Sau nửa năm vào công ty, cuối cùng Chung Ý cũng được gặp Trương Giản Tắc.
“Anh cả” nuôi sống cả công ty.
Anh ấy cũng đi lên từ những vai phụ, hai năm trước nhờ một bộ phim thần tượng học đường mà nổi tiếng trở lại.
Từ đó tài nguyên cũng không tệ, vị thế dần dà lên được tuyến hai.
Trước đây Chung Ý cũng từng xem phim của anh ấy.
Người thật còn đẹp trai hơn trên ti vi. Dáng người cao gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn với các đường nét tinh xảo, làn da trắng mịn. Đôi mắt cụp xuống, trông có vẻ hơi buồn ngủ. Anh ấy vừa nhai kẹo cao su vừa bước đi dọc hành lang.
Đồng nghiệp dẫn Chung Ý đến, nói đây là đàn em mới vào công ty.
Anh ấy không ngước mắt, lạnh nhạt ừ một tiếng.
Chung Ý cũng thông cảm, cả công ty trừ anh ấy ra, những người còn lại đều là những kẻ mờ nhạt.
Bản thân anh ấy còn chưa đến vị trí thành tiên đắc đạo, còn phải bị lũ gà chó bên dưới lôi kéo mang theo lên trời.
Các nghệ sĩ khác trong công ty đều từng bị trói buộc mua một tặng một với Trương Giảng Tắc trong khoảng thời gian anh ấy nổi nhất.
Mỗi lần fan đều chửi xối xả vào mặt, thậm chí chạy đến tài khoản công ty để chỉ trích.
Sau này ồn ào quá khó coi, công ty mới bớt đi một chút.
Đường Ninh vẫn còn sợ hãi: “Trước đây chị và anh Giản Tắc cùng tham gia sự kiện. Vì sân khấu khi đó khá hẹp, chị chỉ nhích lại gần anh ấy một chút, nhưng những bức ảnh chụp sự kiện được lan truyền đã khiến fan của anh ấy tràn vào Weibo của chị, chỉ trích chị bám lấy anh ấy, nói anh Giản Tắc xui xẻo tám đời phải gánh nhiều đồ tặng kèm như vậy, loại người mờ nhạt như chị chỉ biết hút máu bú fame.”
Công ty sắp xếp Chung Ý và Trương Giản Tắc cùng nhau quay quảng cáo.
Công ty cho rằng Chung Ý xuất thân từ nghề quay quảng cáo, có tố chất chuyên môn tốt, khí chất và nhan sắc đều phù hợp với chủ đề quảng cáo. Họ không tìm được người nào thích hợp hơn cô, hơn nữa, cô còn là người trong nhà.
Trương Giản Tắc ngồi trên ghế sô pha, dang tay dang chân, lười biếng “ồ” một tiếng, coi như đồng ý.
Chung Ý lên tiếng cảm ơn, nói làm phiền anh Giản Tắc, sau đó cô ngoan ngoãn ngồi đó, cũng không nói thêm gì.
Quay quảng cáo cho son môi mà Trương Giản Tắc làm đại diện.
Chung Ý đã xem qua kịch bản. Cô trang điểm tự nhiên, còn Trương Giản Tắc cúi đầu tô son cho cô. Sau đó cô cười rạng rỡ, khiến cả căn phòng tràn ngập những sắc màu tươi đẹp.
Có chút ý nghĩa “nâng khay ngang mày”.
Lúc mới nghe những lời Đường Ninh nói, Chung Ý chưa cảm thấy gì, nhưng sau đó cô mới giật mình nhận ra và có chút căng thẳng.
Cô có ít fan trên Weibo, ngày thường cũng xây dựng hình tượng thiếu nữ xinh đẹp đơn thuần, tùy tiện khoe mèo con chó con, check-in phòng gym, đi ăn nhà hàng xem phim các kiểu.
Khu bình luận cũng chỉ là những người đi ngang qua check-in, hai fan cứng duy nhất là Hạ Toàn và Ôn Toa Toa.
Lần đầu tiên trong đời bị bạo lực mạng, không nên xuất hiện vào lúc này.
Bách khoa toàn thư Baidu của cô vẫn còn trống trơn đấy.
Loại quảng cáo nhãn hàng này vốn dĩ nên diễn tập trước, Chung Ý dò hỏi quản lý của Trương Giản Tắc thì anh ta bảo không rảnh.
