Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 37: Ở chung

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Đối với chuyện một người bình thường đi vào phòng tắm, lúc đi ra biến thành xác ướp, Chu Dần Khôn không kinh ngạc chút nào.

 

Trong nhiều trường hợp, bậc trên nhìn bề dưới, đều sẽ mang ánh mắt khá là từ ái.

 

Nhưng cũng có rất nhiều trường hợp, sẽ mang ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc.

 

Chẳng hạn như một số đứa nhóc không sử dụng xẻng, muốn dùng tay của mình để đào đất; chẳng hạn như, có những đứa trẻ tự chơi đùa với cá vàng đến chết, lại khóc muốn tổ chức tang lễ cho cá vàng; lại chẳng hạn như—— một số người quấn mình quá chặt, thế nên chỉ có thể đi từng bước nhỏ, giữa chừng lấy áo choàng tắm còn suýt chút nữa tự làm mình vấp ngã.

 

Chu Hạ Hạ tìm được một chiếc áo choàng tắm nữ trong tủ quần áo như nguyện, tuy rằng thoạt nhìn có hơi lớn, nhưng so với mặc quần áo bẩn thì vẫn tốt hơn.

 

Cô rảnh một tay ra cởi áo choàng tắm ra khỏi móc áo, lại vì vò nát quần áo thành một cục rồi ôm vào trong ngực, cùng lúc đó còn không quên nhìn ra ngoài cửa, ngay sau đó mới xoay người, chuẩn bị trở về phòng tắm.

 

Kết quả là xoay người lại, thấy Chu Dần Khôn đang dựa vào cửa sổ hơi nghiêng đầu, ngậm thuốc lá không nói một lời nào nhìn cô.

 

“A!” Chu Hạ Hạ bị hoảng sợ, không khống chế được hô lên.

 

Chu Dần Khôn cau mày mở miệng: “Ở trong phòng người khác la hét cái gì?”

 

Lúc này cô gái mới phản ứng lại, vội vàng câm miệng, suy nghĩ một chút lại mở miệng giải thích: “Chú, chú út, cháu đi ra… Lấy đồ thôi.”

 

Còn nói nhảm.

 

“Ta thấy rõ nhóc là đang ra ngoài lấy đồ.” Chu Dần Khôn phủi tàn thuốc: “Nhóc còn định ngốc ở đây bao lâu nữa?”

 

Đuổi người rất thẳng thắn, Chu Hạ Hạ đương nhiên nghe hiểu được, da mặt cô mỏng, nghe xong những lời này trong lòng cảm thấy xấu hổ: “Cháu lập tức đi ngay đây ạ…”

 

Cô có chút sốt ruột muốn nhanh chóng trở lại phòng tắm, đại khái là sợ cái gì sẽ đến cái đó, hơn nữa đường về cũng không phải rất thuận lợi.

 

Cô quấn mình quá chặt, bước chân lại sốt ruột, hơi không chú ý đã bị vấp phải góc giường, bỗng nhiên thắt lưng buông lỏng, Chu Hạ Hạ bối rối kêu lên một tiếng, khăn tắm trắng nõn rơi xuống bên chân cô.

 

Chu Dần Khôn nhìn thấy một đôi chân thon thả màu trắng sữa.

 

Mặc dù chiếc khăn tắm phía trên chưa rớt xuống, nhưng chiều dài là không đủ, quấn quanh người khó khăn lắm mới che đến gốc đùi.

 

Bên trong đùi cô có một vết đỏ, có lẽ là nơi y tá nói đã bị vật sắc nhọn cào rách trong lúc kiểm tra.

 

Vết đỏ đó kéo dài từ bên trong đùi về phía giữa hai chân, kéo dài đến tận nơi không thể nhìn thấy.

 

Đôi chân nhìn trông không lớn đó đang xỏ vào đôi dép lê quá khổ, làm nổi bật mắt cá chân càng thêm mảnh khảnh.

 

Mặt Chu Hạ Hạ đỏ bừng, hoảng hốt khom lưng nhặt khăn tắm trên mặt đất.

 

Lúc nhặt khăn tắm không biết tại sao còn cảnh giác ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

 

Trước đó cô đã xem qua bộ phim mới của Jirasu, nữ chính trong phim đột nhiên làm rơi chiếc khăn tắm bên hồ bơi, kết quả hai người đã…

 

Nghĩ đến đây, cô dùng tốc độ nhanh nhất nhặt khăn tắm lên quấn quanh mình.

 

Bộ dáng động tác rơi vào mắt người đàn ôn rất buồn cười, Chu Dần Khôn cười nhạo một tiếng, lấy điếu thuốc từ trong miệng xuống: “Chu Hạ Hạ, nhóc ở đây diễn phim truyền hình à?”

 

“Cái gì?” Không nghĩ tới suy nghĩ trong lòng dễ dàng bị nhìn thấu, trong mắt Chu Hạ Hạ bối rối lại giật mình: “Cháu không có, không có đâu…”

 

Vừa mới thấy được cơ thể đầy đặn của người phụ nữ ở khách sạn đối diện, lại nhìn thân hình nhỏ nhắn mềm mại của Chu Hạ Hạ, cho cô mười năm đi nữa cũng không phát triển bằng cái dáng người đó.

 

Chu Dần Khôn lười nhìn nhiều hơn, lúc này điện thoại di động vẫn cầm trong tay vang lên một tiếng, là tin nhắn.

 

Hắn mở nó ra.

 

Chu Hạ Hạ thừa dịp hắn tập trung vào điện thoại di động, ôm khăn tắm và áo choàng tắm bước nhanh vào phòng tắm.

 

Quần áo đã hoàn chỉnh mặc trên cơ thể, mang lại sự ấm áp và cảm giác an toàn bất tận.

 

Cô cầm lấy quần áo đã bẩn đi tới trước bồn rửa mặt, nghiêm túc giặt nó rồi treo chúng lên.

 

Bên ngoài, Chu Dần Khôn nhìn tin nhắn gửi tới từ một số lạ, trên đó chỉ có một câu.

 

Hắn gọi lại, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

 

“Ông Ngô, đủ cẩn thận rồi.”

 

Ngô Bang Kỳ ở bên kia cười khẽ, nói: “Trung Quốc có câu châm ngôn, ŧıểυ tâm sử đắc vạn niên thuyền*.”

 

*trong mọi việc xử sự phải suy xét kĩ lưỡng trước sau mới mong đạt được thành quả lâu bền (Nguồn:夏の野原).

 

Chu Dần Khôn lại hỏi: “Đã xác định?”

 

“Đúng vậy, thông báo bổ nhiệm được đưa ra cùng ngày với thông báo nghỉ hưu của Cục trưởng Wasu.”

 

Tin nhắn mà Ngô Bang Kỳ gửi tới, đang ám chỉ việc lựa chọn cho vị trí Cục trưởng Cảnh sát Quốc gia tiếp theo.

 

“Vậy thì, hợp tác rất vui vẻ.”

 

Sau khi cả hai bên cúp điện thoại, Chu Dần Khôn dập điếu thuốc với tâm trạng tốt, thuận tiện liếc nhìn cửa phòng tắm.

 

Thời gian mà Chu Hạ Hạ vào đó cũng đủ mặc hai mươi bộ quần áo rồi, không biết là đang kì kèo cái gì trong đó.

 

Hắn ném điện thoại sang một bên, xoay người lại nhìn về phía cảnh đêm bên ngoài.

 

Buổi trình diễn riêng tư ở phía đối diện cửa sổ đã trống không, ngay cả đèn cũng tắt, Chu Dần Khôn khinh thường cười cười.

 

Đây còn là đàn ông ư, thời gian ngắn đến thế, nói hai câu đã kết thúc công phu.

 

Các thuyền du lịch ở phía xa vẫn còn đang hoan lạc, đám đông và lều trên bãi biển thậm chí còn nhiều hơn cả ban ngày.

 

Trong căn phòng yên tĩnh, khớp xương ngón tay rõ ràng của người đàn ông gõ gõ lan can trước cửa sổ sát đất.

 

Lần hàng hóa này, số lượng rất lớn.

 

Hơn nữa, chỉ cần không xảy ra bất ngờ gì, lượng nhu cầu cung cấp của Ngô Bang Kỳ sau khi ra nước ngoài sẽ chỉ tăng chứ không giảm.

 

Nhưng nguồn hàng vẫn nằm trong tay ông cụ và Chu Diệu Huy, lần trước dùng Chu Hạ Hạ làm mồi nhử mới lấy được hàng, còn lần này…

 

Người đàn ông híp mắt, vẻ mặt khó đoán.

 

Chu Hạ Hạ rón rén mở cửa đi ra, thấy bóng lưng cao lớn của người đàn ông đưa về phía này, đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cô định thần không biết quỷ không hay đi ra ngoài.

 

Chu Dần Khôn nghe tiếng bước chân thật cẩn thận, nhìn bóng dáng lén lút trên kính, lông mày hơi nhíu lại, trên mặt lại xuất hiện biểu cảm như đang nhìn kẻ ngốc khi nãy.

 

Chẳng lẽ nó thật sự không biết mình ngu xuẩn ư.

 

*

 

Ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua kính chiếu vào, chiếu lên gương mặt ngủ yên tĩnh trên sô pha.

 

Cô gái thành thành thật thật rụt ở một góc sô pha, trong ngực còn ôm một cái gối ôm màu kem.

 

Dường như ánh mặt trời chiếu lên mặt không thoải mái lắm, cô nhíu mày, xoay người tránh hướng ánh mặt trời.

 

Đối với học sinh trung học cơ sở, ngủ muộn là một trong những điều hạnh phúc nhất trên thế gian này.

 

Hạ Hạ ngủ rất say, hoàn toàn không biết người trong phòng ngủ đã dậy rồi.

 

Chu Dần Khôn đi ra rót một ly nước đá, nhìn thấy một khối nhỏ trên sô pha, mới nhớ tới trong phòng còn có thêm một người.

 

Hắn mở tủ lạnh, rót nước, đóng tủ lạnh lại, mà bên kia sô pha không có động tĩnh gì.

 

Sau khi uống cạn nước đá, Chu Dần Khôn buông chiếc ly rỗng xuống, đi qua đó.

 

Cô gái đang quay mặt về phía sau ghế sô pha, ôm gối ôm trong ngực, một góc mềm mại cọ vào chiếc cằm nhỏ nhắn của cô.

 

Áo choàng tắm mặc trên người có chút lớn, bị cô coi như chăn, hai chân cuộn tròn bên trong.

 

Hô hấp của cô đều đều, cũng không biết tối qua tắm rửa dùng bao nhiêu sữa tắm, đến bây giờ vẫn còn mùi thơm.

 

Vài sợi tóc lòa xòa che khuất mặt, có lẽ là hơi ngứa, đầu cô cọ cọ, lại vô thức dùng tay gạt tóc sang một bên.

 

Tóc bị gạt ra, để lộ ra khuôn mặt và cần cổ trắng nõn.

 

Chu Dần Khôn càng nhìn, càng cảm thấy giống con chó hắn từng nuôi trước kia.

 

Khi ngủ con chó đó cũng ngoan như vậy, có khi còn dùng móng vuốt gãi gãi cái đầu lông xù, lại có khi hừ hừ hai tiếng.

 

Nhưng khi hắn vừa sờ đầu nó, nó sẽ tỉnh lại, còn có thể dụi dụi vào lòng bàn tay của hắn.

 

Đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ cảm giác xù xì ấm áp kia.

 

Nghĩ như vậy, Chu Dần Khôn đưa tay, sờ sờ đầu Chu Hạ Hạ.

 

Không có phản ứng.

 

Hắn không hài lòng lắm, lại nhéo nhéo khuôn mặt cô.

 

Vẫn không có phản ứng.

 

Như thể đang ngủ chết, một chút cũng không giống con chó làm cho người ta thích đó.

 

Chu Dần Khôn cảm thấy không thú vị, đứng thẳng người, sau đó—— nhìn thấy lông mi thật dài của cô gái đang run rẩy.

 

Ồ, giả bộ ngủ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc