Diễn Giả Yêu Thật

Chương 7

Trước Sau

break



Vào lúc bận rộn nhất, trong vòng một tháng Chung Ý có thể tham gia tới sáu đoàn làm phim. Gò má phúng phính của cô đã gầy đi hẳn, đường nét bây giờ cũng đã sắc sảo hơn nhiều. Công ty vốn chê cô chưa đủ gầy, thế là cô giảm cân luôn.

Jeff vẫn luôn muốn Chung Ý rèn giũa kỹ năng diễn xuất. Với chuyện đóng phim, học hành bài bản hay không cũng chẳng quan trọng bằng tài năng và kinh nghiệm. Những thứ đó có thể bù đắp cho mọi thiếu sót. Chỉ có một điều Jeff không ngờ là cô lại chẳng kén chọn gì, kịch bản nào đưa tới cô cũng nhận. Hơn nữa, cô toàn kiếm những đồng tiền lẻ mà người ta coi thường, làm thế này chỉ làm hại cô thôi. Diễn viên cũng cần thời gian để trau dồi, định hình phong cách và chất riêng của mình.

Chung Ý lại không nghĩ vậy. Ai biết được cái ngành giải trí kỳ lạ này sẽ sụp đổ lúc nào? Ai biết vận may và nhan sắc của cô sẽ trụ được bao lâu? Thành ra, cô luôn thầm nhủ rằng: Phải tranh thủ lúc còn trẻ để cố gắng kiếm tiền.

Chung Ý dồn hết số tiền mà mình tiết kiệm được để gửi về cho gia đình.

“Nếu cộng thêm chỗ tiền này thì có đủ để nhà mình mua một căn to hơn không?” Số tiền mà cô kiếm được có thể so với mấy năm thu nhập của cả nhà. Ba Chung và mẹ Chung đều vô cùng sững sờ: “Đủ, đủ rồi.”

Chung Ý phải năn nỉ mãi ba mẹ mới chịu nhận số tiền đó. Cô bảo chị Chung Tâm đã hy sinh nhiều, một mình lo cho ba mẹ và con nhỏ, chỉ làm được việc nhàn nhã, vì vậy nên việc cô bù đắp chút tiền là chuyện đương nhiên. Người nhà vừa lo cô làm việc vất vả vừa cảm thấy lo lắng về giới giải trí này. Hai người họ luôn miệng dặn cô đừng cố quá, chỉ cần vừa đủ là được.

“Nhà thì nên mua loại bốn phòng.” Chung Ý hào hứng nói: “Ba mẹ một phòng, con với chị, thêm cả bé Chi Chi nữa. Đừng mua chỗ xa quá, gần tiệm chè của mẹ một chút để mẹ tiện trông quán. Đợi sau khi mua nhà xong, con sẽ về chơi với Chi Chi.”

Bé Chi Chi lớn rồi, luôn líu lo gọi cô là dì út qua điện thoại. Chi Chi cực kỳ đáng yêu, đôi mắt to tròn, môi hồng phơn phớt, tay chân mũm mĩm như đốt tre, đúng chuẩn một người đẹp tương lai. Chắc hẳn ba của cô bé cũng phải đẹp trai lắm. Ông bà Chung cưng Chi Chi như cưng trứng vậy, chẳng ai muốn nhắc lại chuyện của Chung Tâm cả, cũng chẳng buồn để ý đến lời bàn tán xì xào của hàng xóm.

Ai cũng muốn Chi Chi có được một môi trường tốt. Bọn họ vốn đã định mua một căn nhà, chỉ là chưa đủ tiền mà thôi. Giờ đây, khi có được khoản tiền trợ giúp mà Chung Ý gửi về, mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết. Họ mua được căn hộ mới rộng 135 mét vuông, một ngôi nhà thô cũ trong khu chung cư mới, có đầy đủ cây xanh và tiện ích vô cùng tốt, lại gần với tiệm chè của bà Chung. Gần đó còn có trường mẫu giáo và tiểu học có tiếng.

Sau khi căn nhà được mua xong, cả nhà họ Chung đều vui như mở cờ, Chung Ý cũng vui lây. Mấy bộ phim cô đóng dần được lên sóng. Dù phim có dở hay không, diễn tốt hay diễn đơ, có ít hay nhiều phân cảnh đi chăng nữa thì việc được phát sóng đã là chuyện đáng ăn mừng rồi. Nhờ có sự hậu thuẫn từ phía công ty, ít nhất khâu truyền thông cũng khá ổn, còn mua được vài bài báo PR.

Cái tên Chung Ý vốn đã rất đơn giản và dễ nhớ, sau khi phim được công chiếu, cô bắt đầu được chú ý, lượng người theo dõi trên Weibo cũng bắt đầu tăng vùn vụt. Có người nhận ra cô trong phim, biết cô là nghệ sĩ mới của công ty giải trí Tinh Lan, cùng công ty với Trương Giản Tắc. Công ty đã từng sắp xếp Trương Giản Tắc làm việc chung với Chung Ý vài lần để anh ấy dẫn dắt cô.

