Diễn Giả Yêu Thật

Chương 9

Trước Sau

break



Ngay khoảnh khắc đèn bật sáng.

Trong phòng riêng chỉ im lặng được khoảng chừng hai giây – Ngay sau đó là tiếng người rộn rã cười nói, tiếng huýt sáo inh tai cùng những tiếng thét lớn đến nhức óc.

“Phụt phụt phụt.”

Ruy băng, pháo giấy và sâm panh bắn tung tóe khắp nơi. Từ trên trần nhà, cánh hoa, dây kim tuyến cùng những tờ tiền giấy màu hồng thi nhau rơi xuống lả tả.

Mấy cô nàng tai thỏ cười khúc khích xúm lại, đôi môi đỏ chót của họ lần lượt hôn tới tấp lên má, lên cổ Chu Tư Mân.

Trong tiếng cười nói rộn rã, mọi người đều bị chìm đắm trong chốn xa hoa trụy lạc này.

Chung Ý phủi hết cánh hoa với giấy vụn trên người xuống. Mấy tờ tiền giấy bay lất phất xuống tay và dưới chân cô. Cô nhặt từng tờ một và gom lại trong tay rồi đặt ở mép bàn.

Áo khoác tây trang của Chu Duật Bạch bị vứt ở một bên.

Chiếc áo đen có lớp vải nhung mịn bên trong đã dính không ít phấn kim tuyến vàng lấp lánh, dù anh phủi thế nào cũng chẳng sạch cho nên anh cũng mặc kệ. Hiện tại, anh một tay cầm chai bia, người thì dựa vào ghế sô pha, cười tủm tỉm nhìn Chu Tư Mân đang đùa giỡn với đám đông.

Cuối cùng Chu Tư Mân cũng thoát khỏi móng vuốt của đám chị đẹp kia. Cậu ta chật vật chỉnh sửa lại cổ áo, cả người dính đầy mùi nước hoa nồng nặc.

Cậu ta nằm ườn ra ghế, khi thấy Chu Duật Bạch đang ngồi với dáng vẻ nhàn nhã, bèn cười nói: “Mấy người cứ nhắm vào tôi thì có gì vui, dưới đất được mấy đồng tiền thưởng đâu. Ai cưa đổ được ông anh lạnh lùng như đóa hoa trên cao này của tôi, tôi thưởng người đó một triệu.”

Ánh mắt của đám người đẹp đó sáng rực lên, mọi người đồng loạt quay phắt sang Chu Duật Bạch.

Hộp đêm này là của Chu Tư Mân. Chu Duật Bạch cũng thường đưa khách tới đây nhưng anh luôn tỏ vẻ bản thân là một cậu ấm lịch sự, dịu dàng, không khó chiều chuộng.

Lúc này, khi anh đang ngồi bắt chéo chân một cách lười nhác. Trên khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của anh là nụ cười ấm áp, hơn nữa dáng vẻ pha thêm chút phóng túng đa tình của anh quyến rũ đến khó tả.

“Tổng giám đốc Chu, đây là do cậu hai yêu cầu nhé.” Mấy cô gái cười tươi rói và xúm lại gần anh.

Chu Duật Bạch nhướng mi, nụ cười trên mặt anh không hề tắt mà còn tươi hơn. Thế nhưng ánh mắt anh lại trong veo và sắc lẹm. Điều đó làm người ta cảm thấy quanh anh có một vẻ sâu sắc khó lường, khiến mấy cô gái chẳng dám tùy tiện hành động.

Anh giơ ngón tay thon dài của mình: “Tôi là tổng giám đốc Chu, cậu ta là cậu hai. Ai lớn ai nhỏ cũng không phân biệt được à? Tối nay, chỉ cần mọi người làm cho cậu hai vui đến không nói nên lời, tôi sẽ chi mười triệu. Lúc đó, mọi người chỉ cần ra ngoài tìm quản lý để nhận là được.”

Mười triệu.

Cậu hai dễ giải quyết hơn Chu Duật Bạch nhiều.

Các người đẹp lại ùn ùn quay đầu vồ lấy Chu Tư Mân.

Người đông quá, Chung Ý sợ chắn lối nên nghiêng người nhích sang mép ghế sô pha để nhường chỗ cho bọn họ. Mãi sau cô mới nhận ra mình đã nhích lại gần Chu Duật Bạch hơn một chút.

Trong phòng riêng nồng nặc đủ loại mùi thơm. Tất cả đều mùi nước hoa đậm đặc của mỗi người hòa quyện vào nhau, rồi quẩn quanh khắp căn phòng.

Tuy nhiên, cô vẫn nhận ra một mùi hương rất riêng. Nó thoang thoảng mà dai dẳng, vừa trong veo lại khá ấm áp.

Mùi hương cách cô rất gần.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Đôi mắt Chu Duật Bạch đen thẫm, anh chậm rãi nhấp một ngụm rượu: “Mười triệu, không muốn à?”

Chung Ý thật sự không biết nên đáp lại câu này như thế nào.

Mười triệu dễ lấy vậy sao?

Đám đông vui chơi cuồng nhiệt trước mắt quá đỗi chấn động, nó khiến cô buột miệng cảm thán: “Đông người quá.”

Anh nuốt ngụm rượu lạnh lẽo xuống cổ họng rồi ngồi thẳng người dậy, ánh nhìn ấm áp dịu dàng chợt chuyển sang vẻ lạnh lùng kiêu ngạo.

Đó chỉ là cảm giác của Chung Ý mà thôi.

Giọng Chu Duật Bạch vẫn bình thản không có tí cảm xúc nào: “Hay là em tính lấy một triệu?”

Ánh mắt anh vẫn lặng yên như trước, không có chút hơi ấm nào, như thể anh hoàn toàn không quen biết cô.

Chung Ý sững người.

Cô nhìn sang chỗ khác, người cũng nhích ra xa, vội vàng chối: “Không phải.”

Chu Duật Bạch nhíu mày nhìn sâu vào ánh mắt cô: “Em từng gặp anh rồi à?”

Anh không nhớ ra cô.

Mấy tháng trước, trong bữa tiệc đó.

Còn có…

Chắc không phải anh nghĩ cô cố tình đeo bám anh đấy chứ?

Chung Ý vuốt thẳng lại váy, sau đó khách sáo cười nói: “Chắc là chưa gặp bao giờ.”

“Ừm.”

Chu Duật Bạch đặt ly rượu xuống. Anh vơ lấy áo khoác, sải bước chân dài bước đi.

Anh đi rồi.

Anh cũng kéo Chu Tư Quân đi theo.

Có điều trước khi đi, anh bắt gặp Chu Tư Quân và Trương Giản Tắc trên sàn nhảy bèn bảo người phục vụ rượu lôi cô ta ra.

Trương Giản Tắc sượng trân đứng bên cạnh Chu Tư Quân, đến khi anh ấy nhìn thấy Chu Duật Bạch thì hơi ngượng ngùng.

“Cậu Chu, đã lâu không gặp.”

Anh ấy cũng từng gặp Chu Duật Bạch vài lần. Lần trước là ở một bữa tiệc làm ăn, hai người ngồi cùng bàn nhưng chẳng nói với nhau được mấy câu.

Chu Duật Bạch thấy Trương Giản Tắc thì lập tức hiểu ra – Mấy người nghệ sĩ trong phòng riêng đều là người đi cùng anh ấy đến đây.

Chu Tư Quân không muốn đi.

“Em mới mười chín tuổi, dì Liễu biết em chạy đến hộp đêm chơi như thế này không?” Chu Duật Bạch nói: "Mau về nhà ngủ đi.”

“Trong hộp đêm có gì mà em chưa từng thấy cơ chứ?” Chu Tư Quân ấm ức lẩm bẩm.

Tối nay, buổi tiệc sinh nhật này đã giúp Chung Ý mở mang nhiều điều.

Ví dụ như thật sự sẽ có người vung tiền ăn chơi ở hộp đêm, mà những tờ tiền giấy màu hồng đó lại bị khách khứa làm lơ. Sau đó, tất cả sẽ biến thành tiền boa được nhét vào váy ngắn của các phục vụ.

Cảnh tượng này quá nhức mắt, khiến cô phải sớm rời khỏi đó để trở về khách sạn nghỉ ngơi. Mãi đến ngày hôm sau, Trương Giản Tắc mới đủng đỉnh trở về với vẻ mặt ngáp ngắn ngáp dài.

Anh ấy hỏi cô có quen được mối nào không? Có gặp được cơ hội mới nào không?

Những người có mặt ở buổi tiệc đều không phải dạng tầm thường. Có người làm quỹ đầu tư khởi nghiệp, có nhà đầu tư mảng văn hóa, có người mở công ty quảng cáo. Ngay cả người nổi tiếng trên mạng và người mẫu cũng đến không ít.

Đúng là Chung Ý có làm quen được với vài người.

“Cảm ơn anh Giản Tắc.”

Trương Giản Tắc vừa che miệng ngáp vừa xua tay: “Giúp đỡ lẫn nhau cả thôi. Biết đâu sau này cũng có lúc cô giúp lại tôi thì sao.”

Thực ra anh ấy cũng như Chung Ý, cũng xuất thân từ người mẫu và chuyển sang làm diễn viên. Anh ấy đã lăn lộn trong nghề bao nhiêu năm. Khi chưa nổi tiếng thì buồn bã, chán nản, lúc có chút tên tuổi rồi lại thấp thỏm lo sợ, sợ ngày nào đó bản thân sẽ rớt đài.

Còn về Chu Tư Mân và Chu Duật Bạch, Chung Ý cũng thuận miệng nhắc đến một câu: “Cô Tư Quân và giám đốc Chu của Thiên Hằng trông không giống nhau lắm. Ngược lại, cậu hai lại có nét hơi giống cô Tư Quân.”

Trương Giản Tắc uể oải nói: “Bọn họ là anh em cùng ba khác mẹ. Cậu Chu tiếp quản công ty ở Lâm Giang, là người thừa nghiệp chính thức đấy. Cậu hai thì có một quỹ riêng, thường ngày sẽ đầu tư vài thứ, còn Tư Quân thì đang đi học. Hai người đó là hai anh em cùng một mẹ sinh ra.”

Chắc hẳn người phụ nữ trung niên họ gặp trong bữa tiệc tối lần đó là mẹ của Chu Duật Bạch.

Trương Giản Tắc ngập ngừng hỏi cô: “Cô nghĩ bọn họ là người… như thế nào?”

“Chẳng thế nào cả.” Chung Ý chống cằm, ánh mắt cô nhìn xa xăm: "Họ không phải là kiểu người mà em có thể nhìn ra nổi.”

*

Nếu đã đến Lâm Giang thì coi như đã đến địa bàn của Hạ Toàn, người bạn cùng phòng của cô.

Chung Ý hẹn Hạ Toàn đi ăn cơm.

Hạ Toàn sướng rơn, vừa đến nơi đã ôm lấy một đống ảnh của Chung Ý bắt cô ký tên.

Cô ấy đắc chí vênh váo: “Tớ phải tích trữ hàng hóa, mua vào giá rẻ, bán ra giá cao. Đợi cậu nổi như cồn rồi, mớ chữ ký này sẽ giúp tớ kiếm được khối tiền đấy.”

Chung Ý mỉm cười nhìn cô ấy: “Tớ cá là mớ chữ ký này còn không có giá trị bằng bữa cơm ngày hôm nay đâu. Cậu bị lỗ rồi.”

“Sao cậu lại tự coi thường mình thế? Ngày nào ở phòng làm việc tớ cũng ra sức quảng bá cho cậu, giờ đây cậu đã có cả một phòng toàn người hâm mộ cứng rồi đấy. Đồng nghiệp của tớ, ai cũng muốn tranh nhau giành lấy những chữ ký này đó.”

Chung Ý tinh nghịch nháy mắt: “Hay cậu thử nói với quản lý của cậu xem? Nhờ ông ấy giữ cho tớ một chỗ. Ai biết được, lỡ sau này tớ lại đi vào bằng cửa sau thì sao?”

Hiện giờ, Hạ Toàn đang làm hoạch định thương hiệu cho một công ty khoa học kỹ thuật, ông chủ thì ưa nhìn, không khí công ty hòa đồng, trà chiều mỗi ngày lại quá ư là thịnh soạn. Thế nên, chẳng mấy chốc mà khuôn mặt cô ấy đã tròn xoe vì tăng cân.

Cô ấy thấy Chung Ý gầy quá, còn gầy hơn cả hồi mới ra trường đến năm ký.

Hai tháng liền không được nghỉ ngơi, mỗi ngày bốn năm giờ sáng đã phải dậy, mười một, mười hai giờ đêm mới xong việc.

Quay phim liên tục mười mấy tiếng đồng hồ thật sự rất tiêu hao thể lực.

Đã vậy cô còn toàn quay mấy bộ phim chiếu mạng nhỏ, lời thoại thì dở tệ, tình tiết thì vô lý, làm phim lại cẩu thả.

Mấy thứ này thật ra rất bào mòn tinh thần người ta.

Jeff không muốn Chung Ý nhận thêm những kịch bản kiểu này nữa.

“Cô không thể cứ đóng phim chiếu mạng hạng xoàng mãi được. Diễn viên sợ nhất là bị đóng khung vai diễn. Cô cứ luẩn quẩn trong cái vòng này, đến lúc nhan sắc và khí chất đều phai nhạt thì cô sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên nổi đâu.”

Cô đóng nhiều phim như vậy, cũng không phải là chưa từng gặp được vai diễn hay.

Tuy nhiên, có khi hai bên đã bàn bạc xong xuôi rồi nhưng cô lại bị đổi ý, hoặc không thì cũng kèm theo điều kiện này nọ.

Quá đáng nhất là có lần đã đóng máy, đạo diễn để ý Chung Ý, nói là hoặc ngủ với ông ta, hoặc sẽ cắt hết vai của cô. Sau đó, đến khi bộ phim đó được công chiếu, trong phim thật sự không có cảnh của cô.

Thật ra cũng có vài cơ hội khá tốt, chỉ cần Chung Ý chịu thiệt một chút, hoặc khéo léo hơn một chút là được.

Thế nhưng cô không chịu, Jeff cũng không làm gì được cô.

Bộ phim đang quay vừa đóng máy, Jeff đã đưa Chung Ý đi thử vai cho một phim mới.

Lần này, không chỉ đạo diễn rất nổi tiếng, đoàn phim cực kỳ xuất sắc mà ngay cả kịch bản cũng được chuyển thể từ tác phẩm gốc đang rất nổi tiếng.

Vai nam nữ chính đều đã chọn được người. Họ toàn là sao hạng A đang nổi như cồn.

Vả lại, nhân vật Chung Ý muốn thử vai là nữ phụ thứ ba trong phim.

Đó là vai sư muội của nam chính, là kiểu vai diễn vui tươi, xinh xắn lanh lợi lại dễ nhận được yêu mến từ người xem. Hơn nữa, khí chất của nhân vật này cũng rất hợp với Chung Ý.

Ngày thử vai, phòng của đoàn phim đông nghẹt người. Những người ra vào toàn là những gương mặt đẹp đến mức làm người ta phải nín thở.

Ở những nơi thế này, nhan sắc vốn chẳng đáng một xu.

Chung Ý cũng không biết phải làm sao để tự cô có một con đường riêng trong đám đông này.

Lúc thử vai xong đi ra, anh ấy vỗ vai cô với vẻ mặt hớn hở: “Tôi có nói mấy câu với phó đạo diễn. Có vẻ lần này ổn rồi.”

Nghe nói thù lao bộ phim này cũng rất khá.

Một lúc sau, quả nhiên có tin vui được gửi đến – Vai diễn đó đã thuộc về Chung Ý.

Cô mừng rỡ gọi điện về nhà báo cho mọi người, bởi vì cả nhà cô, ai cũng thích diễn viên chính của bộ phim này. Nhất là chị gái Chung Tâm, dạo này cô ấy đang chết mê chết mệt phim của hai người đó.

Cả nhà còn đang bàn tính xem có nên để ông Chung nghỉ hưu sớm không, như vậy ông đỡ phải đi một đoạn đường thật xa để đến trường. Chi Chi ở nhà cũng có người trông nom, cả nhà cũng đỡ lo lắng.

Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, đến lúc ký hợp đồng, đoàn phim báo Chung Ý bị thay vai rồi.

Jeff tức đến mức đầu bốc khói. Anh ấy có chút quen biết với vị phó đạo diễn kia nên níu lấy người ta mà than trời kể khổ.

“Chuyện này tôi cũng chịu thôi, người là do đạo diễn nhét vào đấy. Cậu cũng biết mà, toàn là đấu đá bằng tiền bạc với quan hệ thôi.”

“Tuy nhiên.” Phó đạo diễn hé lộ một tin: "Vai nữ phụ thứ hai của phim này vẫn còn trống. Cô diễn viên đã nhận vai trước đó, lúc đầu thì đòi sửa kịch bản, sau lại kêu không sắp xếp được lịch. Có vẻ cô ta không muốn nhận vai này cho lắm.”

Vai nữ phụ thứ hai này là một vai phản diện, xuất thân côi cút không nơi nương tựa, thêm cái tính ăn cháo đá bát, đầu óc ngu ngốc và lòng dạ độc ác.

Đường tình duyên trắc trở của nam nữ chính cơ bản là do cô ta phá đám.

Ngay cả tiểu sư muội ngoan ngoãn dễ thương cũng bị cô ta hại chết.

Kết cục của cô ta là một cái chết cực kỳ thê thảm.

Dạo này, cô diễn viên nhận vai trước đó đang dính chút chuyện không hay nên cô ta không muốn nhận vai kiểu này, bèn lấy cớ lịch trình không hợp để từ chối.

Jeff nảy ra một ý, thế là anh ấy lại đưa Chung Ý đi gặp bên làm phim.

Trước tiên là hẹn một buổi xã giao với các tay to mặt lớn này, sau đó anh ấy lại ngồi cả ngày trời để ăn uống chơi bời với họ.

Anh ấy còn cố ý dặn, khi Chung Ý trang điểm làm tóc, cô hãy chọn bộ đồ nào tôn dáng một chút.

Chung Ý ngoan ngoãn nghe theo nhưng vẻ mặt cô lại chẳng mấy đồng ý. Jeff thấy cô cứ im lặng mãi, bèn lựa lời khuyên nhủ: “Vai diễn quan trọng thế này, cho dù nhân vật không tốt nhưng tai tiếng cũng là nổi tiếng mà. Ít ra nó cũng giúp cô được nhiều người biết đến hơn.”

“Chẳng phải cô hay nói kiếm tiền phải tranh thủ sớm sao? Cô xem thù lao đóng phim đi, có đủ cho cô mua một căn hộ rộng rãi ở Bắc Thành chưa? Đóng xong bộ phim này rồi, cô việc gì phải thuê nhà trong cái khu xập xệ ở cầu Thu Mộ kia nữa? Chưa kể chuyện chuột bọ chui theo đường ống nước vào nhà ăn vụng thức ăn. Cô thử kể cho bạn bè trong giới nghe chuyện này xem, để xem người ta có cười vào mặt cô không.”

“Chung Ý à, tôi đây gọi cô một tiếng chị gái luôn đấy. Tôi lăn lộn trong nghề này bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa lăng xê được ngôi sao nào nổi đình nổi đám cả. Cô cũng phải cho tôi chén cơm chứ. Công ty không nói lời nào đã ký hợp đồng với cô, chẳng phải là do tôi giới thiệu cô vào đấy thôi? Cô vào công ty lâu như vậy, hẳng phải mấy bộ phim cô đóng cũng là nhờ tôi chạy ngược chạy xuôi lo liệu giúp à?”

“Những việc cô không muốn làm, tôi có ép cô bao giờ chưa? Bây giờ, cơ hội bày ra rành rành trước mắt, chỉ bảo cô đi ăn một bữa cơm mà thôi, sao cô lại không muốn chứ? Cô phải biết rằng, nếu ở công ty khác, các nghệ sĩ đi dự tiệc xã giao kiểu này toàn là bị ép đi đấy, ai mà không nghe lời là bị đóng băng ngay. Cô xem lại mình xem, tôi đã ép cô cái gì bao giờ chưa?”

“Chỉ đi xã giao, không làm gì khác.” Chung Ý nhìn bản hợp đồng với tâm trạng rối bời: "Tôi không muốn làm chuyện vượt rào.”

“Được được được, có gì tôi cản cho. Có phải bán thân thì cũng là tôi đây bán, được chưa?”

Cuối cùng Chung Ý đồng ý đi đến bữa xã giao.

Nói là tìm tùy tiện một chỗ để thử vai nhưng đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất và bên đầu tư đều có mặt. Hơn nữa, không chỉ riêng mình cô mà còn có mấy diễn viên khác trong đoàn phim nữa.

Nơi diễn ra buổi xã giao cũng là nơi cô từng đến – Đó là câu lạc bộ tư nhân mà cô từng đến cùng tổng giám đốc Tống.

Ở đó có sân gôn và đủ các kiểu ăn chơi giải trí.

Vai diễn mà Chung Ý muốn có lần này, quyền quyết định nằm trong tay một nhà đầu tư họ Ngụy, thế nên cô chủ yếu ngồi tiếp chuyện với ông ta

Có Jeff ở bên pha trò đỡ lời, những gì Chung Ý có thể nhịn đều đã nhịn, những gì có thể làm đều đã làm, rượu có thể uống cũng đều đã uống.

Cuối cùng cô cũng lấy được vai diễn này. Khi Jeff đưa Chung Ý về, anh ấy rất vui vẻ và phấn khởi. Trên đường về, anh ấy cứ luyên thuyên đủ thứ chuyện với cô.

Còn cô suốt dọc đường không nói tiếng nào mà chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Ánh đèn đường và quầng sáng từ những biển hiệu nhiều màu sắc không ngừng trôi đi trong mắt cô.

Jeff vỗ nhẹ vai cô: “Chung Ý.”

Chung Ý khẽ nghiêng đầu. Những vệt sáng đang nhảy nhót liền chiếu lên hàng mi mềm mại và những đường nét thanh tú nơi sống mũi, bờ môi và cằm cô.

Khi ánh sao lóe lên – Trong đôi mắt xinh đẹp ấy, nước mắt đã chực trào.

Jeff đưa cho cô một tờ khăn giấy, an ủi cô: “Chẳng phải chỉ bị sờ một cái thôi ư? Huống hồ còn cách một lớp áo mà. Thật đấy, thế này đã tốt lắm rồi. Cô cứ coi như đang đóng phim đi. Về tắm rửa, ngủ một giấc thật ngon là sẽ ổn thôi.”

Chung Ý nhận lấy khăn giấy rồi nhẹ nhàng thấm lên mí mắt.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc