Diễn Giả Yêu Thật

Chương 2

Trước Sau

break



Thật ra anh biết cô bận gì, cứ cách ba bữa nửa tháng cô lại gửi tin nhắn cho anh khoe khoang chuyện ăn chơi, hậu trường công việc, những điều mắt thấy tai nghe xung quanh.

Mặc kệ anh có xem hay không, có trả lời hay không, cô vẫn vui vẻ làm như vậy, chẳng biết để thu hút sự chú ý hay để giúp anh khuây khỏa.

“Cuộc sống thế nào?”

Chung Ý thành thật đáp: “Rất tốt.”

Bạn bè nhiều, lại náo nhiệt, kinh tế tự do, không có áp lực công việc, thật sự rất tốt.

Cho nên không biết từ lúc nào đã mập ra.

Vừa nói xong, chiếc đồng hồ hiệu đắt tiền nặng trịch rơi vào tay cô. Chung Ý cảnh giác, nhận ra mình đã lỡ lời, vội ngẩng đầu nhìn anh.

Vẫn là gương mặt tuấn tú và dịu dàng ấy, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô chăm chú, vừa sáng rực vừa đầy ẩn ý.

Cô đổi giọng, trong giọng nói có chút oán trách: “Những thứ khác đều tốt... Chỉ là anh đã lâu lắm rồi không đến.”

“Bao lâu rồi?”

“Ba tháng hai mươi mốt ngày.” Chung Ý hơi chu môi, tay nhẹ nhàng vuốt ve áo sơ mi, ánh mắt tủi thân: “Khi anh đi vẫn còn là mùa đông, chớp mắt một cái, sắp vào hè rồi.”

Giọng anh ôn hòa: “Nhớ anh à?”

“Ngày nhớ đêm mong.” Chung Ý thuận thế nhào vào lòng anh, thất vọng trách móc: “Em còn tưởng rằng anh sẽ không đến nữa chứ.”

“Gần đây quá bận.”

Ai nghe những lời này cũng đều không tin.

Chu Duật Bạch thấy cô chủ động nhào vào lòng mình, má tựa lên vai, hàng mi dày mịn khẽ nhướng lên, dè dặt liếc nhìn anh.

Đôi mắt kia vừa sáng ngời vừa ngây thơ như một vũng nước đọng ánh sao.

Anh nâng cằm và mặt cô lên rồi cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn này khá thờ ơ, giống như làm cho xong chuyện.

Hai người hôn nhau như gần như xa một lát.

Đôi môi mỏng của Chu Duật Bạch lướt nhẹ trên môi cô, hơi thở quấn quýt, hương thơm thanh mát dễ chịu trên người đàn ông cùng cơ thể nóng ấm sát gần từng chút một dệt nên một tấm lưới dày đặc.

Chung Ý rất thích.

Những lúc thế này, não bộ cô dễ dàng thiếu oxy. Cô khẽ hít thở, không tự chủ chủ động đáp lại anh. Cô bất giác kiễng chân, vòng tay ôm lấy cổ anh, những ngón tay khẽ vuốt ve mái tóc đen dày của anh.

Muốn nhiều hơn một chút, muốn lâu hơn một chút.

Đôi môi anh đào vội vã đuổi theo nụ hôn của anh, mút lấy môi anh, run rẩy đưa ra đầu lưỡi ẩm ướt, cố gắng níu giữ.

Hơn ba tháng, rất lâu rồi...

Không khí đột nhiên trở nên nóng bỏng tại một thời điểm nào đó.

Mắt Chu Duật Bạch hơi híp lại, hơi thở đột nhiên dồn dập, khí thế áp đảo. Đôi môi mỏng nặng nề chuyển động, thô bạo gấp gáp cạy mở môi cô, xâm nhập chiếm lĩnh khoang miệng của cô.

Chung Ý bắt đầu thở gấp, thân thể không chống đỡ nổi mềm nhũn xuống.

Tia lý trí cuối cùng của Chung Ý là may mắn vì lúc nãy đã không đánh phấn bắt sáng lên xương quai xanh.

Váy quá dài.

Quần áo bị lột từ trên xuống dưới, xé toạc một đường.

Chung Ý cúi đầu, nơi ánh mắt chạm tới là lớp phấn hồng diễm lệ.

Cô đưa tay che lại: “Không được, dì Phương đang nấu cơm trong bếp.”

Yết hầu Chu Duật Bạch liên tục chuyển động, giọng khàn khàn: “Không ai nghe thấy đâu.”

Độ cao này vừa vặn.

Chung Ý không nhịn được vươn người hôn anh.

Anh ngậm lấy môi cô: “Nhớ anh đến mức này rồi à?”

Món tráng miệng trước bữa ăn, chỉ nếm qua loa hương vị.

Nửa tiếng sau, Chung Ý đổ mồ hôi đầm đìa, treo trên cánh tay Chu Duật Bạch thở dốc.

Váy đã không thể mặc được nữa.

Chu Duật Bạch bế cô lên giường: “Em nằm nghỉ một lát đi.”

Anh tới phòng tắm.

Khi xoay người, Chu Duật Bạch nhớ ra điều gì đó, không biết lấy từ đâu ra một thứ rồi đeo đại vào cổ tay cô.

Mắt Chung Ý sáng lên.

Cô cười tươi giơ tay lên, vòng tay kim cương.

Kim cương lớn rực rỡ, vừa nhìn đã biết không hề rẻ.

“Tặng cho em à?” Chung Ý vui vẻ ngồi dậy: “Đẹp quá.”

“Đi đấu giá cùng người khác, tiện thể thôi.” Giọng anh vẫn còn lười biếng khàn khàn, ngón tay thon dài cởi cúc áo sơ mi, mỗi nếp nhăn trên vải áo đều toát lên vẻ thỏa mãn, cơ bắp dưới lớp áo sơ mi săn chắc và uyển chuyển.

“Nếu em thích thì cứ giữ.”

Chung Ý nhìn chằm chằm vòng tay, tươi cười rạng rỡ: “Đương nhiên là em thích rồi, cảm ơn anh yêu.”

Giọng ngọt ngấy, giống hệt giọng điệu của quản lý thẩm mỹ viện gặp khách hàng.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Chung Ý về phòng thay quần áo.

Dì Phương đã về từ lâu, cơm đã nấu xong và được giữ ấm trong bếp.

Cô mệt đến mức eo đau chân rã rời, tay đeo chiếc vòng tay kim cương đắt tiền, vậy mà chẳng màng va chạm trong bếp, chiếc vòng tay cứ thế kêu leng keng lúc rửa tay làm việc.

Bày bữa tối lên bàn, thắp nến, mở rượu vang đỏ.

Loay hoay một hồi, đúng là đói thật.

Chu Duật Bạch tắm xong, bộ vest đặt may riêng được thay bằng trang phục ở nhà, áo dài sáng màu, quần dài xám, tóc đen ngắn ướt át, mang theo hơi nước mát lạnh.

Đôi mày thiếu đi một chút trầm ngâm, thêm vài phần vô hại, mang hương vị nhã nhặn ưu nhã.

Hai người ngồi ăn trên bàn ăn, trò chuyện dăm ba câu chuyện vu vơ như hương vị món ăn, số năm của rượu, việc sửa chữa hồ bơi của chung cư, bộ phim mới ra gần đây hay chuyện thú vị của một người quen nào đó.

Cô cũng không hỏi anh từ đâu đến, sẽ ở lại bao lâu hay ba tháng hai mươi mốt ngày này bận rộn những gì.

Ăn xong, Chung Ý vào bếp rửa bát.

Chu Duật Bạch tựa người vào quầy bar, ngước mắt nhìn qua lớp cửa kính trượt trong suốt của bếp vài lần. Anh vừa nghe điện thoại vừa quan sát, cuối cùng cầm điện thoại đi vào phòng sách.

Nếu món khai vị trước bữa ăn là món tráng miệng thì bữa ăn sau đó mới là bữa chính thật sự.

Thực ra thời gian không còn sớm.

Chung Ý mang đồ ngủ vào phòng Chu Duật Bạch.

Chu Duật Bạch dựa vào bàn làm việc, trên tay cầm một xấp giấy trầm tư. Nghe thấy động tĩnh, anh ngước mắt nhìn qua.

Ánh đèn sáng rực, đôi mắt nhìn thẳng vào cô của anh còn sáng hơn cả ánh đèn.

Chung Ý vừa nhìn thấy thứ trong tay anh thì hiểu ra. Cô vừa xấu hổ vừa vừa không nhịn được muốn cười: “Sao anh lại lôi cái này ra vậy?”

Chu Duật Bạch nhướng mày: “Đều là em vẽ à?”

“Em đăng ký một lớp vẽ phác thảo ấy, thầy dặn chúng em phải luyện tập thường xuyên.” Chung Ý giật lấy cuốn phác thảo trong tay anh, lông mày cụp xuống, lẩm bẩm: “Phòng sách rất thích hợp để vẽ, em toàn vẽ bậy, anh đừng xem, vẽ xấu lắm...”

Cuốn phác thảo bị cô vẽ lung tung, có phối cảnh, có tĩnh vật.

Còn có vài bức phác họa Chu Duật Bạch, lông mày, ngũ quan, thân hình... đều là bản phác thảo vài nét nguệch ngoạc. Chung Ý nóng nảy, mỗi lần vẽ đến một nửa là không vẽ tiếp được.

Tốt nhất đừng để anh nhận ra.

Nếu không thì đây là ý gì?

Ngày nhớ đêm mong, vẽ một khuôn mặt lại cẩu thả như vậy?

Chung Ý nhón chân, nhét cuốn phác thảo vào khe tủ sách.

“Vẽ người không ra người, ma không ra ma.” Anh khẽ cau mày, giọng điệu có chút chê bai nhưng lại không lộ vẻ gì: “Hôm nào rảnh, anh tìm người dạy em.”

“Em không dám đâu, anh bận trăm công nghìn việc, còn phải lo cho đứa ngốc như em, đến lúc đó tức giận thì sao?”

Cô tự mình vào phòng tắm, tắm không lâu rồi ra. Trên người mang theo hương hoa cam, thanh khiết đứng trước gương sấy tóc.

Chiếc váy ngủ bằng lụa nhẹ nhàng lay động theo động tác của cô.

Chu Duật Bạch tắt đèn bàn trong phòng sách rồi đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

Cả hai đều đã thay đồ ngủ.

Chăn được vén lên, tiếp theo là chuyện nước chảy thành sông.

Chu Duật Bạch phủ người lên, tay anh đẹp, xương khớp đều đặn, ngón tay thon dài. Mọi động tác đều như đang vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật.

Mắt anh cũng đẹp, sâu thẳm dịu dàng, như vực sâu không dò, xoáy nước cuốn hút.

Chung Ý rụt rè.

Anh mở miệng: “Em béo lên một chút.”

Đột nhiên Chung Ý tỉnh táo, cơ thể cứng đờ: “Anh thấy em béo à?”

“Người đàn ông nào thích bộ xương di động?” Đầu lưỡi anh mềm mại, anh hàm hồ nói: “Anh thích như vậy.”

Chung Ý mất nước, mất sức, mệt mỏi đến mức không nhấc nổi ngón tay, đầu óc muốn vào phòng tắm tắm lại, cơ thể chỉ muốn ngủ.

Chu Duật Bạch mở tủ lạnh lấy ra một chai nước, mở nắp đưa đến bên môi cô.

Cô hé môi, mím môi vào miệng chai ướt át, nhưng dù thế nào cũng không mở nổi đôi mắt nặng trĩu.

Anh uống một ngụm nước, cúi đầu mớm cho cô.

Cô mơ màng gối đầu lên tay anh, rất tự nhiên hôn anh.

So với làm tình, Chung Ý thích hôn hơn.

Sáng hôm sau, Chung Ý tỉnh dậy trong phòng mình.

Cô ngủ một giấc đến khi mặt trời lên cao.

Bên cạnh trống rỗng, gối hơi lõm xuống, chăn vẫn còn hơi ấm.

Chung Ý vuốt phẳng đường thêu trên góc gối, dịch người qua, đổi một chiếc gối khác để ngủ.

Có người bước vào phòng, người đó mặc áo sơ mi, quần tây, khuy măng sét nạm kim cương lấp lánh, phong cách doanh nhân lạnh lùng kiêu ngạo.

“Anh có chuyến bay lúc mười một giờ.” Chu Duật Bạch giơ đồng hồ xem giờ rồi nhìn cô: “Anh đi trước.”

“Được.” Cô lật người, tiếp tục ngủ.

Chung Ý không hỏi anh đi đâu, cũng không hỏi anh khi nào quay lại.

Có lẽ là tuần sau.

Có lẽ thêm ba tháng hai mươi mốt ngày nữa.

Có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.

Là trợ lý hàng đầu của Chu Duật Bạch, trợ lý Lý thường phải suy đoán rất nhiều điều. Ví dụ như công việc, suy nghĩ của cấp trên…

Nhưng có một số điều anh ta thường nghĩ không ra.

Ví dụ như tại sao tổng giám đốc Chu từ Mỹ đi Châu Âu lại phải quá cảnh ở trong nước, khiến cấp dưới phải vất vả vòng quanh nửa Trái đất như thế?

Ví dụ như tại sao không để cô Chung ở gần sông hơn để tiện gặp mặt, mà phải ở lại Bắc Thành?

Ví dụ như tại sao anh thường nhìn điện thoại đến mức mất tập trung nhưng không bao giờ trả lời, mọi việc vẫn do trợ lý như anh ta đứng ra thông báo.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc