Chu Duật Bạch ở lại Bắc Thành vài ngày rồi mới quay về Lâm Giang. Bên đó là chi nhánh công ty, nơi đặt trọng tâm phát triển mảng công nghệ sinh học và sản xuất công nghiệp. Anh được điều thẳng làm phó tổng giám đốc, việc thì ngập đầu, hao tâm tổn sức không ít.
Chu An Hòa điều hành trụ sở chính của tập đoàn, hai ba con một Nam một Bắc. Nhưng kỳ lạ thay, họ lại gặp nhau ở Lâm Giang nhiều hơn. Người mẹ kế Ôn Từ Liễu cũng sống ở đó.
Hôm nay ba con họ hẹn ăn tối tại nhà. Căn biệt thự rộng lớn nhưng được bài trí rất ấm cúng và tinh tế, mang đậm phong cách của nữ chủ nhân. Ôn Từ Liễu tự mình vào bếp, tất bật lo toan hết tất cả mọi thứ, nụ cười dịu dàng luôn thường trực trên đôi môi của bà ấy.
Ôn Từ Liễu đã ngoài bốn mươi nhưng bà ấy chăm sóc bản thân rất tốt, mặc chiếc sườn xám màu nhạt có họa tiết hoa lá đan xen, dáng người thanh thoát khiến chẳng ai nhận ra rằng bà ấy đã sinh ba đứa con.
Ngôi nhà đông người khiến không khí trở nên vô cùng náo nhiệt, trên bàn đầy ắp những món ăn hợp khẩu vị. Chu An Hòa xem phim hoạt hình với cậu con trai út, sau đó ông lần lượt hỏi han mấy đứa lớn.
Khi còn trẻ, ông mải mê gầy dựng sự nghiệp của mình nên rất ít khi chăm lo cho con cái. Bây giờ khi đã lớn tuổi, bên cạnh có cậu con trai út ngây thơ, ông lại càng trân trọng, dành nhiều tâm sức cho gia đình hơn.
Chu Duật Bạch ăn xong định về khách sạn thì Ôn Từ Liễu hết lời giữ lại, dịu dàng bảo rằng trong nhà đã chuẩn bị phòng cho anh, không cần ra ngoài ở. Khách sạn bên ngoài lạnh lẽo, dịch vụ cũng chẳng chu đáo.
“Không cần đâu.” Chu Duật Bạch mỉm cười: “Cháu hay đi công tác, ở khách sạn tiện hơn. Cũng muộn rồi, dì Liễu về nghỉ ngơi đi ạ.”
“Có thời gian thì về nhà ăn cơm nhé. Nếu cháu bận quá thì dì sẽ bảo đầu bếp ở nhà mang đồ qua cho cháu.” Ôn Từ Liễu đuổi theo, lải nhải như một người mẹ thật sự: “Công việc bận đến mấy cũng phải giữ gìn sức khỏe. Canh tối nay dì hầm đều dùng nguyên liệu là đồ tươi từ trang trại gửi lên. Dì thấy cháu chỉ uống hơn nửa bát nên đã dặn cô giúp việc hầm thêm một nồi nữa. Cháu mang về để tủ lạnh đi, mai hâm lại vẫn ngon như thường.”
“Cảm ơn dì Liễu, dì vất vả rồi.”
Chiếc xe dần lăn bánh. Nồi canh đựng trong thố sứ, đóng gói rất cẩn thận, được đặt nổi bật trên ghế xe. Chu Duật Bạch cầm vô lăng, ánh mắt lướt qua ánh đèn lấp lánh và bóng đêm ngoài cửa sổ. Ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu lên dáng người anh, toát lên vẻ uể oải và xa cách khiến những đường nét ôn hòa trên gương mặt cũng dần lạnh đi.
So với Lương Phượng Minh, Ôn Từ Liễu quả thật khéo léo hơn trong việc nắm giữ trái tim của Chu An Hòa. Khi đó, bà ấy còn là diễn viên của đoàn kịch Côn, nhân lúc Lương Phượng Minh mang thai mà chen chân vào mối tình giữa họ. Chu Duật Bạch và Chu Tư Mân chỉ cách nhau hai tuổi.
Chuyện con ngoài giá thú ở những gia đình như thế này không hiếm, thế nhưng đa số thường sẽ bị ém nhẹm rồi lặng lẽ cho qua. Vốn dĩ tính tình của Lương Phượng Minh đã rất kiêu ngạo, gặp chuyện thế này như sét đánh ngang tai, bà lập tức đập tan tành cả ngôi nhà, thậm chí còn ném cả một nghiên mực trúng ngay lông mày của chồng mình. Đến bây giờ trên lông mày của Chu An Hòa vẫn còn một vết sẹo mờ.
Chuyện này đã đến tai ông bà Chu, họ ép con trai mình phải cắt đứt với “con hát” kia, sau đó định nhận Chu Tư Mân về nuôi, dùng chút tiền bù đắp để xoa dịu con dâu của mình. Nhưng Lương Phượng Minh vẫn không đồng ý, bà không chấp nhận người chồng phản bội, nhất quyết đòi ly hôn cho bằng được.
Bọn họ là mối quan hệ liên hôn, đâu phải cứ muốn ly hôn là làm ngay được. Thế nhưng Lương Phượng Minh vẫn bất chấp, kiên quyết dẫn theo Chu Duật Bạch ra nước ngoài sinh sống. Mấy năm xa cách, hai bên gia đình vẫn cố gắng để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Thỉnh thoảng Chu An Hòa ra nước ngoài công tác vẫn đóng vai người ba tốt, đến thăm mẹ con họ đều đặn. Thế nhưng Ôn Từ Liễu ở nhà lại lặng lẽ sinh thêm Chu Tư Quân. Bây giờ đã là hai đứa con rồi…
Bạn bè khuyên nhủ Lương Phượng Minh hết lời. Bà có thể không cần chồng, con trai có thể không cần ba, nhưng lẽ nào bà cam lòng nhường lại những thứ thuốc về hai mẹ con cho người khác à? Thế là Lương Phượng Minh dẫn Chu Duật Bạch trở về nước, chấp nhận Ôn Từ Liễu và hai đứa con của bà ấy.
Ôn Từ Liễu điềm đạm như cúc mùa thu, vẫn luôn lặng lẽ sống ở Lâm Giang. Bà ấy cư xử đúng mực lại còn chu đáo, dịp lễ tết còn dẫn con đến thăm ông bà ở hẻm Khảm Sùng. Khi gặp Lương Phượng Minh, bà ấy chủ động cúi đầu gọi một tiếng “chị”, đối xử với Chu Duật Bạch cũng nhẹ nhàng chu đáo, dặn các con xưng “em trai”, “em gái”, gọi là “anh”.
Hai nhà một Nam một Bắc, sóng yên biển lặng, chẳng ai gây mâu thuẫn gì với ai.
…
Sáng sớm, Chung Ý bị tiếng chuông điện thoại dai dẳng đánh thức. Jeff, một người từng trải qua bao sóng gió cũng đang vô cùng phấn khởi: “Chung Ý, nụ hôn đầu của cô hot rồi!”
Chung Ý ngơ ngác: “Là sao?”
Thì ra cảnh hôn giữa cô và nam phụ số ba trong phim đột nhiên nổi như cồn. Cảnh đó khá đẹp, hai diễn viên trẻ trung xinh đẹp, cộng thêm nụ hôn ngây ngô vụng về đến mức đỏ hết cả tai, tư thế rụt rè, ánh mắt e ấp như muốn nói lại thôi, tất cả tạo nên cảm giác tình cảm lặng lẽ tuôn trào.
Phải nói là diễn như không diễn.
Đến cả khán giả cũng cảm nhận được nhịp tim ngọt ngào đang rung lên. Bộ phim này có kịch bản khá tốt, tuy vai của Chung Ý không có nhiều đất diễn nhưng lại rất được yêu thích. Nữ chính trong phim hơi mờ nhạt, còn cô lại như một làn gió mới, trong trẻo như dải ngân hà chưa bị vấy bẩn, hoàn toàn lấn át những nữ diễn viên khác trước đây.
Có người cắt cảnh đó để đăng lên mạng, lượt xem và bình luận chia sẻ đều cao ngất. Người hâm mộ còn lôi cả quảng cáo và vai diễn cũ của Chung Ý, chỉnh sửa rồi đăng lên các nền tảng video. Cô mở Weibo, giật mình vì lượng fan tăng vọt và hàng loạt bình luận hiện lên.
Công ty nhân cơ hội bỏ tiền mua hot search, tận dụng chút nhiệt này để lăng xê cho cô. Tuy không thể so với các ngôi sao lưu lượng, chỉ là một “ngọn lửa” nhỏ xíu, nhưng cũng có chút thành quả.
Khối lượng công việc của Chung Ý tăng lên đáng kể. Cô nhận được kịch bản tốt hơn, thù lao trong hai tháng bằng cả năm trước cộng lại. Cô thu dọn hành lý, chuyển vào đoàn phim mới.
Lúc đó, Trương Giản Tắc cũng đang quay phim ở cùng phim trường, thỉnh thoảng cả hai lại chạm mặt nhau. Sau lần đi dự tiệc với tổng giám đốc Tống, cả hai đều muốn chuồn, cuối cùng lại đụng nhau ở cửa nhà vệ sinh, vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng. Cuối cùng, hai người bị giám đốc quản lý lôi đi xả giao tiếp với tổng giám đốc Tống.
Tổng giám đốc Tống cũng không làm khó bọn họ, chỉ bảo Chung Ý mặt mũi xinh xắn nhưng đầu óc chưa được lanh lợi lắm rồi rời đi. Trên xe về, Chung Ý đưa thuốc giải rượu cho Trương Giản Tắc, còn mình thì nhai kẹo cao su, ngồi ở ghế sau thổi bong bóng, tiếng bong bóng vỡ thỉnh thoảng vang lên.
Trương Giản Tắc thấy cô đàn em này khá thú vị nên đã chủ động đưa WeChat: “Kết bạn với tôi đi, có gì liên lạc cũng tiện hơn.”
Phim trường cũng khá gần với Lâm Giang. Lúc nghỉ quay, Trương Giản Tắc có buổi tiệc, rủ vài bạn là nghệ sĩ đến Lâm Giang chơi, tiện hỏi Chung Ý có muốn đi cùng không: “Bạn tôi tổ chức sinh nhật, rủ vài người cho vui. Cô đi không? Biết đâu có thể mở rộng quan hệ.”
Chung Ý đã quay mười mấy tiếng mỗi ngày suốt hai tháng liền, cô đã chán lắm rồi, vì vậy đồng ý đi với anh ấy. Bữa tiệc được tổ chức tại một quán bar. Âm nhạc ầm ĩ đến mức đinh tai nhức óc, sàn nhảy hỗn loạn, ánh đèn màu mờ ảo chớp nháy, mọi người vừa bước vào đã cực kỳ phấn khích như bị tiêm máu gà. Trương Giản Tắc dẫn họ vào phòng VIP.
Trong phòng có kha khá người, nam nữ đủ cả, ăn mặc sành điệu, xem ra chẳng có ai tầm thường ở đây cả. Nhân vật chính hôm nay là một chàng trai trẻ, bên cạnh là một cô gái đang nhảy lên vẫy tay: “Anh Giản Tắc!” Người có gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo kia là Chu Tư Quân.
Trương Giản Tắc chào hỏi, gọi người kia là cậu Chu. Người được gọi là cậu Chu này nở nụ cười ngả ngớn, trông mặt mũi cũng khá giống với Chu Tư Quân, chắc là anh em ruột: “Giản Tắc đến rồi, ngồi đi, ngồi đi. Tư Quân đợi cậu lâu lắm rồi đấy.”
Chu Tư Quân thấy Chung Ý cũng chẳng nói gì. Cô ta từng lướt qua cảnh hôn của Chung Ý trên mạng, cũng biết Tinh Lan đang lăng xê cô. Miễn là không dính dáng đến Trương Giản Tắc, cô ta chẳng quan tâm mấy thứ còn lại.
Chu Tư Mân ngồi cạnh nhìn Chung Ý: “Cô này là?”
Trương Giản Tắc giới thiệu: “Cậu hai, đây là đồng nghiệp công ty tôi, Chung Ý.”
“Cô Chung, hân hạnh.”
“Xin chào cậu Chu.”
Chu Tư Quân kéo Trương Giản Tắc ra ngoài uống rượu nhảy nhót. Chu Tư Mân hỏi Chung Ý vào Tinh Lan từ bao giờ, đã đóng những bộ phim nào, cô thành thật trả lời. Cậu ta xoay chiếc bật lửa bạc, cười tủm tỉm tựa lưng vào sô pha, bảo mình có hứng thú với việc đầu tư phim ảnh, cũng từng rót tiền vào vài dự án.
“Em gái tôi đam mê thần tượng, dán đầy poster trên tường, lúc trước còn hay quấn lấy tôi đòi dẫn đi gặp các ngôi sao nổi tiếng. Mẹ tôi cũng có vài người bạn làm việc trong ngành, vì vậy nên tôi cũng khá hứng thú, coi như làm vui lòng em gái.”
Ừm… vậy nên thái độ của Trương Giản Tắc đối với cô Tư Quân là đang cưng chiều kim chủ à?
“Trong giới giải trí có nhiều người tài năng và tham vọng lớn nhưng lại thiếu cơ hội… Cô Chung thích thể loại phim gì? Phim truyền hình hay màn ảnh rộng?”
“Tôi không có ý tưởng gì cụ thể.”
Chung Ý chưa đoán được ý đồ của cậu ta qua câu nói này, cô định mở miệng: “Tôi…” Một cô gái ăn mặc mát mẻ chen vào, đẩy cô sang một bên, õng ẹo nép vào lòng Chu Tư Mân: “Cậu Chu, hôm nay anh đến đón em, vậy mà cả tối cũng chẳng thèm để ý đến người ta cơ.”
Chu Tư Mân nhíu mày, khó chịu vì cô ta thiếu tinh ý, dám chen ngang lúc cậu ta đang nói chuyện nên lập tức đẩy cô ta ra: “Con mẹ nó cô…”
Cửa phòng mở ra, Chu Duật Bạch bước vào. Anh vừa họp ở tầng trên, xong việc muốn xuống đây ngồi một lát, vừa liếc mắt đã thấy hai cô gái quấn quýt bên Chu Tư Mân tranh sủng rồi.
“Tư Mân.” Gương mặt tuấn tú của anh bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng dưới nắng, ôn hòa dễ chịu đến lạ thường.
“Anh.” Chu Tư Mân đẩy cô gái kia ra, cười toe đứng dậy: “Anh xong việc rồi à? Em đợi anh xuống cùng cắt bánh đây.”
Bánh sinh nhật đã được đặt sẵn trên bàn. Chu Tư Mân nhường chỗ, thân thiết khoác vai Chu Duật Bạch, gọi mọi người đến thắp nến rồi cùng hát bài chúc mừng sinh nhật.
Chu Duật Bạch ngồi xuống sô pha, ngẩng mắt lên đã thấy Chung Ý bên cạnh. Đôi mắt anh đẹp đến mê hồn, sâu thẳm ôn hòa, ánh đèn rực rỡ trong phòng chiếu vào đồng tử, ánh sáng chìm đắm trong đáy mắt như mặt nước mùa xuân sâu không thấy đáy.
Chung Ý hơi ngập ngừng khi nhìn vào ánh mắt của anh. Cô quên mất việc mở lời, đến khi nhớ ra phải chào hỏi thì mọi người trong phòng đã chen chúc, tiếng ồn lấn át hết tất cả, nói gì cũng chẳng nghe rõ nữa. Ngay trong chớp mắt, người đàn ông trước mặt đã cúi xuống, hàng mi dài để lại cái bóng mờ nhạt dưới mí mắt, lộ ra vẻ lạnh lùng xa cách khó nhận ra..
Chu Tư Mân bật lửa thắp nến. Tiếng cười trong phòng vang lớn, khi đèn tắt chỉ còn ánh nến lập lòe nhảy múa trên gương mặt mọi người.
“Cậu hai cầu nguyện trước rồi thổi nến đi.”
Mọi người tự giác xích lại gần. Chu Tư Mân thổi một hơi đã dập tắt hết nến trước mặt.
Căn phòng chìm vào bóng tối ngắn ngủi.
Chu Duật Bạch không động đậy. Một lọn tóc dài mát lạnh, mềm mại như lụa trượt xuống, lướt qua cánh tay anh rồi như tơ nhện dính vào mu bàn tay.
Cảm giác ấy thật khó chịu, nó mang theo mùi hương cam ngọt nhẹ, mát rượi lại hơi ngứa, mãi cũng không xua đi được, cũng chẳng thể làm ngơ.
Anh khẽ nhíu mày.
“Bụp.” Đèn phòng được bật sáng, mọi cảm giác lúc nãy biến mất sạch sẽ như chưa từng xuất hiện.