Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 39: Trà sáng

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Rửa mặt xong đã qua tám giờ, Hạ Hạ vừa đi ra đã nhìn thấy Chu Dần Khôn đang thay quần áo, cũng may nửa người dưới đã thay xong, Chu Hạ Hạ cúi đầu nói “Cháu rửa mặt xong rồi”, rồi bước chân vội vàng đi ra ngoài.

 

Dường như ở lại lâu một giây là sẽ nguy hiểm.

 

A Diệu đến đưa quần áo.

 

Hắn đứng trong phòng khách, nhìn thấy Chu Hạ Hạ đi ra từ trong phòng của Chu Dần Khôn, còn sửng sốt trong chớp mắt.

 

Hắn lập tức liếc nhìn sô pha, phía trên còn có dấu vết của người ngủ, lại nhìn bộ dáng Hạ Hạ vừa rửa mặt xong, hiểu được đại khái.

 

Ngay sau đó nhìn thấy Chu Dần Khôn đi ra, A Diệu có chút chột dạ dời tầm mắt.

 

Là do hắn đi theo anh Khôn quá lâu, đã nhìn thấy anh ấy làm quá nhiều chuyện không có giới hạn, thế nên chuyện quá đáng cũng cảm thấy cũng không quá đáng.

 

Thậm chí, ngay cả hai chữ loạn luân này gắn vào Chu Dần Khôn, A Diệu cũng không cảm thấy có nhiều sự bất hòa.

 

Nhưng về phương diện này, thật sự không đến mức đó.

 

Anh Khôn muốn loại người phụ nữ nào không lấy được?

 

Từ bên ngoài đến tính cách, Chu Hạ Hạ đều không phải loại người mà Chu Dần Khôn sẽ hứng thú, hơn nữa còn hoàn toàn ngược lại, là loại người hắn không thích nhất.

 

Ví dụ như anh Khôn thích dáng người nóng bỏng, Chu Hạ Hạ này vừa nhìn đã không có.

 

Ví dụ như anh Khôn thích tính cách nghịch ngợm, Chu Hạ Hạ này yếu đuối lại còn thích khóc.

 

Ví dụ như anh Khôn thích hiểu chuyện biết điều, Chu Hạ Hạ này không chỉ không biết nhìn ánh mắt, còn phiền toái giống như keo da chó.

 

 

Hơn nữa, cô còn là con gái của Chu Diệu Huy.

 

Điều đó sẽ chỉ làm cho anh Khôn càng thêm phiền.

 

Nghĩ như vậy, A Diệu lại nhìn Chu Hạ Hạ một cái, cô đang ôm ly uống nước ừng ực.

 

Quay đầu lại, đột nhiên đụng phải một đôi mắt đen láy, trong lòng A Diệu run lên: “Anh Khôn, ừm… Đêm qua cô Josaorn đã nhìn thấy chúng ta trên tàu du lịch, sau đó gọi điện thoại hai lần, hỏi cô ấy có thể đến đây không.”

 

Chu Dần Khôn bình tĩnh nhìn hắn hai giây: “Ai?”

 

Lúc này bên cạnh truyền đến một giọng nói nho nhỏ: “Là nữ diễn viên Josaorn từng làm người mẫu sao?”

 

Cô ấy và Jeffrey từng đóng vai tình nhân, lúc ấy Hạ Hạ cảm thấy chị gái này thật sự quá xinh đẹp đi, còn đặc biệt tìm hiểu, mới biết cô ấy cũng tốt nghiệp Đại học Chulalongkorn, làm người mẫu xuất phát từ hứng thú, vô tình nhận một bộ phim kết quả là nhận về phản ứng kịch liệt, vì thế sau khi tốt nghiệp đã trực tiếp làm diễn viên.

 

Một ngôi sao nữ xinh đẹp và trí tuệ này, vì sao lại gọi điện thoại cho Chu Dần Khôn?

 

Nghe thấy cô bỗng nhiên xen vào, Chu Dần Khôn nhìn qua: “Sao đây, lại là thần tượng của nhóc?”

 

Chỉ là, lời nói của Chu Hạ Hạ quả thật đã làm cho hắn nhớ tới Josaorn là ai.

 

Người phụ nữ đó có dáng người cao gầy, tính tình có hơi nóng nảy, nhưng lại rất biết làm nũng.

 

Quên mất đã quen biết từ khi nào, nhưng mỹ nhân chủ động đến tìm hắn như vậy, từ chối thì quá bất lịch sự rồi.

 

Chu Dần Khôn hỏi: “Sân bay vẫn chưa thể bay?”

 

A Diệu gật đầu: “Lần kiểm soát giao thông này bao gồm cả đường biển, đường bộ và đường hàng không, sau khi dỡ bỏ hoàn toàn mới có thể bay. Nhưng sẽ không quá hai ngày đâu.”

 

Hai ngày, không dài không ngắn, thời gian vừa vặn.

 

“Bảo cô ta đến chơi đi.” Chu Dần Khôn nói xong rồi đi ra ngoài, vừa đi được hai bước nghe thấy có người gọi hắn lại.

 

Chu Dần Khôn quay đầu lại.

 

Trong tay Chu Hạ Hạ còn đang cầm ly nước, trông mong nhìn hắn: “Chú út, chú đi đâu vậy…”

 

Lời nói vừa rồi của A Diệu, có nghĩa là cô tạm thời vẫn chưa thể đi được, cũng có nghĩa là cô còn phải tìm biện pháp ở cạnh Chu Dần Khôn.

 

Chu Dần Khôn chỉ biết hai ngày cũng sẽ đủ một chuyện tình lãng mạn không nhàm chán, thiếu chút nữa đã quên kẻ phiền toái này không thể rời đi được.

 

Nếu vẫn luôn để Chu Hạ Hạ ở lại đây, có gì khác biệt với việc biến thành Chu Diệu Huy nuôi con cơ chứ?

 

Người đàn ông ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đi ăn.”

 

Đi ăn.

 

Một từ nghe có vẻ bình thường, nhưng nói ra từ miệng hắn sẽ khiến cô gái phản xạ có điều kiện bị đau dạ dày.

 

Nhớ tới chuyện trước đó, Chu Hạ Hạ theo bản năng co rúm lại: “Vậy… Vậy thì cháu sẽ không đi nữa, chú út, cháu ở lại chỗ này, cam đoan không đụng vào đồ đạc của chút đâu, cũng sẽ không chạy lung tung.”

 

Tính toán nhỏ nhặt này, muốn tiếp tục ở bên cạnh hắn, lại không muốn chịu khổ, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?

 

Chú út bày ra dáng vẻ bề trên: “Không ăn sao được, lại đây.”

 

Chu Hạ Hạ rất hối hận vì đã hỏi nhiều, cô vẫn bất động: “Thật sự không cần đâu chú, thật ra cháu không hề đói bụng chút nào!”

 

Chu Dần Khôn thu lại nụ cười: “Chu Hạ Hạ.”

 

Cô gái vừa nhìn, vội vàng đi tới, giọng điệu run rẩy: “Đến rồi, đến rồi đây.”

 

Ai ngờ một giây sau Chu Dần Khôn lại cười, còn xoa xoa đầu cô, cuối cùng nhéo vành tai nhỏ nhắn của cô: “Mỗi lần nói chuyện phải nói hai lần mới nghe, có phải lỗ tai không sử dụng được hay không? Nếu không thì đừng giữ nó nữa.”

 

Chu Hạ Hạ bất ngờ ngẩng đầu: “Cháu sẽ nghe lời!”

 

*

 

Ba người đi đến một nhà hàng trà kiểu Hồng Kông, Chu Hạ Hạ kinh ngạc phát hiện người đến uống trà sáng lại nhiều như vậy.

 

Nhà hàng trà được trang trí với màu đỏ tươi, giống như cách trang trí của nhiều cửa hàng Trung Quốc của Phố người Hoa ở Bangkok.

 

Ông chủ là người Hồng Kông, Trung Quốc, lúc thì gọi đồ ăn bằng tiếng Quảng Đông đặc sệt, lúc thì chào hỏi khách bằng tiếng Quan Thoại kiểu Hồng Kông, hoặc là đứng ở cửa dùng tiếng Thái hào phóng mời chào làm ăn.

 

Việc kiểm soát giao thông khiến khách du lịch bị mắc kẹt, cũng làm cho việc kinh doanh của nhà hàng trà này trở nên sôi động hơn bình thường.

 

Nữ phục vụ xinh đẹp trong bộ sườn xám dẫn bọn họ đi qua đại sảnh, trong đại sảnh có đặt hơn trăm cái bàn, tất cả đều chật kín người.

 

Chu Hạ Hạ âm thầm nghĩ, nơi này nhất định rất ngon.

 

Đến tầng hai, nhân viên phục vụ đưa ba thực đơn.

 

Chu Hạ Hạ vừa mở ra, ánh mắt lập tức sáng lên.

 

Tối hôm qua cô chỉ ăn trái cây, đến bây giờ đã sớm đói bụng, vừa nhìn thấy hình ảnh trên thực đơn, không tự giác liếʍ liếʍ môi.

 

A Diệu biết rõ khẩu vị của Chu Dần Khôn nhất, gọi trà đen và dim sum không đường kiểu Trung Quốc.

 

Chu Dần Khôn giống như ông lớn ngồi chủ vị ở bàn tròn, nhìn người nào đó chốc lát nhìn thực đơn, chốc lát lại lặng lẽ nhìn hắn, như thể đang chờ hắn hỏi một câu cô muốn ăn gì.

 

Nhìn thấu suy nghĩ của cô, Chu Dần Khôn cố tình không hỏi.

 

Cũng may nhân viên phục vụ rất có mắt hỏi: “Vị ŧıểυ thư này có cần không?”

 

Chu Hạ Hạ lập tức gật gật đầu: “Có thể thêm một phần trứng không?”

 

Nói xong còn nhìn người đàn ông trên ghế chủ vị, thấy hắn không nói gì, Chu Hạ Hạ quay đầu lại, nhu thuận lại lễ phép nói với nhân viên phục vụ: “Thêm một phần sủi cảo tôm kính, xíu mại khô và thịt nướng——”

 

Lúc này ngón tay Chu Dần Khôn gõ gõ mặt bàn: “Chu Hạ Hạ.”

 

Cô gái và bồi bàn nhìn qua.

 

Chu Dần Khôn nhìn cô: “Nhóc có tiền không?”

 

Chu Hạ Hạ lập tức đỏ mặt, trên mặt nhìn ra được co quắp, lắc đầu.

 

“Không có tiền còn gọi nhiều như vậy?”

 

A Diệu bình tĩnh nhìn Chu Dần Khôn, chưa từng thấy anh Khôn nhỏ mọn như vậy.

 

Bình thường số tiền bỏ ra cũng đủ để bày mười quán trà cỡ quy mô này rồi, vì sao khi đến chỗ Chu Hạ Hạ chỉ ăn một bữa cơm thôi cũng tính toán như vậy.

 

Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu được, tiêu tiền cho người phụ nữ xinh đẹp khác, ít nhất còn có thể tìm chút gì đó.

 

Còn tiêu tiền cho Chu Hạ Hạ này, hoàn toàn là uổng phí.

 

Anh Khôn là người làm ăn, đặc biệt mẫn cảm với kiểu mua bán lỗ vốn chỉ ra chứ không vào này.

 

Tuy rằng A Diệu đầu đinh xăm tay, ngoại hình lạnh lùng dọa người, nhưng so với Chu Dần Khôn, cũng coi như là một quý ông chân chính.

 

Mặc dù Chu Hạ Hạ đích thật là con gái của Chu Diệu Huy, nhưng việc làm ăn của cô với gia đình hoàn toàn không liên quan, không thể làm khó cô.

 

Vì thế A Diệu gật gật đầu với nhân viên phục vụ, đối phương vốn đã bị mấy câu nói không mặn không nhạt của Chu Dần Khôn dọa sợ, không dám quyết định món ăn này rốt cuộc có thêm hay không, cuối cùng thấy có người chỉ thị cho cô, lúc này mới vội vàng khom người thu thực đơn, nhanh chóng rời khỏi phòng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc