Mùa xuân năm thứ tư đại học, Chung Ý nhận một công việc quay phim.
Không phải chụp ảnh quảng cáo cho studio, cũng không phải đóng phim chuyên nghiệp mà là quay phim cá nhân theo kiểu tự vui tự sướng.
Ấn tượng rất sâu sắc.
Một vị chủ tịch tập đoàn đã về hưu có sở thích văn chương chữ nghĩa, thỉnh thoảng vung bút làm thơ, cũng có không ít tác phẩm ưng ý.
Chủ tịch đắm chìm trong cảm hứng thi ca, một ngày nọ bỗng nảy ra ý tưởng quay một MV, để tái hiện từng khung cảnh còn vương vấn trong nét bút.
Vai diễn của Chung Ý chính là người thiếu nữ u sầu nơi khuê phòng trong những bài thơ xuân.
Nghe nói tuyển chọn diễn viên đã loại rất nhiều người.
Cuối cùng chọn Chung Ý.
Ngoài ngoại hình nổi bật, còn vì trình độ văn hóa của cô ổn, diễn giải bài thơ của chủ tịch rất chính xác.
Địa điểm quay phim ở ngoại ô phía Tây, là biệt thự riêng của chủ tịch.
Nơi đó cách trường rất xa.
Chung Ý không nỡ đi taxi, sáng sớm năm giờ đã vác một đống lớn trang phục cổ trang mượn được, ngồi tàu điện ngầm vòng vo mấy tiếng mới đến.
Khuôn viên biệt thự rộng đến mức thái quá.
Khu vườn rộng mười mấy mẫu, vòng ngoài là rừng sâu cây cối um tùm, ngay cả một bóng người cũng không thấy.
Nếu không phải nửa đường gặp được nhiếp ảnh gia và những người khác, cô thật sự nghi ngờ công việc thù lao hậu hĩnh này là một trò lừa đảo.
Bên trong biệt thự là một thế giới khác.
Xà cột chạm trổ tinh xảo, đường mòn quanh co dẫn vào chốn tĩnh lặng, đình đài lầu các soi bóng, cây cối xum xuê tươi tốt…
Làn khói mỏng từ miệng nghê thú nơi góc mái tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, thanh thoát và kéo dài, không giống đồ phàm tục.
Đủ để thỏa mãn mọi tưởng tượng về sự xa hoa cổ điển.
Những kiểu quay phim như thế này, đương nhiên chủ tịch không đến chỉ đạo.
Đạo diễn là một tiến sĩ chuyên ngành Văn học Trung Quốc, phụ trách giúp chủ tịch trau chuốt các bài thơ, đồng thời giải thích vai diễn và bối cảnh cho các diễn viên.
Chung Ý tự mình suy ngẫm thêm một chút nên nhập vai cũng không khó.
Buổi trưa nắng chói chang, có người bước vào khu vườn này, nói cười đi qua hành lang uốn khúc.
Quản gia nói người nhà dẫn bạn bè đến uống trà.
Lúc đó Chung Ý đang ngồi xổm trên mặt đất nhặt cánh hoa.
Đang là mùa xuân ấm áp, trong vườn hoa nở rộ, cô gom những cánh hoa rực rỡ sắc màu vào tay áo rồi mang đến bên suối quay cảnh hoa rơi nước chảy.
Gần bờ nước có một cái đình.
Vài người trẻ ngồi uống trà trò chuyện, đề tài đan xen giữa chuyện thường nhật và công việc làm ăn. Ánh mắt lại đầy hứng thú liếc nhìn về phía bờ nước.
Có người hỏi: “Triệu Thịnh, đám người kia đang làm gì vậy?”
Triệu Thịnh tùy tiện nói: “Haizz, ông cụ nhà tôi viết mấy bài thơ sến sẩm, chỉ đọc thôi thì chưa đã, nên tìm người đến khu vườn này quay MV.”
Mọi người “ồ” một tiếng, rồi bắt đầu bàn tán về ông cụ Triệu.
“Thân thể ông cụ vẫn còn rất khỏe mạnh, lại còn có thú vui nhàn nhã.”
“Nghe nói khu vườn nhà cậu mời không ít đại sư đến, xây dựng rất tinh xảo, uống trà tiếp khách đều tốt.”
“Tốt gì chứ.” Triệu Thịnh vỗ vai người bên cạnh: “So với nhà của Duật Bạch còn kém xa, nhà cậu ta chiếm cả một ngọn núi phía Nam, mời bảy thầy phong thủy đều khen tốt.”
Người bên cạnh ngồi tư thế thoải mái, khí chất xuất chúng.
Người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mày rậm, có một vẻ ngoài khiến người khác ghen tị, chậm rãi nói: “Cái nhà đó cũng không ra gì, cứ để không như vậy cũng không có ai ở, hoang tàn đến mức thảm hại, không tốt bằng nơi này.”
Cách một khoảng không xa.
Chung Ý đứng dưới thác nước nhân tạo, tạo dáng trước ống kính.
Ánh nắng trong trẻo xuyên qua kẽ lá, những cánh hoa xoay tròn trên mặt nước. Màn sương mờ ảo bao phủ lấy dáng hình thon thả, khi nhìn lại, người đẹp ẩn hiện trong làn nước, đôi mày mắt sáng ngời động lòng người. Chiếc váy trắng ngà phấp phới trong gió, tựa như muốn bay lên chốn tiên giới. Tiếng ngọc bội leng keng khẽ vang, dải lụa dài một nửa buông mình vào dòng nước, nửa còn lại tung bay theo gió.
Có người sững lại rồi bỗng im bặt.
“Trương Tam, cậu nhìn gì thế? Ngốc rồi à?” Ánh mắt của mọi người theo đó đổ dồn về phía anh ta.
Bóng dáng mỹ lệ trong làn nước lung linh, không biết có phải do trang phục cổ trang khiến người ta cảm thấy mới lạ hay không. Vẻ đẹp đập thẳng vào tim, khiến người ta hoàn toàn không thể rời mắt.
Nhìn kỹ lại, nữ diễn viên này còn non nớt, ánh mắt trong veo, không biết là sinh viên trường nào.
Mọi người trêu chọc: “Hôm nay không tệ lắm, vườn đẹp, trà ngon, mỹ nữ cũng đẹp.”
“Triệu Thịnh, cậu kiếm diễn viên này ở đâu ra vậy? Chọn vai tốt đấy.”
Triệu Thịnh có vẻ tự giác là chủ nhà, gọi Chung Ý đến: “Cô đóng vai Tây Thi hay Hằng Nga vậy?”
Chung Ý biết rằng một nửa ánh mắt trong đình đều đang đánh giá mình. Mấy người này ăn mặc sang trọng, khí chất đường hoàng, chưa biết có dễ ở chung không nhưng đều không thể trêu chọc.
Cô vén vạt áo ướt một nửa lên: “Chắc là Lạc Thần đi.”
Giọng nói không yểu điệu cũng chẳng nũng nịu, ngữ điệu thì đàng hoàng, ôn hòa, nhưng vẫn không giấu được chất giọng dễ nghe.
“Thảo nào lại đứng trong nước, tôi thấy mà thương.” Trương Tam cười nói: “Tôi thấy cô quay phim cũng khá lâu rồi. Mệt rồi chứ gì, qua đây uống tách trà nóng đi.”
Chung Ý nắm chặt váy: “Cảm ơn, không cần đâu ạ. Quần áo của tôi bẩn lắm, lại còn ướt nữa, không tiện làm bẩn chỗ này.”
Cậu ba đánh giá làn da trắng nõn ẩn hiện dưới lớp áo mỏng của cô, mỉm cười hỏi: “Quần áo ướt rồi à? Lạnh không? Cẩn thận đừng cảm lạnh.”
Chung Ý dời mắt đi: “Không lạnh.”
Người bên cạnh khẽ cười: “Thằng nhóc cậu, đi đến đâu cũng thương hoa tiếc ngọc.”
Ánh mắt trêu ghẹo lướt qua người Chung Ý, không ai coi là chuyện gì to tát.
“Cô gái hôm qua ở quán bar cậu mê mệt thế, giờ lại thêm một người nữa, cậu có chịu nổi không?”
“Nói gì vậy.” Cậu ba không để ý đến bạn đồng hành, quay đầu hỏi Chung Ý: “Ông cụ làm bài thơ gì vậy? Cô đọc cho chúng tôi nghe thử xem?”
“Bài thơ ở trong tay đạo diễn, tôi không nhớ hết được.” Chung Ý muốn đi: “Hôm nay cũng mời một diễn viên đọc thơ nữa, xin chờ một chút, tôi đi gọi anh ấy đến.”
“Cô học trường nào vậy? Trường điện ảnh à? Tôi quen khá nhiều bạn học trường cô đấy.”
“Không phải ạ.”
“Vậy là trường kịch nghệ? Hay trường múa?”
“Cũng không phải ạ.”
Cậu ba khẽ tặc lưỡi.
Trông cô nhóc này lạnh lợi thật nhưng lại hơi ngốc nghếch không hiểu chuyện.
Người nhà mình tìm đến làm việc nhưng lại làm mất mặt khách. Triệu Thịnh lạnh lùng nhìn Chung Ý: “Cô tên gì? Chẳng lẽ tên Không Phải à?”
Chung Ý mím môi: “...”
Có người nhíu mày đặt ly trà xuống.
Người đó vô tình đứng dậy: “Trà cũng uống rồi, vườn cũng xem rồi, không bằng vào trong nhà chơi vài ván bài.”
Đối phương vừa đi, Triệu Thịnh cũng đứng dậy theo sau.
Anh ta ân cần phụ họa: “Đúng đúng đúng, trong vườn nhà tôi còn có một hầm rượu, đều là vận chuyển từ châu Âu về, chúng ta uống vài ly đi.”
Những người còn lại cũng từng bước một rời khỏi đình.
Ai còn quan tâm đến Chung Ý nữa chứ.
Chung Ý ngẩng đầu.
Người ấy mặc áo trắng quần đen, mày mắt đen như mực, ánh mắt sắc bén tựa hồ nhìn thấu mọi chuyện, nhưng lại hờ hững, mặc kệ người khác muốn làm gì thì làm.
Ngày hôm đó quay phim đến tận chiều tối mới xong việc.
Sau khi Chung Ý và nhiếp ảnh gia cùng một vài người đi ăn khuya, vì mọi người đều đói bụng nên đã cùng nhau ăn một bữa no rồi mới chia tay và trao đổi số điện thoại.
Mùa tốt nghiệp trôi qua nhanh chóng.
Dạo gần đây Chung Ý nhận được một hợp đồng quảng cáo thương mại, chụp ảnh cho một vài tạp chí, đồng thời xoay vòng giữa hai đoàn làm phim để đóng phim. Cô còn tranh thủ thời gian hoàn thành luận văn tốt nghiệp.
Sau khi bảo vệ luận văn xong, mọi người về trường nhận bằng tốt nghiệp.
Chung Ý trở về trường với mái tóc ngắn ngang tai.
Hạ Toàn cùng phòng nhìn thấy Chung Ý thì hét lên: “Bé ngoan, sao cậu lại cắt tóc ngắn thế này?”
Chung Ý hất những sợi tóc con bên tai: “Ngắn lắm à? Đã dài ra nhiều rồi, tóc tớ mọc nhanh lắm, dài thêm hai tháng nữa là có thể buộc lại được rồi.”
Trước đó Chung Ý nhận được một vai diễn khá tốt. Trong đó có một vai thiếu nữ nổi loạn, cần một mái tóc ngắn.
Vai diễn này vốn không đến lượt Chung Ý.
Chỉ là đạo diễn có chút tiếng tăm nên yêu cầu nghiêm khắc, không cho phép diễn viên đội tóc giả, mà cần tóc thật lên hình.
Một vai phụ lướt qua, hai ngày là quay xong, chỉ có vài câu thoại nên thù lao cũng không nhiều.
Hơn nữa tóc ngắn khó trang điểm, ảnh hưởng đến việc nhận phim sau này.
Diễn viên đã định trước đột nhiên đổi ý, Chung Ý tạm thời thay thế.
Cô cũng không do dự nhiều, dứt khoát cắt phăng mái tóc dài như thác nước.
“Bốn năm đại học chưa từng thấy cậu cắt tóc ngắn, cậu như vậy tớ còn không quen đấy.”
Hạ Toàn nhìn cô mặt mộc tóc ngắn rồi thở dài: “Tóc ngắn cũng rất đẹp, lại còn rất tinh nghịch đáng yêu nữa chứ, có cái cảm giác của học sinh cấp ba ấy, khi nào cậu đóng một bộ phim thần tượng học đường đi? Chắc chắn sẽ nổi đình đám, tớ bỏ công việc ở quê luôn, làm trợ lý riêng cho cậu có được không?”
Chung Ý cười nói: “Cậu làm trợ lý cho tớ, hai đứa mình đều chết đói mất thôi.”
“Tớ tin cậu chính là sao Tử Vi giáng thế, rồi sẽ có một ngày nổi tiếng vang dội.”
Khoa thiết kế đại học Z của họ có không ít mỹ nữ, phong cách khác nhau, đua nhau khoe sắc.
Nhưng Hạ Toàn cảm thấy vẻ đẹp của Chung Ý là độc nhất vô nhị.
Trong ngày họp mặt tân sinh viên năm nhất, Chung Ý chọn trang phục giản dị và để mặt mộc. Thế nhưng, khoảnh khắc cô đứng trên bục giảng, khẽ mỉm cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng, vẻ đẹp ấy thật xứng với câu “mày ngài như tranh vẽ, cảnh đẹp ý vui”.
Cô là con gái miền Nam, nhưng không phải phong cách con gái rượu hay dịu dàng thướt tha, cũng không có vẻ đẹp công kích của những nữ sinh, mà có một loại khí chất tươi sáng mát mẻ, khiến người ta nhìn vào cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.
Nhưng mỹ nữ nổi tiếng nhất trong khoa là Dương Vận Thi ở phòng bên cạnh.
Dương Vận Thi nổi như cồn ở trường, không ai không biết.
Cô ta sở hữu dung mạo xinh đẹp, múa ba lê và piano đều rất giỏi, từng đoạt giải Hoa khôi các trường đại học của thành phố. Thêm vào đó cô ta còn là con gái bản địa, gia cảnh sung túc và từ đầu đến chân đều mặc hàng hiệu.
Mấy người bạn trai đã từng hẹn hò đều giàu có hoặc quyền quý, ứng cử viên có thể xếp thành ba vòng dưới ký túc xá.
Lúc đó Chung Ý cũng có một người bạn trai quan hệ khá tốt, sau này lại gục ngã dưới váy của Dương Vận Thi.
Việc Dương Vận Thi luôn đứng nhất, Chung Ý đứng nhì trong các bảng xếp hạng mỹ nữ của khoa sau này cũng một phần là vì lẽ đó.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Chung Ý và Hạ Toàn từ căn tin của trường trở về ký túc xá, một chiếc Bentley màu đen chậm rãi lướt qua bên cạnh, vừa vặn dừng lại dưới bóng cây phía trước.
Xe phô trương, biển số xe cũng không tầm thường.
Người lái xe đeo găng tay trắng xuống xe, cung kính mở cửa xe.
Một cô gái bước ra khỏi xe, da trắng dáng xinh, trang điểm thanh lịch cao quý, toàn thân tỏa ra một vẻ sang trọng và tinh tế.
Hạ Toàn nhìn thấy người ta thì tặc lưỡi, hâm mộ nói: “Mấy tháng không gặp, cô chủ Chanel thăng cấp thành công chúa Hermes rồi.”
Mọi người ngầm gọi Dương Vận Thi là cô chủ Chanel.
Các bạn nữ tổ chức sinh nhật, cơ bản sẽ mời các bạn ở phòng bên cạnh ăn uống ca hát, người được mời cũng sẽ tặng một món quà nhỏ để tỏ lòng thành ý.
Nếu Dương Vận Thi chịu bớt chút thời gian đến tham dự, quà đều là một bộ văn phòng phẩm, hai cây bút chì và một cây thước kẻ của Chanel.
Nói là trên thị trường không mua được, nhãn hàng chỉ tặng cho khách hàng VIP.
Mọi người cẩn thận đón nhận, mỗi lần đều mang theo chút tâm trạng phức tạp vừa bất ngờ, vừa vinh hạnh.
Dương Vận Thi đã bước nửa người ra khỏi xe, rồi lại duyên dáng cúi xuống, ngón út khẽ vén lọn tóc dài sau tai, nhỏ nhẹ nói gì đó với người bên trong.
Vẻ mặt vui vẻ, nụ cười ngọt ngào.
Người trong xe không thấy đáp lời, người lái xe thuận thế đóng cửa xe lại, mời Dương Vận Thi đi thong thả.
Dương Vận Thi gật đầu cảm ơn, giẫm đôi giày cao gót đi về phía trước.
Bóng lưng uyển chuyển, vô cùng quyến rũ.
Hạ Toàn và Chung Ý đi theo phía sau nhìn.
Chiếc xe Bentley khởi động, trượt về phía trước vài mét.
Tài xế lại mở cửa xe rồi chui ra khỏi xe, trên tay cầm một chiếc khăn lụa, cất tiếng gọi: “Cô Dương.”
Dương Vận Thi bị gọi lại, ngạc nhiên quay đầu.
“Khăn lụa của cô rơi ở trong xe.”
Dương Vận Thi nhanh chóng quay trở lại, cười áy náy: “Tôi không để ý, vừa nãy lục điện thoại trong túi, có lẽ vô ý làm rơi.”
Cô ta cầm chiếc khăn lụa trong tay, ánh mắt liếc về phía trong xe.
“Tôi bất cẩn quá, may mà anh Duật Bạch để ý, phải cảm ơn anh ấy mới được.”
Dáng người yểu điệu đi về phía xe, Dương Vận Thi dừng lại bên cửa sổ xe.
Dường như có điều muốn nói với người trong xe.
Cửa sổ xe màu đen chậm rãi hạ xuống.
Điều đầu tiên thu hút ánh nhìn là đôi tay của người đàn ông tùy ý đặt trên cửa sổ xe, ngón tay dài và thon, khớp xương rõ ràng, móng tay được chăm sóc tỉ mỉ, làn da trắng mịn đầy vẻ trẻ trung.
“Cô Dương.”
Giọng người đàn ông trong xe nhẹ nhàng, âm sắc trẻ trung và trong trẻo, tựa tiếng nước nhỏ giọt trên đồ ngọc.
Ánh mắt Dương Vận Thi dịu dàng: “Anh Duật Bạch.”
“Chiếc khăn lụa này là quà sinh nhật mẹ nuôi tặng cho em, em mang theo bên mình mỗi ngày. Nếu mất đi chắc chắn em sẽ buồn lắm, còn làm mẹ nuôi giận nữa, may mà được anh tìm thấy, thật sự rất cảm ơn anh. Em mời anh ăn cơm...”
“Không có gì, rơi trong xe, thường thì không mất được đâu.”
Người đàn ông lộ ra nửa khuôn mặt nghiêng, ngũ quan như được vẽ bằng bút lông, đường nét thanh tú cao quý.
Giọng nói trẻ trung, chừng hai mươi ba, hai mươi tư, dường như không hợp với không gian chiếc xe. Chủ nhân giọng nói ấy quá ưu tú, vẻ ngoài ôn hòa nhưng ẩn chứa sự sắc bén, còn toát ra khí chất ung dung của kẻ bề trên.
“Mẹ tôi ở bên đó, thường xuyên phải xã giao nhiều. May mắn có cô bầu bạn giúp mẹ tôi khuây khỏa, lẽ ra tôi phải nói lời cảm ơn mới đúng...”
Nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông, Chung Ý khẽ ngẩn người.
Bỗng nhiên Hạ Toàn “wow” một tiếng: “Cực phẩm này.”
Giọng nói không lớn không nhỏ.
Ánh mắt của người đàn ông trẻ tuổi quét tới, đuôi mắt sắc bén, ánh mắt mang theo vẻ xa cách khó gần.
Chung Ý bị ánh mắt đó đâm trúng, cúi đầu nắm tay Hạ Toàn kéo người đi về phía trước.
Không lâu sau, Dương Vận Thi cũng về đến ký túc xá.
Vừa hay chạm mặt Chung Ý và Hạ Toàn ở hành lang.
Vừa nãy ở dưới lầu, thực ra cô ta đã nhìn thấy hai người, nhưng lúc đó không rảnh để ý đến.
Khăn lụa đã trả lại, Chu Duật Bạch nói gần đây phải ra nước ngoài nên từ chối lời mời ăn cơm.
Khó khăn lắm mới có cơ hội tiếp cận, mối giao tiếp lại bị cắt đứt.
Lúc này tâm trạng cô ta không được tốt, vẻ mặt hơi lạnh lùng, không buồn nói chuyện.
Chung Ý và Hạ Toàn đều cho rằng sự lỗ mãng vừa nãy của họ đã khiến Dương Vận Thi không vui.
“Khụ, Vận Thi, vừa nãy người đó là bạn trai của cậu à? Là một anh đẹp trai, ý tôi là anh đẹp trai cực phẩm ha ha ha ha, thật khiến người ta ghen tị.”
“Đúng vậy, thật sự rất đẹp trai, chúng tôi vừa hay đi ngang qua, không cẩn thận nhìn nhiều hơn một chút.”
“Đúng đúng đúng, hai người ở bên nhau thật sự quá thu hút sự chú ý rồi, trai tài gái sắc trời sinh một đôi...”
“Có vẻ bạn trai của cậu không phải người bình thường, chắc lợi hại lắm nhỉ...”
Những lời tâng bốc này đánh thẳng vào trái tim.
Sắc mặt Dương Vận Thi dịu đi một chút, lộ ra vài phần vui vẻ, nhẹ nhàng nói: “Cũng không có gì.”
Cô ta vốn không muốn nói nhiều, nhưng lại không nhịn được muốn nói.
“Anh ấy thật sự rất lợi hại, không phải người bình thường. Các cậu biết kiểu cậu chủ nhà giàu không, anh ấy còn tốt nghiệp trường Ivy League nữa.” Dương Thi Vận kiêu ngạo nói: “Anh ấy thường xuyên ở nước ngoài, cho dù về nước thì những nơi anh ấy đến cũng không tầm thường, cũng không phải là người bình thường có thể gặp được.”
Ý nói các cậu có thể nhìn thấy dung nhan thật sự đúng là phúc phận ba đời.
Chung Ý mỉm cười đáp lại: “Đúng vậy, nếu không phải anh ấy đích thân đưa cậu về trường, thì làm sao chúng tôi có cơ hội được chiêm ngưỡng phong thái của người ấy.”
Hạ Toàn nhếch miệng nói tiếp: “Có thể gặp được người tài giỏi như rồng phượng thế này là phúc của chúng tôi.”
Vẻ mặt Dương Vận Thi hoàn toàn dịu xuống, vốn định nói tiếp: “Anh ấy đi cùng tôi tham gia một hoạt động, vừa hay...”
Ánh mắt đột nhiên quét đến khuôn mặt môi đỏ răng trắng của Chung Ý.
Bất chợt Dương Vận Thi chuyển chủ đề: “Nghe nói cậu không tìm việc làm, đi quay quảng cáo đóng phim?”
“Phải.” Chung Ý gật đầu: “Cũng không khác gì đi làm, như vậy thu nhập nhiều hơn một chút, áp lực thuê nhà và sinh hoạt ở Bắc Thành cũng rất lớn.”
Dương Vận Thi đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Ở Bắc Thành, loại diễn viên nhỏ người mẫu nhỏ này nhiều lắm.
Một cô gái mới ngoài đôi mươi làm gì không được mà cứ thích mơ mộng hão huyền, chỉ muốn dựa vào khuôn mặt để kiếm sống.
Nghe mẹ nuôi nói bên cạnh Chu Duật Bạch không thiếu loại phụ nữ này nhào tới.
Cuộc trò chuyện đột nhiên gián đoạn.
Dương Vận Thi không hề nhắc đến người đàn ông vừa nãy, quay người trở về ký túc xá.
Hạ Toàn về phòng, lẩm bẩm hai câu: “Cậu nghe xem giọng điệu vừa nãy của cô ta đi, cậu chủ nhà giàu thì ghê gớm lắm à, sao không lên trời luôn đi? Bắt đám dân đen chúng ta phải ba quỳ chín lạy à?”
“Với cả cái ánh mắt cuối cùng của cô ta có ý gì vậy?”
Chung Ý không nghĩ nhiều, cô thu dọn đồ đạc lặt vặt trong ký túc xá và bằng tốt nghiệp rồi hoàn toàn rời khỏi trường.
Cuộc sống đại học cứ kết thúc như vậy.