Editor: L’espoir
*
Người đàn ông trên sô pha xem một tuồng vở kịch khóc hu hu, quả nhiên đã cảm nhận được có chút thành ý.
“Được thôi.” Hắn sảng khoái đáp ứng.
Chu Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm, bị cắn một cái, bảo hắn không nhằm vào nhà cô nữa, đối với cô mà nói là chuyện hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Ai ngờ Chu Dần Khôn tiếp tục sâu xa nói: “Vậy thì chặt đứt tay phải của nhóc đưa cho ta, lúc nào ta muốn cắn, sẽ cắn một cái. Cắn xong rồi trả lại cho nhóc, nhóc xem có thể chứ?”
Sao có thể thế được?!
Mặt Chu Hạ Hạ bị dọa trắng bệch, giọng điệu càng thêm lắp bắp: “Không… Không thể chặt đâu, đừng có chặt được không…”
Người đàn ông cười lạnh: “Cò kè mặc cả?”
Cô gái bị nụ cười đó của hắn làm cho chân mềm nhũn đến mức ngã ngồi trên sô pha, nước mắt lưng tròng ôm tay phải mình.
Chu Dần Khôn vậy mà nhìn thấy hai chữ tuyệt vọng trên mặt cô.
Lúc này mới thấy chuyện lớn? Không phải chỉ là tay phải thôi sao? Ở bang Wa phía bắc Miến Điện, có rất nhiều người không có tay không có chân, vẫn có thể lên núi trồng thuốc phiện để thu cao thuốc lá đó thôi.
Đóa ŧıểυ Kiều Hoa trước mắt này chưa từng chịu qua vài giọt mưa tàn phá, cho rằng không có tay phải chính là không có đời người.
Mới hai ba lời, lại khóc hu hu.
Chu Diệu Huy xem như không có người nối nghiệp.
Nghĩ đến đây, tâm tình của Chu Dần Khôn tốt hơn vài phần, hào phóng nói: “Được rồi, trước không chặt, giữ lại cho nhóc.”
Chu Hạ Hạ nghe vậy vội vàng lau nước mắt, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên và vui vẻ.
“Tuy nhiên…” Chu Dần Khôn nói: “Khi nào ta muốn dùng, nhóc phải ngoan ngoãn đưa tới đây, nhớ rõ chưa?”
Hạ Hạ lập tức gật đầu, chỉ cần không chặt tay cô, yêu cầu gì cô cũng có thể tiếp nhận.
Thời gian đã qua 12 giờ, Chu Dần Khôn không đủ kiên để chăm trẻ con, càng không quan tâm đến việc người sẽ ngủ trên ghế sô pha tối nay thậm chí không có chăn.
Người đàn ông bỏ lại Hạ Hạ một mình phòng khách, tự mình đi đến căn phòng có chiếc giường xa hoa sang trọng.
Giọng nói và nụ cười đáng sợ đã đi xa, còn cô gái thì thả lỏng cả người.
Cô ngồi trên sô pha lặng lẽ nhìn về phía phòng ngủ, cửa không đóng, bên trong truyền đến âm thanh ồn ào—— hình như là đấu quyền anh.
Chỉ trong một ngày, cô đã trải qua quá nhiều chuyện.
Đầu tiên là bị gây mê suýt nữa đã bị bán đi, cũng may đã thuận lợi chạy thoát, sau đó lại tính sổ ‘nợ cũ’ rõ ràng lúc trước, sau khi hoàn toàn an toàn, lúc này cô mới cảm nhận được trong người có chút khó chịu.
Vết thương nhỏ trên đùi và tay đã bôi thuốc mỡ xong trong khi kiểm tra, đã không còn đau nữa.
Nhưng…
Tấm kính sát đất trong phòng khách phản chiếu bộ dáng của cô.
Mái tóc rối tung, áo sơ mi và váy đồng phục đã bẩn và rách, chân và cánh tay dính đầy máu và vết bẩn.
Quần áo bị ướt đẫm mồ hôi lạnh cũng lấm tấm bụi, trông thật bẩn thỉu.
Hạ Hạ cúi đầu nhìn mình, thì ra dáng vẻ ăn mày này đã đi theo Chu Dần Khôn cả đường.
Thảo nào luôn có cảm giác trong mắt hắn đang nhìn chó hoang.
Cô lại nhìn ‘giường’ của mình tối nay, vải màu kem trên sô pha cực kỳ sạch sẽ, tay sờ lên, có chút lông nhung.
Khi nằm lên đó nhất định sẽ rất thoải mái.
Nhưng nhìn thấy mu bàn tay bẩn thỉu của mình, Hạ Hạ bất giác rụt tay lại, mím môi, lại nhìn về phía phòng ngủ.
Cô muốn tắm nước nóng.
Tuy nhiên, phòng tắm nằm trong phòng ngủ, nếu muốn tắm, phải vào phòng đó.
Nhưng mà, trong phòng có một thứ đáng sợ.
Cô gái nhỏ rối rắm, nếu không thì khỏi tắm nhỉ.
Ý nghĩ này chỉ thoáng hiện lên trong lòng giây sau đã bị từ chối, như vậy sẽ rất bẩn, cũng sẽ làm bẩn ghế sô pha sạch sẽ như vậy.
Chu Dần Khôn nhàn rỗi không làm việc gì, xem trận đấu Quyền vương TK nổi tiếng nhất ở Thái Lan.
Không giống như các trận đấu quyền anh khác, trận đấu này là trận đấu quyền anh tay không, loại quyền anh này nói dễ nghe chút thì là xem lại kinh điển, nói khó nghe một chút chính là quay ngược bánh xe lịch sử.
Một trận đấu mà không có găng tay có nghĩa là không có tất cả các biện pháp bảo vệ và các quy tắc nghiêm ngặt nào, trở thành trận đấu có tỷ lệ thương tích cao nhất.
Bằng cách này, lực ra đòn của võ sĩ càng cao, và sau khi bàn tay đầy khớp mất đi sự bảo vệ, cũng rất dễ gãy xương.
Cho nên không thể nghi ngờ, loại thi đấu này chính là lấy tàn khốc và đẫm máu như một mánh lới quảng cáo, nhưng cố tình loại trận đấu quyền anh này lại tổ chức thành công nhất.
Trận đấu trên màn hình đã kết thúc, trên mặt đất, khuôn mặt và cơ thể của võ sĩ hai bên đều bê bết máu, trong đó một người đã trọng thương ngã xuống rất nặng, trọng tài và khán giả ngoài sân đang hào hứng hò hét đếm ngược từng giây, ngay khi người chiến thắng trong trận đấu sắp được quyết định—— Chu Dần Khôn nhìn thấy một chút váy lộ ra khỏi cửa.
Mép váy đó một giây còn ở cạnh cửa, một giây sau đã thu về, giây tiếp theo, lộ ra càng nhiều hơn.
Không cần nhìn cũng biết người bên ngoài đang rối rắm đến mức nào.
Vào? Hay là không vào?
Hắn đứng dậy, cầm chai rượu và chiếc ly cách đó không xa.
Nhìn thấy bóng lưng đột nhiên xuất hiện bên trong, Chu Hạ Hạ ở ngoài cửa theo phản xạ có điều kiện lập tức lui về sau, cô cho rằng Chu Dần Khôn thấy cô nên định ra ngoài đuổi người, trong lòng liên tục khẩn trương vài phút đồng hồ, cũng không đợi thấy tiếng quát lớn trong tưởng tượng.
Bên trong vẫn còn vang lên tiếng thi đấu quyền anh, dường như có một bên đang thắng, thậm chí võ sĩ và khán giả và ngay cả bình luận viên cũng kích động hò hét.
Ngoài ra, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng ly rượu đặt trên bàn.
Hóa ra là đi lấy rượu.
Hạ Hạ sờ sờ ngực mình, nhịp tim đang đập dữ dội chậm lại.
Chỉ là…
Vừa xem quyền đấu vừa uống rượu, làm chuyện hưởng thụ như vậy, đó có phải là đang biểu hiện rằng tâm tình của hắn cũng không tệ không lắm nhỉ?
Nghĩ đến đây, cô lén lút dò ra một chút, muốn xác nhận tình hình bên trong.
Nói vậy là, sau khi một người đàn ông thích xem trận đấu quyền anh bị trận đấu thu hút, sẽ không chú ý tới động tĩnh nhỏ xung quanh.
Thực đáng tiếc, đối với người đàn ông đã sờ súng so với thời gian ăn cơm cầm đũa từ nhỏ mà nói, cái đầu nhỏ cạnh cửa thò ra, tựa như một cái bia ngắm thật lớn, chói mắt không chịu được.
Chu Dần Khôn cũng không lên tiếng, chỉ chờ xem thứ nhu nhược đó cọ tới cọ lui lâu như vậy, đến tột cùng có thể làm ra chuyện xấu gì.
Các võ sĩ ở vòng thi đấu mới còn rất trẻ tuổi, trông cũng chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, nhưng ra tay vừa nhanh lại mạnh, vừa ra sân đã liều mạng đánh.
Chàng trai Thái Lan đội xanh sẽ đấu với võ sĩ người Philippines, hiệp thứ nhất chỉ mất 41 giây đã trực tiếp KO đối thủ, động tác sạch sẽ gọn gàng, Chu Dần Khôn nhướng mày: “Không tệ.”
Chu Hạ Hạ nghe thấy tiếng không tệ đó, lại nghe thấy tiếng hoan hô trên TV, cái đầu nhỏ nhanh chóng vận hành, đoán rằng có lẽ võ sĩ mà Chu Dần Khôn coi trọng đã thắng trận đấu.
Vậy là hiện tại, tâm trạng của hắn nhất định là đang rất tốt.
Cô chớp lấy thời cơ, đứng cạnh cửa, gọi một tiếng chú út.
Chu Dần Khôn nhìn đồng hồ bên cạnh TV, từ khi cô xuất hiện ngoài cửa, cho đến khi cô gọi ra tiếng chú út này, mất hết mười hai phút đồng hồ.
“Nói.”
“Dạ là…” Chu Hạ Hạ có chút ngại ngùng: “Cháu có thể đi vào tắm rửa được không?”