Trong số nghệ sĩ của Tinh Lan, ngoài Trương Giản Tắc được công ty dồn sức lăng xê thì còn có một nữ diễn viên chuyên đóng vai phụ. Công ty từng giao cho cô ấy hai vai chính trong phim chiếu mạng, thế nhưng mãi mà phim vẫn chưa lên sóng, bao năm chẳng tạo được tiếng vang, mà tuổi của cô ấy cũng không còn trẻ… Giờ lại có Chung Ý.

Trong thời gian thử việc, Jeff đã nói không ít lời tốt về cô với sếp, anh ấy cho rằng cô có tiềm năng để nổi tiếng. Trương Giản Tắc cũng có ấn tượng tốt với Chung Ý. Cô hiền lành, ngoan ngoãn, biết nghe lời, không kiêu căng, lại càng không giống loại nghệ sĩ hai mặt. Hầu như ngoài công việc thì cô chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với Trương Giản Tắc, không xin kết bạn WeChat, cũng chẳng dò hỏi gì từ người quản lý của anh ấy.

Cô rất biết giữ khoảng cách.

Vì vậy nên anh ấy cũng không phản đối chuyện cô “cọ nhiệt” với mình.

Giám đốc quản lý dẫn Trương Giản Tắc đi tiệc rượu, tiện thể kéo theo Chung Ý đi cùng. Jeff dặn cô: “Lúc đó đừng chạy lung tung, chỉ cần bám theo anh Giản Tắc là được. Khéo léo một chút, gặp tình huống không biết nói gì thì cứ làm nũng nhiều vào.”

Bữa tiệc diễn ra tại một câu lạc bộ tư nhân ở ngoại ô. Bên ngoài nhìn chẳng khác gì tòa nhà bình thường, nhưng khi bước qua cánh cổng đơn sơ, băng qua giàn hoa tử đằng thì lại là cả một thế giới khác. Suối chảy róc rách, đá núi xếp chồng lên nhau, cảnh vật vô cùng thanh nhã, vài căn nhà nhỏ tinh xảo ẩn mình trong màu xanh của cây cối. Nơi này vô cùng rộng lớn, từ nhà hàng, spa, phòng trà, sòng bài đến sân golf, đường đua xe,... Cái gì cũng có.

Nhân viên phục vụ dẫn họ vào tòa nhà chính, đẩy cánh cửa gỗ cổ kính. Trong phòng vang lên tiếng cười nói rôm rả. Thứ đầu tiên đập vào mắt là tấm bình phong thêu hoa tinh xảo, một mùi hương nhẹ nhàng thoáng qua. Qua tấm bình phong, căn phòng rộng rãi hiện ra vô cùng sang trọng, được chia không gian bằng những tấm bình phong nhỏ hoặc cửa sổ gỗ, vừa mang nét cổ điển phương Đông, đồng thời vừa mang lại cảm giác thoải mái kiểu phương Tây.

Bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu, trên chiếc bàn tròn bày sẵn bộ dụng cụ ăn uống tinh xảo, mọi người đang trò chuyện vô cùng rôm rả.

Giám đốc quản lý dẫn Chung Ý và Trương Giản Tắc đi vào, tươi cười giới thiệu: “Tổng giám đốc Tống, tôi người dẫn đến rồi đây.”

Người mời họ là tổng giám đốc Tống, một người đàn ông trung niên bụng hơi phệ, có quan hệ đầu tư với Tinh Lan. Trương Giản Tắc có quen biết ông ta nên cũng lịch sự chào hỏi vài câu.

Chỉ có Chung Ý là gương mặt mới.

“Đây là Chung Ý, nghệ sĩ mới của công ty, đã tốt nghiệp đại học vào năm ngoái.”

Tổng giám đốc Dương rất ưng ý với ngoại hình của Chung Ý. Bữa tiệc này là dịp để bọn họ giao lưu làm ăn và bàn về dự án mới. Vì là lần đầu gặp nên vài người đàn ông muốn thêm chút “gia vị” để không khí thêm phần sinh động. Bọn họ dẫn theo các cô gái, chàng trai xinh đẹp, khéo ăn nói hoặc những người cấp dưới khéo léo, giỏi giao tiếp.

Khi vị khách chính đến, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, mọi người vội vàng đứng dậy, tươi cười chào đón. Chung Ý không ngờ người này lại trẻ đến vậy.

“Giám đốc Chu của tập đoàn Thiên Hằng, danh bất hư truyền, đúng là vô cùng xuất chúng, xứng danh tuổi trẻ tài cao!”

“Chu Duật Bạch.” Người đó tự giới thiệu, trên gương mặt thanh tú hiện lên một nụ cười nhẹ, giọng điệu mang theo vẻ áy náy: “Dịp quan trọng thế này, đáng ra ba tôi phải đến, nhưng ông đang công tác xa nên tôi đành thay mặt. Nếu có chỗ nào sơ suất, mong các vị bỏ qua cho.”

Lời nói khách sáo mà kín kẽ, dáng người cao ráo đứng đó như thu hút hết mọi ánh đèn, đôi mắt đen sắc sảo lại được nét dịu dàng như nước xuân làm dịu đi.

Tập đoàn Thiên Hằng khởi nghiệp từ ngành năng lượng, sau này lấn sân sang các lĩnh vực khác như dân sinh, bất động sản, mạng lưới công nghệ, thế lực cực kỳ to lớn. Chu Duật Bạch là con trai cả của chủ tịch Chu An Hòa. Ba anh vẫn còn khỏe mạnh, nắm quyền lớn, bản thân anh lại còn khá trẻ, vẫn chưa đến lúc kế nghiệp. Thế nhưng vì cuộc ly hôn long trời lở đất giữa Chu An và người vợ đã cùng chung sống suốt hai mươi năm, bà Lương Phượng Minh nên anh buộc phải bước chân vào tập đoàn Thiên Hằng sớm hơn dự kiến.

Lương Phượng Minh có xuất thân danh giá, là một cô chủ chính hiệu. Sau khi gả vào nhà họ Chu, bà nhanh chóng hạ sinh con trai Chu Duật Bạch. Thế nhưng người vợ mới của ông Chu, Ôn Từ Liễu, lại có người hai con trai và một người con gái, tuổi tác không cách biệt nhiều với Chu Duật Bạch. Đặc biệt, cậu con trai út Chu Tư Đồng mới chỉ năm sáu tuổi, rất được ba mẹ cưng chiều.

Lương Phượng Minh nhẫn nhịn gần hai mươi năm, đến khi sự nghiệp của bà vững vàng, bà thẳng tay ly hôn với Chu An Hòa, dứt khoát phân chia quyền lực khiến Thiên Hằng rối như tơ vò. Vì vậy Chu Duật Bạch mới bước vào Thiên Hằng, xuất hiện trước mặt mọi người. Anh điềm tĩnh, lịch sự, cư xử không chê vào đâu được.

Trong căn phòng rộng rãi, dù bàn tròn to lớn nhưng khách khứa vẫn nhiệt tình bắt chuyện với anh. Những người đi cùng mở lời đùa vui hoặc nâng ly đứng lên mời rượu. Trước khi đến, quản lý đã dặn họ phải hết sức để ý, bởi vì công ty đang dựa vào tổng giám đốc Tống. Ngay cả một người như Trương Giản Tắc cũng tươi cười, nói vài câu hóm hỉnh khiến các cô gái xung quanh cười khúc khích. Đến giữa tiệc, mọi người bắt đầu nâng ly nhiều hơn, tiếng cười nói vô cùng rộn ràng.

Chung Ý cũng không thể tránh né trong những dịp như thế này. Ban đầu, cô cố gắng thể hiện mình bằng cách uống vài ly rượu trắng. Bởi vì uống vội quá nên gò má của cô đã hồng rực như một cánh hoa, sắc hồng lan đến sống mũi, khóe mắt, cảm giác như cô sắp bốc cháy đến nơi vậy. Đầu óc của Chung Ý bắt đầu trở nên chậm chạp, đôi mắt đờ đẫn, chẳng thể nói được gì cả. Ai nhìn cũng biết tửu lượng của cô không tốt lắm, đầu óc cũng khá đơn giản.

Hôm nay Chu Duật Bạch chỉ dẫn theo một thư ký nam. Mọi người không đoán được sở thích của anh, vậy nên đã xúi mấy cô gái trẻ đến để mời rượu. Các cô gái như hoa xinh bướm lượn, từng người cầm ly rượu đứng trước mặt anh. Không khí trong phòng bắt đầu trở nên ngột ngạt, mùi rượu, mùi nước hoa và cả mùi đồ ăn trộn lẫn vào với nhau, ngột ngạt đến mức khó chịu.

Sau khi uống vài ly, anh bắt đầu cởi bỏ áo vest, bên trong là một chiếc sơ mi trắng. Anh nới lỏng cà vạt, cổ áo hé mở, toát lên khí chất cậu ấm trăng hoa mà quý phái. Một cô gái với vóc dáng bốc lửa, cầm ly rượu õng ẹo áp sát vào Chu Duật Bạch, bị anh khéo léo né ra. Chu Duật Bạch lịch sự nâng ly rượu của cô ta lên, cười nhạt: “Cô nên tìm người uống ly này thay tôi thì hơn.”

