Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 34: Hạ lưu

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Chu Hạ Hạ vừa dính sô pha đã nghe thấy này, cô dồn dập muốn đứng dậy, lại bị người đàn ông nắm chặt cổ tay kéo đến ngồi bên cạnh hắn.

 

Chu Hạ Hạ bị kéo nên thân thể không ổn định, khi bị kéo trở về tay không cẩn thận đặt lên đùi của Chu Dần Khôn, cái chạm rắn chắc căng chặt truyền đến lòng bàn tay qua lớp vải quần, bàn tay nhỏ bé trắng nõn lập tức rụt về.

 

Sau đó khóe mắt lặng lẽ liếc nhìn hắn.

 

Hai người cách nhau rất gần, Chu Dần Khôn để trần nửa người trên, đường cong cơ bắp lưu loát, còn có mùi sữa tắm trên người.

 

Cũng chính bởi vì khoảng cách gần, rõ ràng Hạ Hạ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người đàn ông, cũng có thể thấy rõ từng chỗ hoàn mỹ đến không thể hoàn mỹ hơn trên cơ thể hắn.

 

Hắn có vết sẹo trên ngực và vai, có lớn có nhỏ, có dài có ngắn.

 

Không nhiều, nhưng hầu như tất cả đều phân bố các bộ phận chết người của cơ thể.

 

Ví dụ như ở ngực, thắt lưng và bụng và động mạch ở cánh tay mà giáo viên sinh học trước đây đã giảng dạy.

 

“Nhóc nhìn cái gì?”

 

Chu Dần Khôn bưng lấy mặt cô, buộc cô phải nghiêng đầu đối diện với ánh mắt hắn: “Chưa từng thấy qua cơ thể đàn ông?”

 

Cô gái nhìn trộm làm sao trốn được ánh mắt của Chu Dần Khôn, vừa nói lời này ra khuôn mặt cô đột nhiên đỏ lên: “Thấy, thấy rồi.”

 

Nói dối.

 

Chu Dần Khôn chỉ hơi dùng sức, đã nặn ra dấu đỏ ngay trên mặt cô: “Vậy nhóc nói xem, ở đâu, nhìn ai?”

 

Hắn suy nghĩ lại một lúc, nghĩ tới một người đàn ông.

 

Vì một ngón tay của thằng nhóc đó, cháu gái nhỏ của hắn còn khuỷu tay quẹo ra ngoài nói hắn là người thối nát không phải sao?

 

Lúc này Chu Dần Khôn thật đúng là giống như cha chú đang quan tâm con cháu: “Là cái tên Son đó à? Bạn trai nhỏ của nhóc ấy.”

 

“Không phải!” Chu Hạ Hạ không thể lý giải vì sao hắn có thể hình dung quan hệ giữa cô và Son như vậy: “Bọn cháu là bạn thân nhất, cháu, cháu cũng chưa từng thấy cậu ấy…”

 

Chu Dần Khôn khinh thường, còn là bạn thân nhất nữa cơ, nam nữ hoặc là ngủ hoặc là không ngủ thôi, ngoài ra còn có quan hệ gì khác ư.

 

“Cháu đã thấy trên TV đó…” Chu Hạ Hạ giống như đang thẳng thắn xấu hổ thổ lộ bí mật trước mặt bề trên, khuôn mặt đỏ bừng nói: “Thấy Jirasu ấy.”

 

Jirasu Tepal, nghệ danh là Jeffrey, hiện là ngôi sao nam đang hot nhất tại Thái Lan.

 

Người này có gương mặt thiên sứ hiếm có, dáng người mẫu nam, nhìn mặt trông phúc hậu vô hại, nhìn dáng người lại đỏ mặt tim đập, đặc biệt siêu hot đối với học sinh cấp hai ở Thái Lan.

 

Tuy rằng Chu Hạ Hạ không tính là fan cuồng, nhưng cô cũng xem hết từng bộ phim truyền hình của Jirasu, còn mua poster và ŧıểυ thuyết đồng nhân với bạn học nữa.

 

Nhắc tới nam diễn viên mà mình thích, Hạ Hạ khó nén hưng phấn, còn chỉ vào tạp chí bên dưới bàn trà kính trong phòng khách nói: “Chính là anh ấy đó.”

 

Chu Dần Khôn đi theo hướng cô chỉ, nhìn gương mặt đẹp trai trên bìa tạp chí, lại quay lại nhìn Chu Hạ Hạ.

 

“Thì ra là nhóc thích cái loại ŧıểυ bạch kiểm* bán đít̟ này.”

 

*có nhiều nghĩa, ám chỉ người có dáng vẻ thư sinh, ẻo lả; còn hay dùng để chỉ trai bao.

 

Chu Dần Khôn buông mặt của cô gái ra, dựa vào ghế sô pha, quả nhiên nhìn thấy gương mặt nọ từ hưng phấn đến khiếp sợ và cuối cùng là hỗn loạn, cảm xúc quả thực còn phong phú hơn so với đóng phim.

 

Chu Hạ Hạ thực sự không hoàn toàn hiểu ý của Chu Dần Khôn, nhưng cô nghe được những gì hắn nói không phải là chuyện tốt gì.

 

Tất cả các bạn học nữ của cô đều thích người này, làm sao có thể là một ŧıểυ bạch kiểm? Nếu đó là sự thật, tại sao tin tức giải trí chưa bao giờ nói đến?

 

Cô lấy hết can đảm, phản bác thử hỏi: “Cái gì mà… Bán, bán——”

 

Từ sau đó, trước sau chưa thốt ra được.

 

Cũng đúng, Chu Hạ Hạ có thể nghĩ đến những lời mắng chửi cấp thấp nhất cũng chỉ là người xấu và người thối nát, còn có thể trông cậy vào cô nói ra cái gì khác à?

 

Chú út tốt bụng giải thích: “Bán đít̟ là cởi sạch cho đàn ông đυ. đấy.”

 

Nói xong, hắn hỏi: “Đυ. nghĩa là gì thì nhóc hiểu chứ?”

 

Tốt xấu gì Chu Hạ Hạ cũng là học sinh từng tham gia lớp sinh học và tọa đàm giáo dục giới tính, cô nghe thấy chữ thô tục này gần là phản xạ có điều kiện đứng lên, đôi mắt trợn tròn thật to, không thể tin được là có người có thể mặt dày nói ra những lời hạ lưu thô tục thế này.

 

Phản ứng lớn như vậy, xem ra là biết có nghĩa gì.

 

Chu Dần Khôn nghĩ, dù gì cũng là học sinh trung học, không ngu xuẩn đến mức ngay cả những thứ này cũng không biết.

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi sau khi vào phòng ở cùng người đàn ông này, tam quan của Chu Hạ Hạ đã bị lật đổ đi rất nhiều lần.

 

Nam diễn viên mà cô yêu thích có thể đã xảy ra với nam giới…

 

Mà chuyện này, vẫn là Chu Dần Khôn nói cho cô biết, hơn nữa hắn còn nói thẳng thắn chuyện này một cách hạ lưu như vậy.

 

Trong lòng cô chấn động đến cực điểm, cô nhìn gương mặt xinh đẹp trên tạp chí, lại nhìn biểu cảm thờ ơ lạnh nhạt của người đàn ông trên sô pha, Chu Hạ Hạ âm thầm quyết định trong lòng, không tin lời hắn nói nữa.

 

Cô đã xem rất nhiều cuộc phỏng vấn về Jeffrey, anh ấy là một người lễ phép và tôn trọng tràn đầy kỳ vọng, không phải giống những gì mà Chu Dần Khôn đã nói.

 

Hỏi cũng không cần hỏi, Chu Dần Khôn cũng biết trong lòng Chu Hạ Hạ đang suy nghĩ cái gì, chút hoài nghi và cố chấp đó gần như viết hết toàn bộ trên mặt.

 

Ngu xuẩn thế, cái loại ŧıểυ bạch kiểm này không lừa cô thì lừa gạt ai?

 

“Chu Hạ Hạ.” Chu Dần Khôn nhìn cô ấy: “Nhóc còn có tâm tư nghĩ về chuyện của người khác?”

 

Hạ Hạ đứng trước mặt hắn, thấy Chu Dần Khôn giơ tay phải về phía cô: “Món nợ này, còn chưa tính đâu.”

 

Nên tới vẫn là tới, câu “Nhóc chờ ta đấy” ở tháp Sathorn lúc trước vẫn tìm tới cô.

 

Chính xác mà nói, chính cô đã tự đưa tới cửa.

 

“Chú út.” Chu Hạ Hạ hít sâu một hơi, trong lòng thấp thỏm, ngón tay vặn vẹo lại với nhau: “Cháu mua thuốc cho chú nhé? Loại thuốc xóa sẹo á, trước đây cháu có nghe bác sĩ Marina đã từng nói, bôi lên——”

 

Lời còn chưa nói xong, đã bị Chu Dần Khôn cắt ngang.

 

“Nhóc đây là cảm thấy, nhóc có tiền hơn ta, nên nhóc có thể lấy được thứ mà ta không lấy được ư?”

 

Chu Hạ Hạ nghẹn họng, hiểu ý nghĩa của lời này.

 

Hắn nhất định là đã bôi thuốc xóa sẹo, chỉ là vẫn để lại sẹo.

 

Thật ra cô không nhớ rõ vết thương của hắn rốt cuộc là như thế nào, chỉ nhớ rằng nó chảy rất nhiều máu, lúc ấy răng cô cắm sâu trong máu thịt, cảm giác thịt bị cắn đứt vẫn rõ ràng như vậy.

 

Khi đó cô thật sự là hoảng hốt, không màng đến hậu quả.

 

“Chú út.” Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ.

 

Chu Dần Khôn dựa nghiêng vào ghế sô pha, một tay chống đầu, chờ lời tiếp theo của cô.

 

“Cắn chú là cháu không đúng… Làm ơn đi mà chú, đừng làm tổn thương gia đình của cháu nữa, bố mẹ cháu là người tốt với cháu nhất trên thế giới, cháu thực sự không thể sống mà không có họ đâu.”

 

Nói đến đây, cô ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ ừng: “Cháu, cháu biết chú cũng là người nhà của cháu mà, trước kia bố cũng nói như vậy, cho nên… Cháu cũng không nên làm hại chú.”

 

Nói xong cái đầu nọ lại cúi xuống: “Thực xin lỗi chú.”

 

Sau đó, Chu Dần Khôn thấy cô vươn tay phải ra, còn run rẩy.

 

“Nếu không, chú cắn lại đi, coi như là huề nhau nhé được không.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc