôi mắt sắc bén trong trẻo.
Ghế sau truyền đến một tiếng “Chu Hạ Hạ”.
Người phụ lái cả kinh, không dám quay đầu lại, cũng không dám nhìn gương chiếu hậu.
Ngay sau đó lại truyền đến giọng nói mang theo ý cười của Josaorn: “Anh Khôn sao lại hung dữ như vậy chứ, ai bảo anh hẹn hò còn mang theo một đứa nhỏ, em còn có chút ngượng ngùng đây này.”
“Mất hứng nữa thì đi xuống khỏi xe, có nghe thấy không?”
Trước mặt A Diệu và Josaorn bị hung dữ, Chu Hạ Hạ có chút ấm ức: “Nghe thấy rồi, chú út.”
Vừa dứt lời, xe cũng dừng lại.
Bởi vì kiểm soát giao thông, nên khu vực này không có nhiều xe chạy, may mà cách nhà hàng trà có một trung tâm mua sắm rất lớn không xa.
Josaorn không vui vẻ lấy ra cặp kính râm rất lớn đeo lên, đi theo Chu Dần Khôn xuống xe, làm nũng dán người lên: “Phiền quá hà, chỉ muốn đi dạo phố với anh cũng không được nữa.”
Chu Dần Khôn ôm eo cô, thuận miệng nói: “Phụ nữ xinh đẹp đều phiền phức mà, không phiền phức thì tôi không thích.”
Josaorn bị chọc cười, ghé vào tai hắn mập mờ hỏi: “Vậy tối nay có thể phiền phức một chút được không? Anh sẽ càng thích hơn đấy.”
Người đàn ông nhướng mày: “Tôi sẽ chờ.”
Chu Hạ Hạ và A Diệu đi theo hai người phía trước không xa không gần, nhìn thấy hai bóng lưng, Hạ Hạ hình như lại có thể hiểu được tại sao Josaorn lại thích Chu Dần Khôn.
Chỉ nhìn ngoại hình thôi, số người trong đám đông trong trung tâm thương mại không đếm xuể, hắn đẹp quá mức nổi bật.
Bản thân Josaorn đã cao, còn đi giày cao gót cao như vậy, đi bên cạnh người đàn ông lại có vẻ chim nhỏ nép vào người.
Chu Dần Khôn luôn ăn mặc tùy tiện, nhưng hình thể khác biệt và gương mặt hoàn hảo của hai người, vẫn dần dần thu hút vô số ánh mắt.
Chắc ai cũng cảm thấy thật rất xứng đôi nhỉ.
Chu Hạ Hạ hâm mộ nhìn dáng người lồi lõm của Josaorn được bao bọc trong chiếc váy bó sát, cúi đầu nhìn trước ngực mình, lại nghiêng qua nhìn cái mông của mình.
“Cô đang kiếm gì vậy?”
A Diệu bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng, Hạ Hạ lập tức ngẩng đầu: “Hửm?”
Diệu hỏi: “Mất đồ à?”
Hạ Hạ lập tức hiểu được là hắn hiểu lầm: “À, không có không có.”
“Vậy thì đi theo.”
Nói xong hắn đi trước một bước, Hạ Hạ nhìn qua, thấy Chu Dần Khôn và Josaorn đi vào một cửa hàng xa xỉ.
Cửa hàng này hầu như không có ai, hình như là hệ thống hội viên, chiếm hơn một nửa tầng ba của trung tâm mua sắm.
Rời xa đám đông, Josaorn không kiên nhẫn tháo kính râm, lại soi kính râm kiểm tra lớp trang điểm của mình có hoàn mỹ hay không.
Người quản lý VIP liếc mắt một cái đã nhận ra Josaorn, cô ấy đã là hội viên của thương hiệu từ rất sớm.
Chợt nhìn thấy cô ấy đang thân mật đi vào cùng với một người đàn ông, quản lý còn sửng sốt trong chớp mắt.
Tuy rằng không biết Chu Dần Khôn, nhưng rất rõ ràng, có thể làm cho Josaorn, một ngôi sao nữ cao ngạo vốn có gia cảnh ưu ái, khoác tay khoe khoang lấy lòng, nhất định không giàu thì quý.