Editor: L’espoir
*
Hạ Hạ không thấy A Diệu ra hiệu, chỉ thấy nhân viên phục vụ ôm thực đơn vội vàng rời khỏi, bả vai cô sụp xuống, trên khuôn mặt nhỏ bé tràn đầy mất mát.
Đầu tiên là trà đen, lần pha đầu tiên sau khi rửa trà, hương trà nồng đậm rất nhanh đã tràn ngập toàn bộ phòng.
Chuyện pha trà này, A Diệu không am hiểu, hắn và Chu Hạ Hạ đều nhìn động tác của Chu Dần Khôn, Hạ Hạ mới biết uống trà cũng có nhiều bước như vậy.
Cô vẫn cho rằng chỉ cần bỏ lá trà vào nước nóng ngâm là được, còn kỳ lạ vì sao trà mang vào vẫn chưa pha, còn muốn khách tự tay pha.
Trà đen không giống trà xanh có tính lạnh hơi chát, mà tỏa ra hương thơm ấm áp, lại không thích hợp để ngâm lâu, lần pha đầu tiên mang lại hương thơm của trà, lần hai có hương vị đậm đà chính tông nhất, lần ba hương vị hơi nhạt, nhưng nó sẽ để lại mùi thơm trên môi và răng, uống ngon nhất khi uống giải khát.
Chu Hạ Hạ thấy Chu Dần Khôn rót một ly, đặt nó lên bàn xoay của bàn tròn, chuyển đến trước mặt A Diệu: “Nếm thử đi.”
“Cảm ơn anh Khôn.” A Diệu cầm lấy nhấp thử một ngụm, nhấp thêm vài ngụm, cứng rắn nói hai chữ: “Ngon quá.”
Ở chỗ của hắn, những thứ vào miệng chỉ có thể ăn và không thể ăn, ngon và không ngon.
Không thể nói bất cứ điều gì khác.
Sau đó, Hạ Hạ thấy Chu Dần Khôn rót thêm một ly nữa.
Nước trà tản nhiệt đổ vào tách trà sứ trắng, cô nghĩ, tách này chắc là của hắn.
Ai ngờ ngay sau đó, tách trà sứ trắng đựng hồng trà cũng đặt lên bàn xoay, sau đó vững vàng chuyển đến trước mặt mình.
Chu Dần Khôn nhìn đôi mắt to của Hạ Hạ, bên trong phảng phất như viết đầy “Cho cháu hả?”
Buồn cười và hài hước.
Hắn hất hất cằm, lúc này Chu Hạ Hạ mới bưng lấy tách trà đen bằng hai tay, uống một ngụm.
Nước trà không nóng như cô tưởng tượng, sau khi vào miệng bao bọc đầu lưỡi, rõ ràng là nước trà, lại nếm ra một cảm giác thuần hậu, uống xuống một đường ấm đến dạ dày.
“Ngon không?”
Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu: “Rất ngon.”
“Tách này của nhóc, ước chừng hai nghìn đô la Hồng Kông.”
Ngón tay cô gái run rẩy: “Cái gì?”
Cô không thể tin nhìn về phía cái ly còn sót lại một ít nước trà trên tay, chỉ một ngụm trà, đắt đến vậy sao?
Nhưng hương trà khắp phòng không lừa được người khác, có lẽ A Diệu đã gọi loại trà đen rất đắt tiền.
Sau khi uống cạn, cô đành phải nói: “Cháu sẽ trả lại tiền.”
Lúc này, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, nhân viên phục vụ vững vàng đẩy xe ăn vào mang thức ăn lên, Chu Hạ Hạ kinh ngạc vui vẻ khi nhìn thấy mấy thứ mình vừa nói đều đang ở đây, vốn còn bị hồng trà đắt tiền làm cho kinh ngạc, lúc này lại cười đến mặt mày cong cong.
Sau khi ăn xong, Chu Hạ Hạ chỉ chờ Chu Dần Khôn động đũa trước, ai ngờ một giây sau cửa lại bị người đẩy ra, lúc này người vào không phải là nhân viên phục vụ, mà là một người phụ nữ đeo kính râm siêu to quá khổ, dáng người cao gầy nóng bỏng.
“Anh Khôn chúng ta đã lâu không gặp rồi~~~” Người phụ nữ vừa vào đã mang đến một mùi thơm rất dễ ngửi, trộn vào trong hương trà cũng không vi phạm sự hài hòa chút nào.
Chu Hạ Hạ đang kinh ngạc cảm thán người tới có một vóc dáng cao ráo, làn da rất trắng, ngay cả giọng nói cũng dễ nghe, kết quả thấy cô ấy vừa nhiệt tình kiều mị gọi Chu Dần Khôn, sau đó trực tiếp ngồi trên đùi của người đàn ông, quàng cổ hắn, nói nhỏ bên tai hắn.
Không nghe rõ là đang nói cái gì, chỉ thấy người đàn ông cười ôm eo cô ấy: “Được, nghe em hết.”
Giọng điệu cưng chiều, nghe thấy Chu Hạ Hạ da đầu tê dại.
Người phụ nữ tháo kính râm xuống, giọng Thái vừa điệu vừa mềm, nói mình khát nước.
Chu Dần Khôn cầm lấy tách trà còn chưa động vào trước mặt hắn, đưa đến bên môi cô ấy.
Người phụ nữ cũng không tự cầm, dùng tư thế này nếm thử một ngụm, không biết là cố ý hay là vô tình, cánh môi mềm mại vừa vặn chạm vào đầu ngón tay của người đàn ông.
Chu Dần Khôn véo eo cô ấy: “Đừng nghịch ngợm.”
Người phụ nữ cười duyên đi xuống khỏi người hắn, ngồi ở vị trí bên tay trái hắn, lúc này mới chú ý tới còn có một cô gái nhỏ đang ngồi đối diện.
Mà cô gái nhỏ này hiển nhiên là nhận ra cô là ai, đang ngơ ngác nhìn cô, vẻ mặt không thể tin được.
Đây là cô Josaorn cao quý lãnh diễm trên TV sao… Trong cuộc phỏng vấn của cô ấy với Jeffrey, rõ ràng là cách cư xử lạnh lùng và tao nhã như vậy mà.
“Em gái này là ai thế, còn mặc đồng phục học sinh nữa.” Nói xong cô ta nhìn Chu Dần Khôn một cái, giọng điệu không tốt: “Anh Khôn có em rồi sao còn muốn tìm người khác? Em không chơi mấy trò lộn xộn đó đâu.”
“Suy nghĩ lung tung cái gì đấy, cháu gái tôi.”
Lần này đến phiên Josaorn kinh ngạc, trước kia hẹn hò với Chu Dần Khôn, bên cạnh hắn nhiều lắm vẫn là một vệ sĩ đi theo, lúc này sao còn có thêm cháu gái?
“Xin chào chị gái.” Chu Hạ Hạ kinh ngạc thì kinh ngạc, cuối cùng vẫn gục ngã trước sắc đẹp của Josaorn.
Tuy rằng tính cách của cô ấy có vẻ khác biệt một trời một vực so với trên TV, nhưng gương mặt xinh đẹp sắc xảo này càng thêm hoa nhượng nguyệt thẹn hơn trên màn hình, từ mắt đến mũi, từ đến môi đến làn da, hoàn mỹ không giống người thật.
“Ôi trời cháu gái nhỏ, sao có thể gọi là chị chứ?”
Nói là nói như vậy, cô ấy nháy mắt với Hạ Hạ, tỏ vẻ rất thích xưng hô này, theo vai vế Hạ Hạ nên gọi cô là dì.
Josaorn mới hai mươi bốn tuổi, làm sao chịu được một tiếng dì.
Nếu cô bé không phải là tình nhân khác của Chu Dần Khôn, Josaorn trở nên vô cùng rộng lượng, hơn nữa Chu Hạ Hạ vốn là một bộ dáng học sinh ngoan ngoãn nghe lời, Josaorn càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu: “Sau này em cũng phải sinh ra một cô gái đáng yêu như vậy.”
Nói xong còn nhìn Chu Dần Khôn.
Chu Hạ Hạ nghe được lời khen ngợi, ngượng ngùng sờ sờ cằm, vừa định nói một tiếng cảm ơn, đã nghe thấy Chu Dần Khôn tiếp lời: “Nó đáng yêu chỗ nào?”
Josaorn bừng tỉnh nhớ tới Chu Dần Khôn không thích trẻ con lắm, vì thế cười hỏi: “Anh Khôn có phải nhìn ai cũng không đáng yêu không?”
Chu Dần Khôn nhướng mày: “Không.”
Josaorn tò mò nhìn hắn ta: “Vậy em có đáng yêu không?”
“Đôi khi đáng yêu.”
“Khi nào?”
Chu Dần Khôn thấp giọng nói gì đó bên tai cô ấy, Josaorn đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là đỏ mặt: “Sao anh lại như vậy chứ!”
Nhìn như đang nổi nóng, thực ra là đang hôn lên gương mặt tuấn tú của người đàn ông.
A Diệu hờ hững ăn đồ, hiển nhiên là không lạ với chuyện này.
Đây là lần đầu tiên Chu Hạ Hạ nhìn thấy cảnh này, rõ ràng không có ai để ý tới cô, khóe mắt của Chu Dần Khôn lại nhìn thấy cô vùi đầu uống cháo thịt cua, vành tai lại trở nên đỏ bừng.