Chung Ý ký hợp đồng quản lý với Tinh Lan.
Cô đã nắm bắt được tình hình cơ bản của công ty. Nghệ sĩ nổi bật nhất dưới trướng là nam chính của một bộ webdrama đình đám, ngoài ra còn có sao nhí và diễn viên gạo cội danh tiếng nhạt nhòa, cùng với đủ kiểu vai phụ chuyên “làm nền” trong các bộ phim.
Nếu cô vào Tinh Lan, thì cũng do Jeff quản lý, sẽ không hố cô.
Như vậy đã rất tốt rồi.
Có anh Uy giúp đỡ xem xét, giống như được ăn một viên thuốc an thần.
Hợp đồng của người mới đều dài, mười năm trở lên là chuyện thường.
Hợp đồng của Chung Ý, bán giá hữu nghị, tám năm.
Cô không mấy bận tâm đến chuyện hợp đồng, xem qua các điều khoản, thoải mái ký tên.
Với tư cách là một nghệ sĩ hạng mười tám không ai biết đến, Chung Ý chính thức ra mắt.
Khi vào công ty, Jeff sắp xếp cho cô tham gia khóa đào tạo tân binh trước.
Điều khiến người ta tẩy não nhất là phải nghe lời, nói gì nghe nấy, làm một bình hoa vô tri là được.
Lý do chính khiến công ty ký hợp đồng với cô cũng là vì gương mặt xinh đẹp này. Chung Ý khi không cười thì thanh tú, khi cười lại ngọt ngào. Nhan sắc của cô không thuộc kiểu đại trà, dễ khiến người khác ghi nhớ ngay từ lần đầu gặp mặt.
Rượu tất nhiên cũng phải biết uống, không cần tửu lượng sâu không thấy đáy, ít nhất cũng không thể uống một ly là say hỏng việc.
Ngoài ra còn mời người trong ngành đến dạy, dạy cô cách chụp ảnh, đăng weibo, quảng bá bản thân, và tương tác với người hâm mộ.
Có công ty, công việc của Chung Ý dần dần nhiều lên.
Cô không kén chọn vai diễn, cũng không quá quan tâm đến thù lao, cơ bản có tiền là được.
Jeff bảo cô mài giũa kỹ năng diễn xuất, có việc ở đâu thì ném cô đến đó.
Đoàn phim đầu tiên cô tham gia là một bộ phim chiếu mạng, 15 câu thoại, thời gian làm việc kéo dài 20 ngày. Dù kịch bản dở tệ, đây vẫn là vai diễn có nhiều lời thoại nhất của cô tính đến thời điểm hiện tại.
Sau này những đoàn phim mà cô tham gia đều là những đoàn phim nhỏ nghèo xơ xác. Cả đoàn phải ở trong những khách sạn bình dân, dùng chung một chuyên viên trang điểm. Diễn viên chính thì vô danh lại kênh kiệu. Ngày nào cũng phải thức khuya dậy sớm quay phim, thoại thì gượng gạo đến mức khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Lúc rảnh rỗi, Jeff cũng dẫn cô và các nghệ sĩ cùng công ty đi casting, dẫn đến các bữa tiệc để lộ mặt, quen biết thêm nhiều người.
Jeff thực sự rất quan tâm, rượu thì đỡ cho cô, lời thì nói giúp cô. Gặp những kẻ muốn sàm sỡ, anh ấy tìm cách lấp liếm cho qua. May mắn cô còn có thể nhờ anh ấy mà có được tài nguyên sản phẩm hoặc cơ hội truyền thông.
Trong một buổi dạ tiệc của một nhãn hiệu nào đó, Jeff tìm cách lấy được hai thiệp mời.
Anh ấy đưa cho Chung Ý và một nghệ sĩ nữ khác của công ty là Đường Ninh để hai người vào đó, tranh thủ kiếm thêm tài nguyên mới.
Nhưng Chung Ý không ngờ lại gặp được Dương Vận Thi trong buổi dạ tiệc.
Phong thái danh viện tiêu chuẩn, nụ cười ngọt ngào, dáng vẻ đoan trang, cử chỉ thanh lịch.
Càng sang chảnh hơn rồi!
Dương Vận Thi rõ ràng cũng nhìn thấy Chung Ý, ánh mắt khựng lại một thoáng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Chung Ý? Sao cậu lại đến đây?”
“Tôi được mời tham gia sự kiện.” Chung Ý cười lộ tám chiếc răng: “Lâu rồi không gặp.”
“Vậy cũng trùng hợp thật.”
Vẫn có sự khác biệt.
Nhưng vị trí của Dương Vận Thi là ở bàn VIP, còn Chung Ý thì ngồi ở một góc khuất không ai để ý.
Dương Vận Thi hiếm khi nói chuyện với cô vài câu: “Hình như dạo gần đây cũng không thấy cậu, vẫn còn đóng phim à?”
Chung Ý cười: “Ừ.”
“Hôm nay Kiều Y cũng đến, tôi quen thân với cô ấy lắm, hai người biết nhau không?”
Kiều Y là ngôi sao nhỏ đang nổi nhờ bộ phim ngôn tình ngọt ngào mới đây, lưu lượng tăng vọt, danh tiếng tốt, hình tượng đẹp, đúng chuẩn “sao Tử Vi rơi trúng đầu” năm nay.
“Tôi xem phim của cô ấy rồi.”
Chung Ý cảm thấy không còn gì để nói nữa, vô thức nắm chặt chiếc túi trong tay.
“Túi đẹp đó.” Ánh mắt Dương Vận Thi lướt qua, nhướng cằm lên: “Tôi nhớ trước đây cậu không thích những thứ này.”
Túi của hai người cùng nhãn hiệu, chiếc của Chung Ý chỉ là mẫu cơ bản, chiếc của Dương Vận Thi là bản giới hạn.
Chung Ý để chiếc túi trước người, cười nói: “À, cái này tôi mượn của bạn.”
Chiếc túi này là Jeff cho, anh ấy dặn dò kỹ lưỡng không được để trầy xước. Váy là từ nhãn hàng bên Ôn Toa Toa gửi, trang điểm làm tóc do chuyên viên lo, chỉ có lông mi giả và đôi giày cao gót là đồ riêng của cô.
Dạo gần đây rất thịnh hành “Danh viện Pinduoduo*”.
*拼夕夕名媛: cách nói đùa trên mạng Trung Quốc, chỉ những cô gái ăn mặc sang chảnh như tiểu thư, nhưng thực ra đồ toàn săn sale trên các nền tảng giá rẻ như Pinduoduo. Vừa sang vừa tiết kiệm, kiểu “giả danh tiểu thư” thời hiện đại.
Dương Vận Thi hiểu rõ gật đầu.
Chưa kịp nói gì thêm, ánh mắt Dương Vận Thi rơi vào chỗ khác, vẻ mặt lập tức vui mừng, khoan thai bước đi.
Chung Ý nghe thấy cô ta ngọt ngào gọi một tiếng “mẹ nuôi”.
Quý bà đó trông quý phái và sang trọng, chăm sóc bản thân rất tốt, nhìn còn chưa tới bốn mươi, phong thái mặn mà vẫn còn nguyên vẹn.
Dương Vận Thi thân mật khoác tay bà ta, chăm sóc bà ta chu đáo.
Hai mẹ con bước vào giới giao thiệp, nói cười vui vẻ, ung dung tự tại.
Những người nói cười cũng không phải là người tầm thường, có bà trùm giới thời trang, có những doanh nhân ăn mặc chỉnh tề, ngay cả ngôi sao lớn nhất trong buổi tiệc cũng đến chào hỏi.
Có vẻ như quý bà này đã khuấy động phong thủy của nửa buổi tiệc.
Chung Ý đứng ở góc trước một bức bình phong lụa bạc rủ xuống, lặng lẽ nhìn một lúc.
Đường Ninh tiến lại gần: “Chung Ý, em quen cô gái kia à?”
“Bạn đại học của em.”
Đường Ninh hứng thú dâng trào, mắt sáng lên: “Thật á?
“Thế thì tốt quá rồi! Chị đi một vòng toàn là mặt nóng dán lên mông lạnh, đến một người chịu bắt chuyện cũng không tìm được, đang lo đây này. Bạn em trông có vẻ có địa vị, có thể nói chuyện nhiều hơn không?”
Chung Ý nghĩ ngợi: “Không hay lắm.”
“Sao vậy? Anh Jeff đã nói chúng ta đừng về tay không mà.”
Trước khi đến, Jeff đã dặn dò hai người phải gạt bỏ lòng tự trọng và phẩm giá sang một bên, gặp được ai thì phải tranh thủ lấy lòng người đó. Có thêm được một tấm danh thiếp cũng tốt, không được thì cứ giả vờ ngã bên cạnh các ngôi sao lớn, ít nhất cũng có cơ hội lọt vào ống kính truyền thông.
“Trước đây… cô ta cướp bạn trai em.”
Chung Ý đào bới khuôn mặt mờ nhạt của bạn trai cũ trong đầu ra, chậm rãi nói: “Hồi đại học em có một người bạn trai, còn là mối tình đầu của em nữa, anh ấy rất giỏi, cũng rất đẹp trai, nhưng chưa được hai tháng thì bạn trai em đã bị cô ta mê hoặc, anh ấy lại... yêu cô ta.”
“Bạn trai em đòi chia tay với em ngay trước mặt cô ta, còn giải thích rằng anh ta chỉ thích em chứ không yêu. Sau khi chia tay, hai người họ tay trong tay, công khai thể hiện tình cảm khiến em đau khổ tột cùng. Vài tháng sau, họ cãi nhau rồi chia tay, bạn trai cũ còn tìm đến em nhờ giúp đỡ gửi hoa, xin em làm mai khuyên giải họ.”
Đường Ninh há miệng, cuối cùng vỗ vai cô một cách nặng nề: “Chị hiểu.”
“Phụ nữ tuyệt đối không được quỳ gối trong tình yêu, đây là lòng tự trọng cuối cùng của chúng ta.”
Ở đầu bên kia của bức bình phong lụa bạc rủ xuống, Chu Duật Bạch chỉ cầm ly rượu đứng đó một lát.
Anh trò chuyện vài câu với ngài Neveux, tổng giám đốc khu vực châu Á Thái Bình Dương của thương hiệu.
Mẹ anh Lương Phượng Minh làm nhà phân phối độc quyền ở khu vực Trung Quốc đã hoạt động sâu rộng trong nước hàng chục năm. Bà có ý định giao chiến lược thị trường mới cho anh.
Nếu không phải vì “lòng tự trọng trong tình yêu” ở phía bên kia bình phong, thì cuộc trò chuyện này có lẽ đã kéo dài hơn một chút.
Cuối cùng Đường Ninh và Chung Ý đã chụp vô số ảnh đẹp trong buổi dạ tiệc, ăn no một bữa để báo cáo với Jeff.
Khi đến thì được xe bảo mẫu của công ty đưa đến, khi về thì phải tự bắt taxi về.
Mùa đông lạnh giá, gió ở Bắc Thành giống như dao cứa vào da thịt, trong gió còn lẫn cả hạt tuyết.
Bạn trai của Đường Ninh đến đón cô ấy và ngỏ ý muốn tiện đường đưa Chung Ý về, nhưng vì một người ở hướng nam, một người ở hướng bắc nên thực tế là không hề tiện đường chút nào.
Chung Ý từ chối khéo ý tốt của Đường Ninh, rồi gọi một chiếc taxi công nghệ.
Chỉ là buổi dạ tiệc được tổ chức trong một biệt thự, an ninh rất nghiêm ngặt, taxi công nghệ không vào được.
Chung Ý chỉ có thể đi bộ ra cổng.
Cũng may cô có tầm nhìn xa, trước khi ra ngoài đã xách theo một chiếc áo khoác lông, nếu không chỉ với lớp váy lụa mỏng manh này, có lẽ xương cốt sẽ bị đông cứng mất.
Cô không quên ôm chiếc túi hàng hiệu vào lòng, nếu không bị tuyết ngấm vào da thì coi như xong đời.
Chiếc xe Bentley dừng ở bên cạnh.
Chu Duật Bạch lịch thiệp xuống xe, mở cửa xe.
Dương Vận Thi khoác tay Lương Phượng Minh, đứng đợi anh dưới mái hiên.
Anh sải bước dài, tiện tay mở chiếc ô màu đen bóng. Mặt ô lụa sáng loáng nghiêng xuống, che đi hết gió lạnh và sương tuyết.
Chiếc khăn choàng len vẫn còn ấm áp, khoác lên vai Lương Phượng Minh.
Lúc này bà mới nở nụ cười thoải mái, khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn sâu, hiền từ vỗ nhẹ vào tấm lưng thẳng tắp của con trai: “Con về nhà với mẹ.”
“Hôm nay con cố ý về thăm mẹ, không chạy được đâu.”
Giọng nói trong trẻo, đôi mắt sâu thẳm bị gió tuyết vây quanh thêm vài phần ấm áp.
Chu Duật Bạch dang tay dài, che chở cả mẹ và Dương Vận Thi lên xe.
Hình như nhận thấy cảnh tượng bên này, mọi người liếc mắt nhìn Chung Ý.
Chu Duật Bạch cúi người rồi đột nhiên khựng lại, khẽ ngước mắt lên.
Gió lạnh thấu xương.
Mái tóc dài như rong biển của Chung Ý bay bồng bềnh trên bờ vai. Những sợi tóc lòa xòa lướt qua khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt mơ màng và trong veo.
Cả người cô như đóa hoa thủy tiên nhẹ nhàng bay bổng.
Cô dường như mỉm cười với anh, phía sau là ánh đèn rực rỡ, trước mắt là những bông tuyết bay loạn xạ, không biết có phải ảo giác không.