Editor: L’espoir
*
Chu Hạ Hạ cũng không thấy cảnh A Diệu bắn chết người đàn ông kia vừa rồi.
Mà bây giờ, Chu Dần Khôn bảo cô mở to hai mắt nhìn rõ xem, thằng nhóc kia chết như thế nào.
Đúng là Chu Hạ Hạ không thể tha thứ, nhưng đồng thời cô cũng không thể trơ mắt nhìn thấy một người đang sống sờ sờ trước mắt cô rồi chết đi, đó sẽ là cơn ác mộng cả đời của cô.
Cô gái vẫn rũ mắt, giọng nói cầu xin: “Chú út, cháu thật sự, không dám mà.”
Chu Dần Khôn bóp cằm cô, buộc cô phải nghiêng đầu: “Ta đã nói với nhóc là ta tới để giết người rồi, không phải là chính nhóc tự đi theo sao?”
“Dạ…”
“Như vậy nhóc nói với ta xem, hai người này có nên chết hay không?”
Chu Hạ Hạ do dự.
Cô biết hai người này đều là người xấu, cô rất hy vọng người xấu sẽ bị trừng phạt xứng đáng, nhưng có nên chết hay không, trong thế giới quan của cô, hẳn là do pháp luật định đoạt.
Cô chưa bao giờ biết, quyết định sống chết của hai người có thể tùy tiện như vậy, tùy tiện đến mức chỉ qua một câu nói.
Sự do dự này, đổi lấy một tiếng cười lạnh.
Trong lòng Chu Hạ Hạ run lên, ngước mắt nhìn vào đôi mắt của Chu Dần Khôn.
Người đàn ông đúng thật là đang cười, chỉ là trong đôi mắt đen kia tràn đầy khinh miệt: “Nhóc như vậy, xứng đáng bị người ta mua đi chơi đến chết mới phải.”
Dứt lời, hắn buông cằm của Chu Hạ Hạ ra: “A Diệu, đưa nó trở lại lồɳg.”
“Đừng!” Chu Hạ Hạ bất ngờ đứng dậy, cô lúng túng đứng trước mặt Chu Dần Khôn, giọng điệu vừa khẩn thiết vừa nghẹn ngào: “Chú út cháu xin lỗi! Tất cả, tất cả là lỗi của cháu, xin chú, xin chú đừng đưa cháu trở lại đó!”
Chu Dần Khôn hỏi: “Bọn nó có đáng chết hay không?”
“Đáng… đáng chết.” Chu Hạ Hạ nhắm mắt lại, cô chưa từng nói những lời ác độc như vậy.
Nhưng ngay sau đó, Chu Dần Khôn nói: “A Diệu, dạy nó.”
Nghe xong lời này, ngay cả A Diệu cũng ngẩn ra, Chu Hạ Hạ càng thêm khó hiểu nhìn Chu Dần Khôn.
Người đàn ông hơi ngửa đầu, nhìn cô gái đứng trước mặt mình, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt hoàn mỹ của hắn, cực kỳ đẹp mắt.
“Nhóc đã nói hắn đáng chết, vậy còn chờ cái gì nữa?”
Cuối cùng Chu Hạ Hạ cũng hiểu ra hắn đang nói cái gì, hắn là đang muốn cô tự tay giết cậu bé này.
Nỗi kinh hoảng trong lòng Chu Hạ Hạ đã hoàn toàn che dấu nỗi sợ hãi, làm sao cô có thể giết người…
Giết người là phạm pháp!
“Không làm được, thì tự trở về lồɳg.”
A Khẳng và Ngô Bang Kỳ ở bên cạnh vẫn luôn im lặng, trên mặt lại không có sự thay đổi nào, nhưng trong lòng lại kinh hãi, vừa rồi còn cảm thấy Chu Dần Khôn cũng xem như thương cháu gái này, mặc dù anh em bất hòa cũng không hề liên lụy đến con cháu trong nhà, nên quan tâm thì vẫn xía vào.
Nhưng hiện tại xem ra, loại người điên này chủ yếu là lấy tiêu diệt người khác làm niềm vui.
Cô gái nhỏ rõ ràng còn là học sinh, ánh mắt cực kỳ sạch sẽ, nếu trên tay dính mạng người, về sau có thể lệch lạc hay không, sẽ lệch thành cái gì, điều này cũng không thể nói chính xác.
Người này thật đúng là đang tàn phá đóa hoa tương lai của quốc gia mà.
Trong phòng cũng chỉ có A Diệu biết được đại khái, Chu Dần Khôn lại bắt nạt con nít rồi.
Chu Hạ Hạ này thân là con gái của Chu Diệu Huy, nhưng luôn đụng phải anh Khôn, có thể nói là vận khí vô cùng đen đủi.
Chu Dần Khôn dám giết người trước mặt Ngô Bang Kỳ, đây là đang công khai khiêu khích thân phận của ông ta, như vậy thì cuộc nói chuyện lúc trước hơn phân nửa đã không diễn ra quá suôn sẻ.
Hoặc là tiền không thỏa đáng, nhưng Ngô Bang Kỳ không phải là người thiếu tiền.
Hoặc là… Do Ngô Bang Kỳ nói những lời không nên nói, nhắc tới người không nên nhắc tới, ví dụ như Chu Diệu Huy.
Chỉ cần muốn buôn thuốc phiện, vẫn không thể lách ra khỏi Sayphone và Chu Diệu Huy, nhắc tới tên Chu Diệu Huy, bất kể tốt xấu, đều là đang biến tướng nhấn mạnh với anh Khôn, Chu Diệu Huy mới là người kế nhiệm mà ông cụ tự mình quyết định.
Cho nên Chu Hạ Hạ rất có thể sẽ bị liên lụy vì điều này, lúc này sự thiếu do dự quyết đoán của cô, ở trong mắt Chu Dần Khôn quả thực rất giống Chu Diệu Huy.
Cũng may Chu Hạ Hạ không thấy được điều này, cô chỉ lo sợ hãi, sợ mình thật sự bị đưa về trong lồɳg kính, chỉ có thể ngoan ngoãn đi về phía A Diệu.
Giữa tính mạng của người khác và mạng sống của chính mình, con người đều ích kỷ.
Chu Hạ Hạ cũng không ngoại lệ.
Cô không dám nhìn thẳng vào mắt cậu bé, cô muốn đưa tay nhưng không đưa tay ra, khiến người đàn ông trên sô pha nhíu mày.
Ngay sau đó, A Diệu trực tiếp nắm lấy tay của Chu Hạ Hạ, tay cô vừa đụng phải súng, cò súng đã trực tiếp bóp ngay lập tưc.
Lại có một tiếng ‘đoàng’ nữa, tiếng xin tha của cậu bé đột nhiên dừng lại.
Chu Hạ Hạ ngơ ngác nhìn một mạng người cứ thế mà dễ dàng kết thúc, lại theo bản năng ngẩng đầu nhìn vị Phó cục trưởng Cục Cảnh sát quốc gia.
Vẻ mặt của Ngô Bang Kỳ lạnh lùng, giống như hoàn toàn không nhìn thấy chuyện xảy ra trước mắt.
Lúc này trận đấu quyền anh bên ngoài cũng đã kết thúc, quyền vương Thông Sát lại lấy được đai vàng của trận đấu này, đối thủ của hắn đã bị đánh đến nằm sấp trên mặt đất không đứng dậy nổi, trên đài quyền anh có vết máu nhỏ giọt, nhưng không ai để ý nó.
Cô gái cầm tấm bảng có dáng người lồi lõm dâng hoa kèm nụ hôn thơm ngát trong tiếng hoan hô.
Trong phòng, không ai để ý đến hai thi thể trên mặt đất.
“Những gì chính ông Ngô đã nói, cũng đừng quên.” Chu Dần Khôn đứng dậy, A Khẳng vội vàng cười xòa mở cửa phòng riêng: “Anh Khôn đi thong thả.”
Chu Dần Khôn cũng không đợi Ngô Bang Kỳ trả lời, dù sao người này nhất định là do chuyện bẩn quấn thân nên cần rời đi gấp, không còn biện pháp nào khác là phải ngoan ngoãn hợp tác.
Trước khi đi ra ngoài, Chu Dần Khôn không để ý đến Chu Hạ Hạ đang đứng ở một bên với khuôn mặt tái nhợt, thay vào đó là liếc nhìn thoáng qua A Diệu đã tự chủ trương vừa rồi.
Bảo hắn dạy Chu Hạ Hạ nổ súng, đổ lại hắn thì tốt rồi, còn giả bộ làm người tốt.
Đi theo Chu Dần Khôn nhiều năm, A Diệu đương nhiên hiểu được ý nghĩa của ánh mắt đó, cũng biết Chu Dần Khôn không so đo với những chuyện này.
Khi nãy Chu Hạ Hạ đã tự mình đi tới, kỳ thật đã biểu lộ sự lựa chọn của cô ấy.
Nếu cô ấy thực sự chọn tha thứ cho cậu bé, có lẽ cô ấy sẽ thực sự bị đưa trở lại lồɳg.
Cô gái này lá gan hơi nhỏ, vào thời điểm mấu chốt, đầu óc cũng coi như sáng suốt.
Chẳng hạn là—— cô lặng lẽ theo họ ra khỏi Bất Dạ Thành, vào khách sạn kế bên.
“Anh Khôn.”
Trước khi vào thang máy, A Diệu gọi một tiếng.
Chu Dần Khôn đương nhiên biết sau lưng có một cái đuôi không thể cắt đứt được, hắn quay đầu nhìn, cô gái đi theo không xa không gần, thấy họ dừng lại còn nhìn về phía cô, cô lấy dũng khí đi lên trước, gọi một tiếng chú út.
Chu Dần Khôn cảm thấy tính tình hôm nay của mình thật quá tốt đi.
“Làm gì.”
Hắn mới đáp một câu này xong, đã thấy đôi mắt cô gái rưng rưng, còn nghẹn ngào nói với hắn: “Cháu, cháu không có điện thoại di động… Cũng không có tiền nữa.”
“Vậy có liên quan gì đến ta?” Chu Dần Khôn cười nhạo một tiếng: “Chu Hạ Hạ, tuổi còn nhỏ mà da mặt dày nhỉ? Ta đã đưa nhóc ra khỏi nơi quỷ quái đó rồi, bây giờ nhóc còn định tìm ta xin tiền?”