Mọi người đều hiểu ý anh.

Vậy thì đổi sang một chàng trai trẻ, tổng giám đốc Tống ra hiệu cho Trương Giản Tắc đến. Chu Duật Bạch vẫn cười nói với người khác, nhưng lần chắn rượu lần này đã đổi thành thư ký bên cạnh, lịch sự từ chối Trương Giản Tắc.

Hôm nay Tổng giám đốc Tống có việc cần nhờ đến Chu Duật Bạch, vì vậy nên ông ta quyết tâm phải bắt chuyện được với anh. Các cô gái khác đều bị từ chối, chỉ còn mình Chung Ý vẫn chưa kịp mời rượu, cô đang ngồi thu mình ngẩn ngơ trong góc.

“Tên của cô là Chung Ý, Chung Ý, rốt cuộc cô là ý chung của ai đây?” Tổng giám đốc Tống trêu cô: “Đôi mắt long lanh đã ngồi đây nhìn cả buổi rồi, cô đã nhắm được ai thế?”

Đôi mắt cô long lanh như chứa nước, ánh sáng lấp lánh trông

đặc biệt thu hút. Trong số các cô gái trên bàn tiệc này, cô là người nổi bật

nhất. Mọi người lập tức cười rộ: “Còn nhìn ai nữa? Trên bàn này chỉ có giám đốc

Chu là sáng chói nhất, các cô gái đều phải ôm tim đập thình thịch đấy.”

“Ngồi bên cạnh giám đốc Chu, bọn tôi tự thấy bản thân mình còn thua xa lắm.”

Chu Duật Bạch lười biếng tựa lưng vào ghế, anh chỉ cười mà không nói gì. Tổng giám đốc Tống dẫn Chung Ý qua, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Chu Duật Bạch: “Ngồi đây cho đàng hoàng, uống với tổng giám đốc Chu vài ly đi.”

Sau khi được lại gần nhau, dưới ánh đèn sáng rõ, hai người chạm mắt, nhìn nhau rõ mồn một. Đôi mắt cô lung linh, đôi mắt anh lại bình thản. Bọn họ hoàn toàn không quen biết gì đến nhau.

Chung Ý cầm ly rượu: “Tổng giám đốc Chu, lần đầu gặp gỡ, xin được chỉ bảo nhiều hơn. Ly này em mời anh, anh tùy ý.”

Cô ngửa cổ, uống cạn hết ly.

Chu Duật Bạch ngồi yên nhìn cô uống hết, chẳng để tâm chút nào. Rượu trắng cay nồng trôi xuống họng, hơi rượu bốc lên khiến khuôn mặt của Chung Ý đỏ rực như sắp bốc cháy.

Giữa bữa tiệc có xen kẽ vài phần biểu diễn tài năng. Người được mời đến đây cũng chẳng phải tầm thường. Trong số những người đó, có người có giọng hát tốt nên đã lên góp vui vài câu, có người biết nhạc lý biểu diễn gõ đũa trên ly tạo thành âm nhạc, có người học múa đã diễn vài đường ballet mềm mại. Có người kể chuyện cười, đọc những câu líu lưỡi.

Đến lượt Chung Ý, cô lắc đầu từ chối: “Tôi chẳng có tài lẻ gì.”

“Một diễn viên lại không có tài lẻ, sao mà coi được?”

Chung Ý không muốn làm mất hứng mọi người, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Ba tôi là giáo viên dạy toán, tôi có thể đọc thuộc hơn trăm chữ số pi, ngoài ra tôi còn có thể tính nhẩm nhanh, mấy bài toán vui như gà thỏ chung chuồng tôi cũng làm được.”

Cả bàn cười rộ lên, bọn họ cảm thấy cô cực kỳ ngây ngô, lại vô cùng đáng yêu. Lúc đó Chu Duật Bạch đang xem điện thoại, mắt lướt xuống màn hình, vẻ mặt nhạt nhòa, chẳng biết anh có nghe hay không nữa.

Chung Ý chớp mắt: “Nhưng các vị đây đều là người tài giỏi, học thức và năng lực chắc chắn hơn tôi nhiều. Tôi chỉ là múa rìu qua mắt thợ, tài mọn mà thôi.”

Bữa tiệc kết thúc, ai nấy cũng đều muốn tặng chút quà cho Chu Duật Bạch, thế nhưng anh chẳng để mắt gì đến họ. Tổng giám đốc Tống định dẫn Trương Giản Tắc và Chung Ý ra cửa tiễn người, xem anh có hứng thú gì không. Thế nhưng hai người bọn họ đã viện cớ say rượu, nán lại trong nhà vệ sinh chẳng dám ra.

Cuối cùng, mọi người cùng nhau đứng tiễn chiếc xe của Chu Duật Bạch từ từ rời khỏi câu lạc bộ.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc