Ăn xong vài bữa tiệc chia tay, Hạ Toàn mang theo cơn say rượu rời khỏi Bắc Thành.
Trước khi lên máy bay, cô ấy ôm lấy Chung Ý: “Làm trong giới giải trí không hề dễ dàng. Tớ tin cậu nhất định sẽ trở thành ngôi sao sáng, nhưng nếu cảm thấy không thể chịu đựng được, hãy nói với tớ. Tớ sẽ mua vé máy bay cho cậu đến tìm tớ, tớ sẽ che chở cậu.”
Tóc của Chung Ý đã dài hơn một chút.
Cô nghiêng đầu, cười ngọt ngào: “Được.”
Bốn người trong ký túc xá, có người đi du học, có người được giữ lại trường, nhà Hạ Toàn ở Lâm Giang, ba mẹ đã sắp xếp công việc cho cô ấy.
Chỉ có Chung Ý đi theo con đường khác, một mình bước vào thế giới phù hoa.
Hồi đại học, Chung Ý thỉnh thoảng làm người mẫu cho khoa thiết kế thời trang bên cạnh, hoặc giúp câu lạc bộ nhiếp ảnh quay vài đoạn phim ngắn.
Có một bộ phim được câu lạc bộ nhiếp ảnh mang đi dự thi, kết quả đoạt giải.
Chung Ý lọt vào mắt xanh của một đạo diễn quảng cáo ngay lần đầu xuất hiện trên phim. Đạo diễn kinh ngạc như gặp được người tài, lập tức mời cô đi thử vai, và cô đã thuận lợi có được vai diễn trong quảng cáo đầu tiên của mình.
Cô cứ thế bước chân vào giới quảng cáo.
Sau đó có một lần Chung Ý đi cùng người khác đến đoàn phim thử vai.
Đạo diễn không để ý đến người đi cùng, mà lại để ý đến cô, buột miệng khen: “Cô bé này có chút linh khí, lên hình cũng đẹp.”
Câu nói này không biết thật giả thế nào, nhưng Chung Ý để bụng.
Lúc đó cô nghĩ rất thực dụng.
Cái giới này xa hoa trụy lạc, cho dù cô chỉ là một vai diễn nhỏ không ai biết đến, thì thu nhập cũng lớn hơn nhiều so với công việc bình thường.
Có cơ hội thì kiếm được chút nào hay chút ấy.
Kiếm tiền phải tranh thủ lúc còn trẻ!
Chung Ý sống ở cầu Thu Mộ, ngoại thành phía Bắc.
Bạn cùng phòng là Ôn Toa Toa, cao 1m78, có khuôn mặt khí chất sang chảnh, tốt nghiệp trường nghệ thuật, quen nhau khi cùng quay quảng cáo.
Cầu Thu Mộ là một trung tâm của giới điện ảnh, nơi các công ty điện ảnh mọc lên san sát. Buổi tối trong các quán nướng, người ta thường bàn tán sôi nổi về những dự án lớn trị giá hàng trăm triệu, cũng chính vì thế mà nơi đây thu hút vô số dân làm phim đến lập nghiệp và tìm kiếm cơ hội.
Ôn Toa Toa là một người mẫu ký hợp đồng đi catwalk chính hiệu, hiếm khi được nghỉ ngơi ở nhà.
Dạo này ngoài việc học lớp diễn xuất, Chung Ý chỉ ôm khoai tây chiên cuộn tròn trên ghế sô pha xem ti vi.
Ôn Toa Toa liếc nhìn màn hình: “Phim của cô chiếu rồi à?”
“Có một bộ chiếu rồi.”
“Bộ nào?”
“Bộ được trả sáu nghìn tệ đó.”
Hai mắt Ôn Toa Toa sáng lên: “Bộ cô mời tôi ăn omakase, còn bị người ta làm quen đó á?”
“Đúng rồi.” Chung Ý vặn vẹo trên ghế sô pha, cười tươi như hoa: “Chính là bộ đó.”
Cô ấn điều khiển tua nhanh đoạn phim: “Chỉ có vài cảnh thôi, bị cắt nhiều quá.”
Ôn Toa Toa: “Cảnh quay nhanh như vậy, nhưng tôi thấy cô vẫn khá bắt mắt đó, liếc mắt là thấy ngay.”
Chung Ý ngả người trên ghế sô pha rồm rộp ăn khoai tây chiên.
Xung quanh cô trai xinh gái đẹp nhiều như nấm mọc sau mưa, cô chưa bao giờ cảm thấy vẻ đẹp của mình có gì nổi bật.
Hơn nữa vẻ đẹp chỉ có thể đóng vai trò là tấm vé vào cửa, lại còn có thời hạn, chẳng có tác dụng gì lớn.
Ôn Toa Toa hỏi cô: “Tối nay đi ăn cùng nhau không? Ăn mừng cô cuối cùng cũng tốt nghiệp.”
“Được.”
“Tôi bảo A Uy đặt chỗ.”
A Uy là bạn trai của Ôn Toa Toa, người quản lý của công ty người mẫu, quen biết đủ hạng người, miệng lưỡi trơn tru, đặc biệt biết khuấy động không khí.
Họ ăn lẩu, chủ đề trên bàn ăn rất tạp nham.
Ôn Toa Toa than phiền rằng đợt trước trong tuần lễ thời trang, mỗi ngày phải đi phỏng vấn casting mấy lần, chạy đến mức muốn gãy chân, lại còn lo lắng ngực không đủ phẳng, mặc đồ không toát lên vẻ cao cấp.
Cô ấy đã lên trang tạp chí thời trang lớn mấy lần, đi không ít show, nhưng vẫn luôn lo lắng chưa được đi diễn ở nước ngoài.
Trong giới có một câu nói, nếu trước 23 tuổi một người mẫu còn chưa được ra nước ngoài, thì cơ bản chỉ có thể ở lại trong nước, và vĩnh biệt giấc mơ siêu mẫu.
“Tôi đã 23 tuổi rồi, hết hy vọng rồi, kiếm thêm vài năm nữa rồi đổi nghề thôi.”
Ôn Toa Toa quay sang Chung Ý: “Thời gian nở rộ khi làm diễn viên dài hơn làm người mẫu. Cô vừa tốt nghiệp, tuổi còn trẻ, mặt lại non, sớm muộn gì cũng ngoi lên được.”
“Tôi không nghĩ nhiều thế đâu.” Chung Ý gắp thịt cho cô ấy: “Có lẽ làm thêm vài năm nữa, tôi cũng tìm một công việc đi làm thôi.”
“Tôi thì cứ thấy cô ổn đó, biết đâu ngày nào đó vận may lại tới.”
Sau khi cắt tóc ngắn, Chung Ý bất ngờ gặp may mắn. Cô trúng hai vai diễn và nhận được hợp đồng quảng cáo từ một nhãn hàng thể thao có tiếng.
A Uy gật đầu: “Đúng đó, Chung Ý. Giai đoạn này cô phải phát triển toàn diện, cái gì cũng nên thử. Nghề này chẳng phải hơn nhau ở tuổi trẻ sao? Có quảng cáo thì cứ nhận, có đoàn phim thì cứ tham gia. Thậm chí có cơ hội làm hot girl mạng để bán hàng, hay bỏ ra chút tiền mua một giải thưởng nhỏ cũng không lỗ.”
A Uy xắn tay áo nói chuyện chính: “Gần đây tôi quen được một người bạn, người này tên là Jeff, trước đây cũng là quản lý người mẫu, sau này chuyển sang giới diễn viên, dạo trước hai tụi tôi lại gặp nhau trong một bữa tiệc rượu.”
“Người anh em này phát triển khá tốt, hiện đang làm quản lý ở một công ty điện ảnh. Công ty đang tìm kiếm và ký hợp đồng với những nghệ sĩ mới tiềm năng. Nếu Chung Ý muốn ký hợp đồng thì tôi làm mối cho. Dù sao cũng là bạn bè quen biết, sẽ không lừa gạt chúng ta.”
Chung Ý dừng đũa.
Cô là một tay mơ mới vào nghề, không phải xuất thân từ trường lớp chính quy, lại còn thiếu cả quan hệ lẫn nguồn lực, không có quản lý. Mỗi ngày đều phải chạy khắp các khách sạn, tìm đến phòng đoàn phim để xin vai, còn phải chủ động làm quen với đủ kiểu biên kịch, đạo diễn mà thật giả khó phân. Thậm chí đến thù lao sau khi quay xong cũng phải cẩn thận vì có thể bị nợ.
Ôn Toa Toa cũng đồng ý: “Đúng là nên tìm một công ty, có tài nguyên mới có thể lăng xê người, cứ đơn thương độc mãi cũng không phải là cách.”
Công ty của Jeff là công ty giải trí Tinh Lang. Tuy danh tiếng không lớn trong ngành, nhưng họ rất thành ý. Sau khi xem qua thông tin và các tác phẩm của Chung Ý, họ nhanh chóng đưa ra lời mời.
Chung Ý tranh thủ thời gian gọi điện về nhà.
Hơn tám giờ tối, mẹ cô vẫn còn bận rộn trong cửa hàng.
Trời nóng lên, giờ này quán chè vẫn chưa đóng cửa, có rất nhiều người đến mua chè.
Chị gái Chung Tâm cũng đang giúp đỡ trong cửa hàng, ống kính điện thoại lướt qua góc trong cửa hàng. Cháu gái nhỏ Chi Chi đang ôm đồ chơi, cuộn tròn ngủ trên xe nôi.
“Ba đâu? Sao lại để Chi Chi ngủ ở cửa hàng?”
Chung Tâm đáp: “Trường còn chưa nghỉ hè, hôm nay ba trực nên không tiện về, ba ngủ tạm một đêm ở phòng trực, không về đâu.”
Nói đến chuyện này vẫn còn thấy bực.
Ba cô ấy là giáo viên dạy toán tại một trường trung học cơ sở gần nhà. Hai năm trước, khu trung tâm thành phố được xây dựng lại, trường trung học cơ sở này sáp nhập vào trường cấp quận. Thay vì được điều lên trường cấp trên, thầy Chung lại bị phân công đến dạy học ở một thị trấn lân cận.
Chưa nói chất lượng giảng dạy, đường còn xa hơn.
Gia đình đã nhờ người tìm quan hệ muốn điều về, nhưng lần nào cũng không thành.
“Em tìm được việc chưa?” Chung Tâm tranh thủ thời gian rảnh rỗi nói chuyện với cô: “Ở lại Bắc Thành, thành phố lớn thuê nhà đắt đỏ, chi phí sinh hoạt cũng cao, chị chuyển cho em ít tiền nhé?”
“Không cần đâu.”
Chung Ý hỏi: “Chị, lần trước chị nói muốn đi xem nhà mới, sao lại không thấy nói gì nữa?”
Chung Tâm: “Nghe mấy người hàng xóm nói sắp giải tỏa...”
Chung Ý nhăn mũi: “Nói là sắp giải tỏa, từ hồi em học cấp ba đến giờ, đợi những bảy tám năm rồi, đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu. Cái nhà nhỏ xíu như vậy, ở đã hơn hai mươi năm rồi, đồ đạc ngày càng nhiều, Chi Chi lớn lên cũng cần không gian rộng hơn.”
“Em gái...”
“Chị!” Chung Ý do dự một lúc: “Em nghĩ kỹ rồi, định ký hợp đồng với công ty quản lý làm nghệ sĩ.”
Chung Tâm ngẩn người: “Em nghĩ kỹ rồi à? Con đường này không dễ đi, rất khó đó.”
“Chị xem quảng cáo mới của em chưa? Cái quảng cáo kem chống nắng đó.”
“Xem rồi, xinh lắm! Mấy cô bác hàng xóm ai cũng khen em, còn bảo đợi em về để chụp ảnh chung và xin chữ ký nữa.”
“Em cảm thấy em làm được.”
“Em định nói với ba mẹ thế nào? Họ có đồng ý không? Đặc biệt là ba.”
“Chị giúp em đi mà.”
“Chung Ý...” Chung Tâm khó xử.
“Em biết chừng mực mà. Chị xem em quay quảng cáo, đóng phim, thời gian tự do, cũng khá thoải mái nữa. Bao nhiêu người muốn làm còn chẳng được ấy chứ.”
“...”
Chung Tâm mềm lòng, mà Chung Ý vốn là người có chủ kiến, phần lớn thời gian chị gái còn phải nghe theo em gái.
Trước khi cúp máy, lòng Chung Tâm rối bời. Cô ấy nghĩ ngợi rồi trịnh trọng dặn dò: “Chung Ý, em tuyệt đối đừng giống chị nhé.”
“Biết rồi.”