Editor: L’espoir
*
Chỉ là còn chưa đợi cô mở miệng, hai người đang quỳ trên mặt đất nhìn thấy ông chủ A Khẳng đang đứng, còn cô vậy mà đang ngồi bên cạnh Chu Dần Khôn, hai người sợ tới mức khóc lóc và nói năng lộn xộn xin tha.
Tiếng khóc sợ hãi xen lẫn tiếng Thái mơ hồ không rõ, hai người đều bị đánh đập không nhẹ, khi nói chuyện nước miếng mang theo máu không khống chế được mà chảy ra, Chu Dần Khôn ghét bỏ nhíu mày: “Chậc.”
Mặt A Diệu không chút thay đổi lấy ra một con dao găm, đi tới phía sau người đàn ông đó trước, dùng một tay bóp chặt cổ họng người nọ, Chu Hạ Hạ không thấy rõ con dao đó đã đặt vào miệng hắn như thế nào, ngay sau đó là một đống thịt dính máu từ trong miệng người nọ rơi ra, người đàn ông kêu thảm thiết không ra tiếng, chỉ có trào ra lượng máu tươi lớn từ trong miệng.
Tiếp theo bị bóp cằm buộc hắn phải ngậm miệng lại, máu đổ ngược trở về, trong cổ họng không ngừng phát ra âm thanh ọc ọc.
Người nọ không dám mở miệng nói lung tung nữa, thống khổ che miệng, toàn thân co giật.
Chu Hạ Hạ chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này, sợ tới mức nghẹn một hơi ở cuốn họng, sắc mặt tái nhợt, cô nhìn thấy A Diệu giũ giũ máu trên dao găm, lại bóp lấy cằm cậu bé.
Chu Hạ Hạ mở to hai mắt, thốt lên: “Chú út!”
Tiếng kêu này, gọi A Diệu cũng dừng lại, nhìn sang.
Chu Dần Khôn nghiêng đầu.
“Hay là… hay là đưa đến đồn cảnh sát đi.” Giọng nói của cô run rẩy.
Đây là cách trừng phạt người xấu duy nhất mà cô nghĩ ra, giáo viên trong trường dạy thế này, cô đã nghe các bài giảng của học sinh trung học cũng nói như vậy.
Lời này thật sự chọc cười Chu Dần Khôn, hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Lại đây.”
Chu Hạ Hạ nào dám tới gần hắn như vậy, nhưng chỉ là người dưới đất giành nói trước, đã trực tiếp bị cắt đầu lưỡi, bây giờ hắn bảo cô qua đó ngồi, nếu cô không qua đó, có thể sẽ thảm như bọn họ hay không?
Không hiểu sao gốc lưỡi lại đau lên, Hạ Hạ nghe lời đứng dậy.
Cô gái vừa ngồi xuống, Chu Dần Khôn đã ngửi thấy một mùi hương trái cây nhàn nhạt.
Hắn nhìn cái đĩa rỗng trên bàn, ra vậy, cả đĩa trái cây đã bị cô ăn hết rồi, chẳng trách trên người toàn là mùi trái cây.
Chu Hạ Hạ chỉ ngồi trên sô pha một chút, còn ngồi cực kỳ ngay ngắn, hai chân khoanh lại, hai tay đặt trên đầu gối, có lẽ là bởi vì khẩn trương, có hơi nắm tay.
“Nhóc nói muốn đưa đến đồn cảnh sát? Cục phó trưởng Cục Cảnh sát đang ở ngay đây này, nhóc hỏi anh ta xem, nên xử lý thế nào đây?”
Chu Dần Khôn nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của cô, dứt khoát xoa xoa đầu cô lung tung, còn nhân tiện trả đòn xoay đầu cô lại.
Cuối cùng Chu Hạ Hạ đã nhớ ra người ông quen mắt này là ai.
Cách đây rất lâu, cô đã nhìn thấy ông ấy từ xa trong một bài giảng được tổ chức tại trường.
Cô không nhớ khi đó ông ấy có phải là Phó cục trưởng hay không, nhưng cô nhớ chủ đề của bài giảng là phổ biến khoa học về luật pháp và hệ thống cảnh sát của Thái Lan, khi đó Son còn sùng bái nói rằng mình muốn làm cảnh sát trong tương lai.
Không biết thân phận còn đỡ, hiện tại biết rồi, cô mới biết vị Phó cục trưởng Cục Cảnh sát này đang nói chuyện về việc kinh doanh ma túy với Chu Dần Khôn.
Nhìn vẻ mặt vừa tràn đầy không thể tin được vừa ngây ngốc kia, người đàn ông bên cạnh cảm thấy cực kỳ thú vị.
Hắn cũng nhìn Ngô Bang Kỳ: “Ông Ngô cảm thấy nên làm gì đây nhỉ?”
Đối với Ngô Bang Kỳ mà nói, thân phận cảnh sát là quan trọng hơn, hay là tương lai kinh doanh quan trọng hơn? Không cần nghĩ cũng biết, đó là cái sau.
“A Khôn, chút chuyện nhỏ này có gì để hỏi.”
Hàm ý chính là, địa bàn của cậu, cậu định đoạt.
Chu Hạ Hạ không tin đây là lời nói của một cảnh sát, thậm chí là Phó cục trưởng.
Còn có những cảnh sát mà cô chưa từng thấy trong đời trên TV, chẳng lẽ hình tượng Đạo Quang* vĩ đại chỉ là bề ngoài, mà bên thật ra là bộ dáng này?
*vị vua cần kiệm thương dân, mình không chắc có phải mang ý này không hay đang nói huy hoàng.
Tại sao lại như vậy…
Cô không khỏi sợ hãi, nếu hôm nay cô may mắn thoát ra và người mình gặp không phải chú út, mà là cảnh sát, họ thật sự sẽ giúp đỡ cô sao? Chẳng lẽ ông chủ của Bất Dạ Thành này đã cho lợi ích gì đó, nên cảnh sát sẽ đè chuyện này xuống?
Mà tất cả những gì cô phải chịu đựng, kết cục thê thảm của cô, lại biến thành ‘chuyện nhỏ’ trong miệng họ?
Thế giới này bỗng nhiên trở nên cực kỳ bất ổn, trở nên đáng sợ.
Trước đó, người đã đánh sâu vào tam quan của cô, cũng chỉ có chuyện cô bị đứa bé mà chính mình giúp đỡ dẫn vào bẫy.
Cô còn cho rằng đó là điều tồi tệ nhất trên đời rồi, hơn nữa chỉ có một mình cô gặp phải nó.
Nhưng nhìn thấy những cô gái bị bắt nhốt trong lồɳg kính giống như cô, cô mới biết mình thật may mắn, may vì cô lại gặp Chu Dần Khôn, người có thể giúp cô ở chỗ này.
Chu Dần Khôn…
Rõ ràng cũng là người xấu.
Nghĩ như vậy, Chu Hạ Hạ bất giác nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
Ánh đèn trong phòng hơi tối, đường nét của hắn càng thêm thâm sâu, từ cằm đến cổ, từ lồɳg ngực đến cánh tay, khắp nơi tản ra khí chất không chút để ý, còn có hơi thở lưu manh mơ hồ dọa người.
Dường như hắn hoàn toàn không thèm để ý đến cách ăn mặc của mình, nhưng mặc dù chỉ tùy tiện mặc như vậy, nó cũng đã áp đảo những nam diễn viên mặc âu phục giày da bảnh bao trên TV.
Vóc dáng của Chu Dần Khôn cao hơn những ngôi sao nam đó, ngũ quan cũng sắc xảo hơn họ rất nhiều, cho nên mới khiến cô vừa liếc mắt một cái đã nhận ra hắn trong lần gặp mặt đầu tiên sau một thời gian dài, còn gọi hắn một tiếng chú út.
Tuy rằng tính tình của hắn vô cùng tệ, thậm chí còn làm chuyện rất quá đáng, đã sớm để lại dấu ấn ‘người xấu’ trong lòng Hạ Hạ, nhưng cô cũng không thể không thừa nhận, tên người xấu này thật sự rất đẹp trai.
Khuôn mặt này đã hoàn toàn che dấu tính cách cực kỳ tồi tệ của hắn.
Ví dụ như bây giờ, người xấu nghe xong những lời mà Ngô Bang Kỳ nói, nghiêng đầu nhìn Chu Hạ Hạ đang ngơ ngác nhìn hắn, hắn nhéo nhéo mặt cô, nhẹ nhàng nói một câu: “Vậy thì xử lý hết đi.”
‘Đoàng!’
Một giây sau, Chu Hạ Hạ bị một tiếng súng chấn động đến cả người run lên, lúc này cô mới nhìn qua, người đàn ông bị cắt đầu lưỡi đã nằm sấp trên mặt đất, không nhúc nhích.
Một phát súng theo kiểu hành quyết, bắn xuyên qua đầu người đàn ông từ sau đầu, lượng máu lớn tuôn ra từ lỗ máu phía dưới mi tâm, phòng riêng vốn tràn ngập hương trái cây trong nháy mắt đã tràn ngập mùi máu tươi khó ngửi.
Bên ngoài phòng cách âm là âm nhạc ầm ĩ và trận đấu, tất cả mọi người đều cổ vũ cho trận đấu quyền anh trên võ đài, hưng phấn thét chói tai vì quyền vương Thông Sát đã đánh bại đối thủ của mình đến mức không còn sức để phản kháng, không ai biết rằng bên trong phòng đối diện với đài quyền anh, một mạng người cứ thế đã mất dễ như trở bàn tay.
Đây là lần đầu tiên Chu Hạ Hạ nhìn thấy người chết, vừa rồi người này còn sống sờ sờ ở trước mặt cô, còn có thể nói chuyện xin tha, bây giờ đã nằm sấp trên mặt đất, mùi máu tươi nồng đậm xộc vào khoang mũi, càng làm cho căn phòng kín này mang đến cảm giác thêm ngột ngạt khó chịu, dạ dày không ngừng cuồn cuộn, cô nhìn bàn tay còn chưa kịp mở ra trên mặt đất, hai tay cô lập tức che miệng không để mình nôn ra, trong lúc sợ hãi cô đột nhiên mở to hai mắt—— họng súng của A Diệu nhắm ngay về phía cậu bé.
Cậu bé đã tè ra quần, nước ŧıểυ và máu trộn lẫn với nhau, hai tay cậu chắp lại run rẩy dùng tiếng Thái xin tha, cũng đưa mắt nhìn về phía Chu Hạ Hạ.
Cậu bé không ngốc, trong ba người ngồi đây, nó biết chỉ có Chu Hạ Hạ, người từng giúp đỡ những đứa trẻ là người thiện lương nhất, cô sẽ có lòng trắc ẩn.
Lại dễ nhận ra cô ấy có quan hệ không tầm thường với người đàn ông xung quanh cô, chỉ cần cô mở miệng, sẽ có một con đường sống.
Đụng phải ánh mắt đáng thương xin tha kia, cả người Chu Hạ Hạ rét run.
Cô chính là bị đôi mắt này lừa gạt, cô dại dột đuổi theo hắn, lấy tiền của mình ra giúp hắn, nhưng hắn lại vì gói bột màu trắng đó mà cố ý dẫn cô vào bẫy.
Nếu như không phải gặp Chu Dần Khôn, bây giờ cô đã trần truồng bị mua đi, không biết đang chịu sự tra tấn dã man nào nữa.
Nếu cậu bé nhìn thấy, nó sẽ giúp cô sao?
Chắc chắn là không rồi.
Có lẽ Chu Hạ Hạ biết gói bột màu trắng đó là cái gì, thuốc phiện làm cho người ta mất đi nhân tính, có thể tiếp tay tội lỗi cho người đã từng giúp mình, người như vậy không đáng thông cảm.
Nhưng…
Lời nói của vị đàn chị Thái Lan kia vang lên bên tai.
Chị ấy nói rằng những đứa trẻ lang thang như thế này, chủ yếu là được gái mại dâm sinh ra, có thể bị AidS bẩm sinh, vậy là…
Chẳng lẽ nó sinh ra đã nghiện ma túy rồi, nên mới không thể không bị ma túy khống chế?
Vốn dĩ trong thế giới của thiếu nữ chỉ có không đen thì trắng, trong lòng trở nên hỗn loạn.
Cô dời tầm mắt không nhìn vào mắt cậu bé nữa, hai tay siết chặt, nắm chặt váy của mình, cúi đầu nhắm mắt lại, không biết rốt cuộc nên làm gì bây giờ.
Cô suýt nữa đã trở thành người bị hại, bây giờ thằng bé lại thành khẩn như vậy, trông có vẻ đã thật sự biết sai rồi, nhưng trong lòng Chu Hạ Hạ không muốn tha thứ cho nó.
Trong lúc nhất thời, tuân theo trái tim hay sự khoan dung và tốt bụng đã học được tại trường học, đang nảy sinh xung đột rất lớn.
Ngay sau đó, một bàn tay lớn nâng cằm cô lên.
“Nhắm mắt cái gì hả, mở mắt ra nhìn cho rõ ràng.”