Việc diễn tập được sắp xếp vào ngày quay phim luôn.
Chung Ý đến từ rất sớm, ngồi trong phòng trang điểm xem kịch bản, suy ngẫm trạng thái.
Trương Giản Tắc cũng đến không muộn.
So với lần trước ở công ty, hôm nay trông anh ấy có tinh thần hơn nhiều. Anh ấy còn chào hỏi Chung Ý rồi cùng ngồi xuống đọc qua kịch bản.
Không lâu sau, Trương Giản Tắc nhận được một cuộc điện thoại, dịu dàng nói vài câu. Ngay sau đó gương mặt anh ấy lộ ra vẻ vui mừng. Anh ấy liên tục giơ tay nhìn đồng hồ. Đến một thời điểm nhất định, một cô gái trẻ đến phim trường.
Cô gái còn rất trẻ, tối đa không quá hai mươi tuổi. Tóc dài nhuộm highlight màu hồng, kính áp tròng khác màu, váy dài kiểu công chúa, giày và túi xách Miu Miu. Bên cạnh có một người đàn ông trung niên mặc vest đen đi theo, không biết là tài xế hay vệ sĩ. Còn có vài nhân viên quán cà phê, xách theo những túi lớn đựng cà phê và bánh mì sandwich.
Ừm… Giống như cô chủ nhà giàu đến thăm phim trường.
“Anh Giản Tắc.”
Đôi mắt to tròn của cô chủ nhà giàu sáng lên, vui vẻ vẫy tay: “Lại gặp mặt rồi.”
“Cô Tư Quân.”
Toàn thân Trương Giản Tắc bừng sáng, tràn đầy năng lượng, tươi cười đón tiếp: “Gặp được cô tôi rất vui.”
Ban đầu Chung Ý còn tưởng rằng cô Tư Quân này là bạn gái của Trương Giản Tắc, nhưng lại không giống.
Hai người trò chuyện rôm rả, bầu không khí rất quen thuộc, nhưng không có cảm giác dính nhau của các cặp đôi.
Ngôn ngữ cơ thể của cô Tư Quân kia rất gần gũi với Trương Giản Tắc, rõ ràng rất có thiện cảm với anh ấy.
Trương Giản Tắc không hề vượt quá giới hạn, tư thế rõ ràng rất dè dặt, nụ cười cũng ẩn chứa chút lấy lòng.
Lúc chụp hình, Chu Tư Quân chống cằm, ngồi bên cạnh nhìn Trương Giản Tắc.
Bọn họ thỉnh thoảng chụp hai tấm ảnh nhưng tiến độ hơi không thuận lợi.
Mấy tiếng trôi qua, hai người vẫn cứ NG hết lần này đến lần khác, phim trường chán ngắt.
Chu Tư Quân không hề thấy phiền, vẫn cứ nhìn chằm chằm mãi đến khi quay phim kết thúc.
Chung Ý lần lượt xin lỗi và tạ tội với nhân viên, cô cũng xin lỗi Chu Tư Quân và nói làm lỡ thời gian của cô ấy.
Ánh mắt Chu Tư Quân lướt qua người cô, hất cằm lên: “Cô là nghệ sĩ mới ký hợp đồng của Tinh Lan?”
“Vâng, tôi tên là Chung Ý.”
“Tôi biết cô tên gì, mấy người các cô bớt gây phiền phức cho anh Giản Tắc đi. Thực lực không có thì đừng có suy nghĩ linh tinh, mơ tưởng bám víu người khác để leo lên.”
“Thật sự rất xin lỗi.” Chung Ý liên tục xin lỗi: “Tôi chưa từng tiếp xúc với anh Giản Tắc mới NG nhiều lần như vậy. Thầy Giản Tắc cũng nể mặt công ty nên mới chiếu cố tôi.”
Chung Ý miễn cưỡng cười: “Tôi kém cỏi quá, thật ra hai người hợp tác cũng phải xem từ trường, hình như thầy Giản Tắc cũng hơi phân tâm, mắt thỉnh thoảng nhìn sang bên cạnh. Nếu có người thích hợp hơn phối hợp, chắc chắn sẽ quay một lần là xong.”
Ánh mắt Chu Tư Quân chợt sáng lên, nhìn cô thêm vài lần, mím môi: “Cô biết là được.”
Kết thúc công việc, Chung Ý không chào hỏi Trương Giản Tắc đã rời đi.
Chu Tư Quân và Trương Giản Tắc cùng nhau rời đi.
Lần này Chu Tư Quân bay từ Lâm Giang đến Bắc Thành.
Đu idol mà, chủ yếu là tùy hứng.
Người nhà cũng coi như cởi mở, không hạn chế cô chơi như thế nào.
Thân phận ở đó, cô muốn quen biết ngôi sao nào cũng rất đơn giản, thậm chí còn mong cô tự mình đến cửa.
Nhưng nghiêm cấm hẹn hò, làm bạn bè mua vui cho cô thì được.
Trương Giản Tắc gạt bỏ hình tượng ngôi sao, khúm núm đi ăn, đi dạo phố, chơi game cùng cô, nhưng không dám vượt qua ranh giới.
Nếu khiến nhà họ Chu không vui, không biết hậu quả sẽ như thế nào.
Mấy ngày nay Chu Tư Quân vốn định ở nhà Trương Giản Tắc, nhưng mẹ Ôn Từ Liễu của cô ấy gọi điện thoại bảo cô ấy về ở hẻm Khám Sùng để dành thời gian ở bên ông bà.
Cho dù cô ta không muốn thế nào cũng chỉ đành ỉu xìu về nhà họ Chu.
Tứ hợp viện ở hẻm Khám Sùng, những hoa cỏ trong sân, những người uống trà nói chuyện lúc nào cũng nhuốm một màu sắc phức tạp.
Hôm nay nhà họ Chu hiếm khi không có khách, trong nhà im ắng.
Dưới hành lang đặt một lò đất nung trà, bên cạnh hâm nóng bạch quả hạt dẻ, dưới sự hun nóng của than bạc phát ra tiếng nứt tách tách.
Ông cụ Chu nheo mắt vê một quân cờ, do dự không quyết.
Bóng lưng người trẻ tuổi đối diện thanh thoát, ung dung đặt xuống một quân cờ.
“Tư Quân đến rồi à.”
“Ông nội.”
Giọng điệu Chu Tư Quân ngập ngừng, lấy hết dũng khí: “Anh cả.”
Chu Duật Bạch thấy cô ta khoanh tay đứng đó, đôi mắt đen láy ngậm ý cười ôn hòa, anh dịu dàng nói: “Sao lại tự mình về vậy? Nhận được điện thoại của dì Lưu bảo lát nữa em sẽ đến, anh đã cho người ra đón rồi, không gặp à?”
“Không có.” Chu Tư Quân cứ đối diện với anh là da đầu tê dại: “Tài xế đưa em vòng từ con hẻm phía sau vào, có thể đã bỏ lỡ.”
“Em ở nhà thêm mấy ngày đi, hai ngày nữa ba và Tư Mân từ nước ngoài về, vừa hay đến sinh nhật bà nội, đến lúc đó chúng ta cùng bà nội ăn một bát mì trường thọ.”
“Được, đúng lúc tháng này trường học được nghỉ, em có thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên ông bà.”
Chu Duật Bạch gật đầu: “Bà đang làm canh khoai sọ trong bếp, em đi xem thử không?”
“Em đi xem thử.” Chu Tư Quân chuồn thẳng vào bếp.
Ông cụ Chu do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng hạ một quân cờ: “Đừng nói em trai em gái cháu, cháu cũng hiếm khi về một chuyến.”
“Chẳng phải có thời gian là cháu đến thăm hai người sao.”
“Trong nhà cũng chỉ náo nhiệt được một thời gian, các cháu người nào người nấy đều chạy đến Lâm Giang. Công ty bên kia đương nhiên quan trọng, nhưng chẳng lẽ sánh được với căn cơ ở Bắc Thành?”
Chu Duật Bạch cười nhạt: “Ông nội vẫn còn tráng kiện, dù sao cũng có mẹ cháu trông nom, hơn nữa chúng cháu cũng đi không xa.”
Ông cụ thở dài thườn thượt.
Chung Ý lại vào đoàn phim.
Nhà thuê một tháng cũng không ở được mấy ngày, uổng công bỏ không đóng bụi.
Khách sạn thì ở ba bốn tháng là chuyện thường.
Chung Ý nhận được một vai nữ số bốn trong bộ phim mới này.
Nam nữ chính khá nổi tiếng, có các tác phẩm trưởng thành đồng hành, ít nhất không phải là những sao nhỏ tuyến mười tám.
Cô xem như đã thỏa mãn với lần này.
Tài nguyên của công ty chỉ có bấy nhiêu, phải ưu tiên những nghệ sĩ phía trước.
Người mới ký hợp đồng có cơ hội hay không, có thể nắm bắt cơ hội hay không thì phải xem vận may và sự lựa chọn.
Jeff dẫn cô thử không ít vai, cũng tham gia không ít bữa tiệc.
Từng thấy nam diễn viên thò tay vào túi quần đạo diễn giữa đám đông, cũng từng thấy nữ diễn viên dán cả bầu ngực vào người ta.
Những người bị chôn vùi trong ngành này không phân biệt nam nữ.
Chung Ý cảm thấy mình không cần thiết phải hy sinh đến mức đó nên đặt ra một mục tiêu trước. Cô muốn một căn nhà ở quê, đủ chỗ cho gia đình cô, và đủ không gian cho sự hòa thuận gia đình.
Với thân phận diễn viên này, sống tiết kiệm một chút thật ra cũng không khó.
Nụ hôn đầu trên màn ảnh của Chung Ý trong bộ phim này dành cho nam thứ ba.
May mắn đối phương cũng là một anh đẹp trai, xuất thân từ cuộc thi tuyển chọn, hát hay nhảy giỏi, cao ráo đẹp trai.
Trước khi hôn hai người đều nghiêm túc súc miệng, môi thơm tho mát lạnh. Cảm giác khi hôn rất kỳ diệu, dường như có một dây thần kinh tận cùng nối thẳng lên não. Chung Ý cảm nhận rất rõ ràng xúc cảm tê dại truyền đến não, đến nỗi ngón tay hơi cong lên.
Khi lại chạm phải đôi mắt sáng ngời kia đang bị gương mặt mình chiếm trọn tầm nhìn, cô thậm chí có một khoảnh khắc ngẩn ngơ đến thất thần.
Chỉ là... cũng không tệ...
Rõ ràng nam ba cũng cảm thấy rất không tệ.
Không tệ đến mức sau khi kết thúc, hai người chạm mắt nhau, ngượng ngùng cười trừ. Sau đó nam phụ lén lút đưa cho cô một tấm thẻ phòng.
Chung Ý cầm tấm thẻ phòng đó rồi ngơ ngác.
Trợ lý do công ty sắp xếp cho cô rất tinh ý và hiểu chuyện: “Buổi tối có thể cùng nhau đọc kịch bản.”
Vùng hoang vu, buồn chán, trai xinh gái đẹp trẻ tuổi, chuyện rất thường tình mà.
Chung Ý không đi.
Phim là giả, người là thật.
Bất kỳ một phút bốc đồng nào khi đầu óc mơ hồ, đến một thời điểm nào đó sau này đều có thể khiến người ta hối hận không kịp.
Sau khi chị gái Chung Tâm vác bụng bầu về nhà ngay sau khi tốt nghiệp đại học, gia đình cô ấy đã nổi giận, lục tung đồ đạc của cô ấy. Cuối cùng họ giận đến mức báo cảnh sát. Chung Tâm vẫn không chịu khai tên người đàn ông kia, chỉ nói rằng đó là bạn trai cô ấy, hai người yêu nhau thật lòng. Cô ấy nói thêm rằng anh ta đã qua đời vì tai nạn ở nước ngoài, và cô ấy muốn sinh đứa bé này ra.
Gia đình không còn cách nào, chỉ nói bạn trai của Chung Tâm đi du học, Chung Tâm ở lại nhà mẹ đẻ, đợi anh ta học xong về nước.
Đứa bé sinh ra cũng mang họ Chung.
Chung Tâm cũng không hề có ý định muốn kết hôn.
Những lời đàm tiếu của hàng xóm cũng nhiều, truyền đi truyền lại có rất nhiều phiên bản kỳ quái. May mà ông Chung không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ dạy sách vở hủ nho. Bà Chung lại bận rộn với quán chè, cả ngày bận túi bụi chân không chạm đất, nào có rảnh rỗi quan tâm nhiều như vậy.
Chung Ý không biết chị gái có hối hận về lựa chọn ban đầu hay không. Nhưng cô tuyệt đối sẽ không cho mình khả năng hối hận.