Editor: L’espoir
*
Chu Dần Khôn không rời đi, cảm thấy hứng thú nhìn chằm chằm người nào đó còn đang nhắm mắt lại trên sô pha.
Dậy hồi nào thế?
Chắc là khi chạm vào nó.
Rõ ràng cảm giác được hơi thở nóng rực của người đàn ông đang tới gần, Hạ Hạ cưỡng ép khống chế mình không được run rẩy.
Cô bị cảm giác áp bách dọa tỉnh, tuy rằng Chu Dần Khôn chỉ sờ sờ đầu cô, nhéo nhéo mặt cô, nhưng chỉ cần hắn đứng ở bên cạnh, cho dù giữa hai người còn có chút khoảng cách, không khí xung quanh cũng sẽ trở nên áp lực và ngột ngạt.
Cô không biết Chu Dần Khôn muốn làm gì, cho nên không dám mở mắt.
Thật không may, bị phát hiện rồi.
Hơi thở nam tính bao quanh cô, cô biết hắn đang ở rất gần.
Một giây sau, một giọng nói chậm rãi vang lên bên tai: “Ngủ say như vậy, bán nhóc đi chắc cũng không biết gì đâu nhỉ?”
Chữ ‘bán’ này, đã biến thành chữ mà Chu Hạ Hạ vô cùng sợ hãi kể từ hôm qua.
Vừa nghe đến chữ này tóc gáy cô dựng lên, làm sao còn giả bộ được nữa, lập tức mở mắt ra, đụng phải một đôi con ngươi màu đen cực kỳ đẹp mắt.
Khi Chu Dần Khôn nhìn thấy đôi mắt đen trắng rõ ràng lại ngập nước, giống như vừa uống thêm một ly nước đá, sảng khoái đến tận đáy lòng.
Đôi mắt này sạch sẽ và trong veo, khoảng cách gần như vậy, có thể nhìn thấy bộ dáng của hắn rõ ràng trong đó.
“Chú út…” Cô kêu lên, ánh mắt trở nên ướt át: “Chú đừng bán cháu mà.”
Cô cũng không biết mình chỉ ngủ một giấc thôi, sao lại chọc đến hắn, cái tính nắng mưa thất thường này của Chu Dần Khôn, khiến trái tim Hạ Hạ vốn đang buông xuống lại treo lên.
Tối qua cảm giác được tâm trạng của hắn khá tốt, cô còn trông cậy hôm nay hắn có thể bố trí người đưa cô về.
Nước mắt từ từ trào ra, làm mờ đi bộ dáng của hắn trong đó.
Chu Dần Khôn không vui.
“Dám khóc thì không cần mắt nữa.”
Đôi mắt đẹp như vậy, đặt trên cái đồ hèn nhát thích khóc đúng thực là một sự lãng phí.
Người đàn ông đứng thẳng dậy, nhìn cô gái cố gắng nuốt nước mắt trở về: “Bán hay không bán, xem biểu hiện nhóc đã.”
Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu, cũng không ngủ nữa, đàng hoàng ngồi dậy mang dép lê vào.
Cô không biết dáng vẻ của mình ở trong mắt Chu Dần Khôn, thực sự không khác gì một chiếc hộp trong suốt.
Trong lòng cô đang suy nghĩ làm thế nào để lấy lòng hắn, có thể nhìn thấy điều đó rõ ràng trên mặt.
Chỉ là thứ trong suốt luôn làm cho người ta an tâm, bởi vì không cần phải đoán, không cần phải phòng bị.
Hắn dứt khoát để cô vắt óc suy nghĩ ở đó.
Dù Chu Hạ Hạ nghĩ như thế nào, cũng không nghĩ ra cách nào để biểu hiện nó.
Cái thứ nịnh nọt lấy lòng ấy, cho tới bây giờ cô chưa từng làm qua.
Tốt là tốt, không tốt là không tốt.
Người khác tốt sẽ khen ngợi, người khác không tốt thì có thể uyển chuyển chỉ ra, cũng có thể tự giới thiệu.
Nhưng đối với người trên dưới toàn thân chẳng thấy một chút tốt nào, cô thật sự có hơi khó xử.
Bố mẹ cô đã dạy cô phải trung thực, những chưa bao giờ dạy cô cúi đầu khom lưng với kẻ xấu.
Chu Hạ Hạ khó xử thở dài, người dưới cùng mái hiên, sao có thể không cúi đầu.
Suy cho cùng, dù Chu Dần Khôn có dọa người đến đâu, nhưng cũng thật sự đã giúp đỡ cô.
Ví dụ như hắn đã bảo vệ cô ở Bất Dạ Thành, ví dụ như đã thu nhận cô một đêm ở chỗ này.
Vốn tưởng rằng ngày hôm qua nhìn thấy chuyện dọa người như vậy nhất định sẽ gặp ác mộng, nhưng không biết tại sao, lại là một đêm bình yên, thế cho nên hiện giờ cô cảm giác trạng thái thân thể của mình cũng không tệ lắm, chỗ không khỏe dường như đều ổn.
Nhìn thấy chiếc ly rỗng trên bàn cách đó không xa, Hạ Hạ biết Chu Dần Khôn đã uống nước rồi, cho nên rót cho hắn một ly nước có lẽ sẽ không có tác dụng lấy lòng gì đâu.
Nên rót cho mình một ly mới đúng.
Vừa tỉnh ngủ cổ họng hơi khô, vì thế cô đứng dậy, chuẩn bị uống một ít nước.
Vừa đứng dậy, cơ thể cô gái cứng đờ.
Chợt nhớ tới cái gì đó…
Trong phòng tắm, người đàn ông đang khoanh ngực nhìn thứ treo bên trong, khóe môi chậm rãi nhếch lên.
Không gian nơi này coi như rộng, trước mắt là đồng phục áo sơ mi màu trắng cùng với váy rách được treo lần lượt.
Tất cả đều đã giặt sạch, còn vắt hơi nhăn nhúm.
Bên cạnh váy, còn có hai cái nữa.
Đó là bộ quần áo mà hắn đã thay hôm qua.
Giặt cũng khá sạch, có thể thấy cô không đủ sức để vắt khô nước, mặc dù được treo cả đêm, nhưng góc áo vẫn chưa khô.
Tối qua cọ tới cọ lui làm tổ lâu như vậy mới đi ra ngoài, thì ra là giặt quần áo.
Còn giặt sạch chung với hắn nữa.
Người đàn ông nhìn cảnh quần áo chênh lệch to lớn treo cùng nhau ở trước mắt, trong lòng lại dâng lên chút khác thường.
Cũng giống như khi hắn nghe thấy câu “Cháu biết chú cũng là người nhà của cháu mà.” đêm qua.
Người nhà?
Chu Dần Khôn cười khinh miệt.
Quần áo dính mùi máu tươi, đương nhiên hắn không thể mặc nữa, nhưng hành động lần này của Chu Hạ Hạ coi như vừa mắt, ít nhất trong một thời gian ngắn, hắn sẽ không định bán cô.
Nhìn lại, tầm mắt người đàn ông dừng ở trên móc áo trong cùng, năm cái móc áo, nhưng chỉ nhìn thấy bốn bộ quần áo.
Còn có một cái bị chặn bởi cả móc treo khăn tắm và áo sơ mi của cô, ngón tay của Chu Dần Khôn khều khều, nhìn thấy thứ đã bị che khuất.
Có màu trắng, trông giống như một chiếc qυầи ɭóŧ bông nhỏ.
“Chú út!”
Sau lưng truyền đến một tiếng kêu táo bạo, Chu Dần Khôn quay đầu lại, thấy đôi tai của người nào đó đỏ ửng, mặc một chiếc áo choàng tắm quá khổ, hai nắm tay nhỏ nắm chặt, vẻ mặt nghiêm túc đứng ở cửa, trong nghiêm túc còn mang theo chút xấu hổ.
“Cháu, cháu lấy quần áo của cháu.”
Giọng điệu nghe cực kỳ hợp tình hợp lý và tự nhiên, nhưng cả hai người đều rõ ràng, có người không mặc qυầи ɭóŧ.
Hành động của Chu Hạ Hạ cũng là bất đắc dĩ, cô không có đãi ngộ tốt như chủ phòng, quần áo mọi thứ từ trong ra ngoài đều được chuẩn bị đầy đủ.
Ngược lại loại người tạm thời được thu nhận như cô, có thể tìm được một cái áo choàng tắm để mặc đã là tốt lắm rồi.
Cho nên tối qua sau khi tắm rửa xong, cô đã giặt qυầи ɭóŧ, vốn tưởng rằng phơi ở trong cùng sẽ không ai chú ý, chờ khô rồi lặng lẽ mặc vào, ai ngờ vừa đi tới cửa đã nhìn thấy đồ mình giấu phơi bị phát hiện.
Loại quần áo riêng tư này bị một người lớn nam nhìn thấy, còn bị hắn biết ngay tại lúc này…
Chu Hạ Hạ ngượng đến mức ngay cả ngón chân cũng cuộn tròn chặt.
Người đàn ông đang nhìn cô rõ ràng nhìn ra sự xấu hổ này, hắn đơn giản là chỉ đến gần, dựa vào cửa phòng tắm: “Cháu gái nhỏ, cháu không lễ phép.”
Chu Hạ Hạ không có mặt mũi đáp lại.
“Bố mẹ vĩ đại của nhóc, đã dạy nhóc như thế này?”
Giọng điệu tràn đầy trào phúng và khinh thường.
Nói cô thì có thể, nói Chu Diệu Huy và Sama thì không được, nhưng lúc này dù Chu Hạ Hạ có giận nhưng vẫn không dám nói, trong lòng tràn đầy xấu hổ, đành phải làm bộ như không nghe thấy đi vào.
Khi Chu Dần Khôn đi ra còn quay đầu lại nhìn, cô tháo quần áo xuống với lỗ tai đỏ bừng, động tác cứng ngắc không được tự nhiên trông có chút buồn cười.
Dù sao Hạ Hạ cũng không cười nổi, cô mặc quần áo của mình xong chuẩn bị rửa mặt, vừa nghĩ đến hình như người bên ngoài vẫn chưa rửa, lại kinh sợ, đành phải đi ra ngoài chờ.
Cuối cùng đợi đến khi người đàn ông đi ra, cô mới đi vào lần nữa.