Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 33: Thu nhận

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Chỉ hai câu nói ngắn ngủ đã khiến cô gái phải cúi đầu.

 

Trải qua chuyện vừa rồi, cô không thể tin cảnh sát được nữa, cô chỉ nghĩ liệu Chu Dần Khôn có thể giúp cô không, đưa cô về khách sạn trại hè là được.

 

Tuy nói họ cùng ở Pattaya, nhưng khoảng cách giữa hai nơi vẫn có hơi xa, nhưng chỉ cần Chu Dần Khôn nói một câu, nhất định là có thể đưa cô trở về.

 

Mà sau khi nghe những lời của người đàn ông, cô biết rõ ràng hắn không có ý định đó.

 

Cô sợ nói thêm vài câu nữa sẽ chọc giận hắn, cô gái cúi đầu nói một câu “Cháu xin lỗi”, rồi xoay người đi ra ngoài khách sạn.

 

Vừa đi vừa lau nước mắt, bóng lưng trông cực kỳ đáng thương.

 

“Anh Khôn.”

 

A Diệu lại hô một câu.

 

Thang máy chậm chạp chưa mở, Chu Dần Khôn vốn đã không kiên nhẫn, tên A Diệu này hở một cái là anh Khôn, gọi hắn càng thêm bốc hỏa: “Cậu có phiền hay không?”

 

A Diệu trầm mặc hai giây, vẫn lựa chọn nói ra lời trong lòng, tuy rằng tính tình của Chu Dần Khôn không tốt, nhưng ở trước mặt hắn, cho đến nay A Diệu luôn nói thẳng.

 

“Cô ấy đi ra ngoài với bộ dáng đó, sẽ bị trói bán đi lần nữa.”

 

Chu Hạ Hạ không có áo khoác, nên chỉ mặc áo một chiếc áo sơ mi bị mất hai cúc áo, cộng thêm váy đã bị xước ở rìa, thân hình cô lả lướt nhỏ xinh, làn da trắng nõn, vừa mới đi lại đã bị không ít đàn ông nhớ thương.

 

“Có liên quan gì đến tôi? Chính Chu Diệu Huy đã tự nuôi ra cái thứ ngu xuẩn đó, tôi còn phải chạy tới quản lý nó? Vừa lúc trói Chu Diệu Huy thêm ngột ngạt.”

 

“Nhưng mà…” A Diệu khẽ nhíu mày: “Cũng sẽ làm cho ông cụ thêm ngột ngạt đấy ạ. Sắp sinh nhật của ông cụ rồi.”

 

Chu Dần Khôn liếc nhìn hắn một cái.

 

Trong mắt A Diệu thành khẩn: “Chuyện hàng hóa, còn phải nhờ ông cụ gật đầu.”

 

Sayphone lớn tuổi, tính khí không giống như khi còn trẻ, ngày càng thích trẻ con.

 

Nhiều năm như vậy, trong đám cháu cũng chỉ có một mình Chu Hạ Hạ, lại là một cô gái ngoan ngoãn, tuy rằng số lần hai ông cháu gặp nhau không nhiều lắm, nhưng trong miệng Sayphone sẽ thường hay nhắc tới tên cháu gái.

 

Con người Chu Dần Khôn này không chịu được uy hiếp, đặc biệt là khi hắn bị cái thứ hèn nhát động một tí là khóc uy hiếp.

 

Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra, hắn trực tiếp đi vào, để lại cho A Diệu bên ngoài thang máy một câu: “Cậu tự xem mà làm.”

 

Đừng tới làm phiền hắn là được.

 

Nhưng khi Chu Dần Khôn tắm rửa xong đi ra, đã nghe thấy tiếng chuông cửa.

 

Biết hắn đang ở đâu thì chỉ có mình A Diệu, Chu Dần Khôn mở cửa, thấy trước người A Diệu còn có một người đang đứng đó.

 

Tóc Chu Dần Khôn hơi ướt, nửa thân trên còn để trần, hắn nhìn A Diệu, hai chữ ‘cạn lời’ sáng chói trên mặt.

 

Chu Hạ Hạ thì sợ sệt gọi chú út.

 

“Anh Khôn, toàn thành phố Pattaya đang điều tiết giao thông, không có cách nào đưa cô ấy trở lại đường cao tốc.”

 

A Diệu cũng rất bất đắc dĩ, thậm chí có chút đau đầu.

 

Anh Khôn bảo hắn trông coi, theo suy nghĩ của hắn chính là tìm một chiếc xe hay tìm ai đó, đưa Chu Hạ Hạ về khách sạn trại hè mà cô nói.

 

Nhưng thật trùng hợp, một giờ trước toàn thành phố đã bắt đầu điều tiết giao thông, hắn vốn định mở một phòng cho Chu Hạ Hạ, nhưng chính lý do đang điều tiết giao thông, một lượng lớn khách du lịch đã bị mắc kẹt tại Pattaya, hầu như tất cả khách sạn đều chật kín.

 

A Diệu bảo Hạ Hạ ở trong phòng hắn, Hạ Hạ nhìn hình xăm đầy cánh tay của hắn, liên tục lắc đầu.

 

Mà hắn đương nhiên cũng biết anh Khôn sẽ không ở chung một phòng với một người đàn ông.

 

Suy nghĩ lại, A Diệu dẫn Chu Hạ Hạ đến cửa phòng Chu Dần Khôn.

 

Phòng của Chu Dần Khôn là một dãy phòng, chỉ có một phòng ngủ giường lớn, nhưng còn có một phòng khách rất lớn, thân thể nhỏ bé của Chu Hạ Hạ, chiếc ghế sô pha có thể dùng làm giường cho cô ấy ngủ.

 

So với A Diệu, mặc dù Chu Dần Khôn đáng sợ, nhưng suy cho cùng cũng là chú út của cô, Chu Hạ Hạ đã đưa ra một lựa chọn bất khả thi.

 

“Thật xin lỗi chú út.” Cô chủ động mở miệng: “Chú thu nhận cháu một đêm đi, cháu cam đoan sẽ không làm phiền đến chú đâu, cháu có thể ngủ trên sô pha hoặc ngủ trên sàn nhà cũng được, cháu, cháu chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời chú mà… Làm ơn đừng đuổi cháu đi nha.”

 

Một lần nữa A Diệu xác nhận suy nghĩ trước đó của mình, cô gái này tuy nhát gan, nhưng vào thời điểm mấu chốt đầu óc vẫn rõ ràng.

 

Hắn im lặng rời đi, nể mặt ông cụ, anh Khôn cũng sẽ không đến mức mặc kệ cô thật.

 

Chu Dần Khôn nhìn gương mặt chân thành lại khẩn cầu này, khóe môi bất giác nhếch lên, tràn đầy cân nhắc.

 

Hắn xoay người đi vào trong phòng, Chu Hạ Hạ giật mình trong chớp mắt, trong lòng dâng lên vui mừng, cũng theo hắn đi vào trong, còn nhẹ nhàng đóng cửa lại.

 

Cửa tự động khóa.

 

Chu Dần Khôn ngồi trên sô pha, gọi một tiếng cháu gái nhỏ.

 

Chu Hạ Hạ vội vàng đi qua.

 

“Nhóc có biết khách sạn này có một đặc điểm là gì không?”

 

Cô gái nghe xong lời này nhìn bốn phía căn phòng, ngoại trừ xa hoa và tinh xảo, cô không nhìn ra nó có gì đặc sắc.

 

“Cửa của mỗi dãy phòng trong khách sạn này đều được khóa bằng mật mã cả bên trong và bên ngoài.” Người đàn ông nhìn cô với một nụ cười như không cười: “Nhóc nói xem đây có nghĩa là gì?”

 

Cô gái có một linh cảm không lành.

 

“Có nghĩa là, người không biết mật mã, sẽ không ra khỏi phòng này được.”

 

Chu Hạ Hạ không hiểu sao lui về phía sau hai bước.

 

Chu Dần Khôn ngước mắt lên, nhìn gương mặt kinh hoảng thất thố kia, nụ cười càng lúc càng sâu.

 

“Lại đây.”

 

Hạ Hạ đứng tại chỗ không dám động.

 

“Nếu như ta đích thân đi qua mời nhóc, không thể bảo đảm hậu quả đâu.” Người đàn ông ngồi đó quan sát cô: “Nhóc nói cái bộ xương này của nhóc, nếu ném từ tầng 25 xuống, sẽ rã thành mấy trăm mảnh đây?”

 

Cô gái đi qua với khuôn mặt cay đắng, còn không dám ngồi xuống.

 

Chu Dần Khôn buồn cười nhìn cô: “Biểu cảm này của nhóc là ý gì, nếu nhớ không lầm, nhóc đang cầu xin ở chỗ ta ấy nhỉ?”

 

Chu Hạ Hạ muốn nói mình không có sự lựa chọn, cô vừa sợ người xấu bên ngoài, cũng sợ người đàn ông dọa người trước mắt này, so sánh hai bên, ít nhất Chu Dần Khôn sẽ không lột sạch rồi làm nhục cô sau đó bán đi.

 

Thế nhưng, hắn lại có rất nhiều phương pháp để tra tấn người khác.

 

Bữa cơm lần trước, nó gần như đã khiến cô mất nửa cái mạng, sau đó là cô cắn hắn, thiếu chút nữa đã bị hắn ném xuống tháp Sathorn mà chết.

 

Lần này…

 

Nếu cô không nghe lời, hơn phân nửa lại phải chịu tội.

 

Càng nghĩ càng sợ hãi, Chu Hạ Hạ đáng thương ngẩng đầu: “Chú út, cháu sẽ nghe lời mà.”

 

Bộ dáng này trông yếu đuối và uất ức đến cực điểm, nhưng trong nỗi uất ức và yếu đuối đó, còn có chút đáng yêu.

 

“Ngồi xuống.” Chu Dần Khôn lạnh nhạt: “Vừa lúc rảnh rỗi, cũng nên tính nợ cũ thôi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc