Bộ phim mới "Kính Già La" đang chuẩn bị bấm máy.
Vai của Chung Ý khá nặng ký nên cô phải ở trong đoàn phim khoảng năm tháng.
Đây là đoàn phim tốt nhất mà Chung Ý từng tham gia.
Nam nữ chính không cần bàn cãi, đều là sao hạng A đang nổi đình nổi đám. Dàn diễn viên phụ cũng toàn những diễn viên gạo cội với diễn xuất điêu luyện.
Ngay cả người diễn vai nữ phụ thứ ba mà cô thử vai trước đó cũng không phải dạng vừa – Đó là nữ diễn viên nổi tiếng Kiều Y.
Kiều Y thuộc dạng có số làm ngôi sao. Mới đóng bộ phim đầu tay mà cô ta đã vô cùng nổi tiếng, ngoại hình là kiểu ngọt ngào dễ thương nên cô ta rất được lòng người qua đường.
Nghe nói nhà cô ta làm ăn buôn bán, gia cảnh cũng không phải dạng thường. Mỗi lần cô ta đi đóng phim đều có ba người trợ lý đi theo chăm sóc, đã vậy còn tự lái xe phòng đến đoàn phim.
Thế nên việc cô ta chơi thân với Dương Vận Thi cũng chẳng có gì lạ.
Trong đoàn phim toàn sao lớn tụ hội, một người không có tác phẩm cũng chẳng có kinh nghiệm như Chung Ý trở thành một cái lỗ đen lạc lõng.
Vai nữ phụ thứ hai của cô là đổi người vào phút chót, thế nên mọi người đều biết cô vào được đoàn phim là nhờ tổng giám đốc Ngụy chống lưng. Hơn nữa, với gương mặt đẹp như tranh vẽ của cô, dù lời nói của mọi người có vẻ giữ ý nhưng ánh mắt họ nhìn cô lúc nào cũng có gì đó khác lạ.
Người khác đóng phim thì tám giờ sáng đến năm giờ chiều, đúng giờ là xong việc.
Còn cô đóng phim thì năm giờ sáng tới tám giờ tối. Thời gian rảnh rỗi, cô đều phải ở phim trường chờ đến lượt quay.
Chuyện này thì cũng thường thôi, Chung Ý quen rồi. Nhưng điều khiến cô khó chịu nhất chính là kịch bản vai diễn của cô.
Cô nắm chặt tập kịch bản dày cộp, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao biên kịch lại tạo ra một nhân vật mất hết tính người như vậy? Nhân vật này được tạo ra chỉ để đẩy kịch tính của cả bộ phim lên cao trào thôi ư?
Nữ chính tốt bụng cứu cô ta, cô ta lại quay sang ganh ghét gia cảnh của nữ chính.
Cô ta ở nhà nữ chính ăn sung mặc sướng, thế mà vì cái lợi riêng mà gây ra họa lớn, làm hại nữ chính tan cửa nát nhà.
À phải rồi, cô ta còn hãm hại nữ chính, quyến rũ nam chính, còn chuốc thuốc kích thích cho nam chính nữa.
Giành giật tình yêu không thành, cô ta hoàn toàn biến chất, đẩy cả nam nữ chính vào chỗ chết. Cuối cùng, tiểu sư muội chết thảm dưới tay cô ta, đổi lại một con đường sống cho nam nữ chính.
Nói thật thì, con người này ác độc mà không có chút lý lẽ nào cả.
Mỗi lần cô diễn cảnh cô ta làm việc ác, Chung Ý vừa đọc mấy lời thoại quái gở đó vừa muốn đập đầu vào tường cho xong.
Nếu gặp phải cảnh phải động tay động chân, diễn xong là cô lại phải đi xin lỗi từng bạn diễn một. Đến lúc nhân vật chết, ngay cả bản thân Chung Ý cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi chết, cô ta bị hành hạ đủ điều. Cuối cùng, cô ta chết trong một cái ổ quỷ, còn phải chịu nỗi đau thấu xương ngay trước mắt nam nữ chính. Đúng là hả hê lòng người.
Giờ đây, cả người Chung Ý đã lấm lem, ấy vậy mà trên người cô còn đeo đạo cụ nên chỉ có thể nằm ỳ trong vũng bùn mà không đứng dậy được. Sau đó, cô mặc kệ tất cả mà duỗi thẳng tay chân, nheo mắt ngửa mặt lên trời tắm nắng.
Diễn viên đóng vai nam chính tên là Lam Úc, anh ta bước tới hỏi: “Nằm luôn rồi à?”
Chung Ý thấy anh ta cầm kiếm lại gần thì cười hỏi: “Anh định đâm tôi thêm một nhát nữa hả?”
Mặt cô đầy máu me và đất cát, khi cô ngước mắt nhìn anh ta, ánh mắt cô rất linh động, đường nét gương mặt rất thanh tú – Ngay cả góc chết thế này, trông cô vẫn rất xinh đẹp.
Lam Úc chìa tay ra: “Thấy cô sắp mệt chết rồi nên tới kéo cô dậy.”
“Cảm ơn.” Cô đặt tay vào lòng bàn tay anh ta: "Ước gì đây là cảnh quay cuối cùng của tôi.”
“Không muốn diễn đến thế cơ à?”
“Tôi hơi hối hận thật.” Chung Ý cười cười, rồi nói thêm: "Vai ác độc thế này, có khi bị chửi cho chết mất.”
Lam Úc cười nói: “Tôi thấy cô diễn rất đạt.”
“Anh khen tôi như vậy, tôi không biết nên cười hay nên khóc nữa.”
Bình thường quay phim đã rất mệt. Đến lúc nghỉ ngơi cũng chẳng yên – Cô đã nhận ơn của tổng giám đốc Ngụy, dĩ nhiên cô cũng phải trả giá chút gì đó.
Mấy cái đụng chạm lần trước, đâu có tính là gì. Bởi vậy, làm gì có chuyện ông ta bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy.
“Tôi phải dự một bữa tiệc. Ở đó toàn là sếp lớn của các công ty, tôi cần mấy cô ngôi sao trẻ đẹp trong sạch. Cậu gọi con bé Chung Ý đó qua đây, cái mặt nó trông cũng hợp gu đấy.”
“Có gì mà không muốn? Chỉ là ăn bữa cơm thôi chứ có làm gì nó đâu, một con đào hát mà làm mình làm mẩy cái gì, thật sự coi mình là cô chủ cành vàng lá ngọc à?”
Bên đầu tư không thể đắc tội được. Thế là công ty bắt Chung Ý phải đi, Jeff cũng lựa lời ngon ngọt dỗ dành cô.
Chung Ý chỉ đành tươi cười mà đi mấy bận.
Ôn Toa Toa cũng khuyên cô: “Cô nghĩ thoáng ra một chút đi, cái giới này được mấy người trong sạch đâu. Chỉ cần chúng ta không làm gì hổ thẹn với mình là được rồi. Đãi ngộ dân người mẫu bọn tôi còn chẳng bằng đám diễn viên các cô. Có người nào trong cái giới này mà chẳng phải cắn răng chịu đựng để qua ngày. Chỉ cần cô nổi tiếng, có chỗ đứng, có tiếng nói trong công ty thì sau này chẳng ai dám ép cô làm mấy chuyện như này đâu.”
Có một lần Chung Ý đi xã giao với tổng giám đốc Ngụy, về khuya quá, đường lớn lại kẹt xe. Lúc cô chạy về tới đoàn phim thì đã trễ.
Mấy diễn viên đang đợi cô liếc nhau, ánh mắt họ không giấu được vẻ giễu cợt và cười nhạo.
Chung Ý hấp tấp chạy vội vào phòng trang điểm.
Một đám nữ diễn viên đang ở trong đó xúm lại bàn tán rôm rả về trai đẹp.
Trai đẹp nhất đều ở trong giới giải trí – Ảnh đế Hồng Kông này, thần tượng trong nước này, mấy sao nam đang nổi tiếng này.
Kiều Y tỏ vẻ không đồng ý, cô ta cãi lại: “Ai nói đẹp trai nhất định phải ở trong giới này chứ? Tôi từng gặp một người rồi. Vẻ ngoài với phong thái của anh ấy không ai có thể sánh bằng, hơn nữa thân phận của anh ấy cũng không tầm thường đâu nhé. Người ta còn trẻ đã là người thừa kế cả một tập đoàn lớn, còn là công ty lớn của cả hai bên gia đình nội ngoại nữa cơ. Người ta giàu đến mức nào mọi người biết không? Tôi có cô bạn là con gái nuôi của bà chủ tịch đó, mỗi lần cô ấy đi cùng bà chủ tịch ra ngoài, tiền đi lại đều là Hermès hoặc trang sức đặt riêng cao cấp… Có lần thì…”
Mọi người chậc lưỡi: “Vậy người thừa kế đó lấy vợ chưa? Chắc xung quanh anh ấy không thiếu con gái theo đuổi đâu nhỉ?”
“Này thì vẫn chưa.”
“Vậy chẳng phải bạn của cô gần sông được nước, nhanh tay chiếm vị trí trở thành bà chủ nhà giàu rồi à?”
“Biết đâu cô ấy lại thành công ấy chứ. Dù sao thì muốn vào được nhà giàu cũng đâu có dễ. Cái gì cũng phải học, cái gì cũng phải biết, cũng cực lắm đó. Không chỉ phải làm cho người lớn trong nhà hài lòng mà còn phải giữ được trái tim đàn ông nữa.” Kiều Y vừa soi gương sửa lại tóc mái vừa nói: "Bạn tôi mà gả vào đó thì đúng là người thắng lớn trong đời rồi.”
Chung Ý ngồi xuống cạnh Kiều Y.
“Cô đến muộn đấy, cả đoàn đều đang đợi cô đó.” Kiều Y tỏ vẻ khó chịu. cô ta đảo mắt một cái: "Cô có chút ý thức nghề nghiệp nào không hả? Ỷ mình có người chống lưng nên nghênh ngang thế à? Còn dám lén lút chạy ra ngoài xã giao. Đạo diễn biết không đấy?”
“Có người chống lưng thì dĩ nhiên có thể đi nghênh ngang rồi.” Chung Ý nhìn mình trong gương rồi quay đầu cười nói: "Cô là người được đạo diễn nâng đỡ cơ mà. Chuyện đạo diễn biết, sao cô lại không biết được?”
Một câu nói của cô làm Kiều Y cứng họng.
*
Bộ phim này sắp quay đến hồi kết.
Phía tổng giám đốc Ngụy đã gọi Chung Ý tới mấy lần.
Cuối cùng, cảnh quay của cô cũng sắp đóng máy. Cô vốn đã bận rộn, Jeff lại bắt cô đi xã giao.
Chung Ý tức đến hoa cả mắt.
Jeff tiếp tục ngon ngọt dỗ dành cô: "Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà, tính tình của cô, tổng giám đốc Ngụy cũng biết. Ông ấy chỉ quý trọng tài năng của cô mà thôi, sẽ không làm gì cô đâu. Hơn nữa, cô đi theo ông ta quen biết thêm nhiều mối quan hệ, như vậy chẳng phải cũng tốt sao. Sau này chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác với nhau. Đợi bộ phim này công chiếu, phim tiếp theo của chúng ta chắc chắn sẽ là vai chính, giá trị của em ít nhất cũng phải tăng gấp mấy lần."
Chung Ý mỉa mai anh ấy: "So với làm quản lý, anh làm tú ông rõ ràng thành công hơn nhiều."
Jeff tự thấy mình có lòng tốt nên cảm thấy Chung Ý không biết điều. Thế nhưng xe đã đợi sẵn dưới lầu, bên đạo diễn cũng đã xin nghỉ phép rồi, cô vẫn phải nhượng bộ.
"Phim sắp đóng máy rồi, đây là lần cuối cùng. Tôi nói được làm được." Chung Ý đã hơi nóng nảy, lông mày lá liễu của cô đã dựng ngược: "Các người đừng có lấy chuyện đóng băng hoạt động ra dọa tôi. Tôi không sợ đâu."
Buổi xã giao vẫn ở chỗ cũ, quen việc thì dễ làm.
Tổng giám đốc Ngụy và một ông chủ trung tâm thương mại phía Nam bàn chuyện làm ăn. Họ hẹn nhau chơi gôn trước, sau đó ăn uống rượu chè.
Chung Ý ngồi trên xe gôn ngẩn ngơ, thỉnh thoảng cô lại qua nhặt bóng, đưa nước.
Trong sân gôn có mấy nhóm khách, trong đó có một đoàn người đang lái xe gôn từ từ chạy vào sân.
Hôm nay thời tiết đẹp, Triệu Thịnh hẹn mấy người bạn đến chơi.
"Lâu lắm rồi không đến đây, dạo này cái câu lạc bộ này xuống cấp quá. Người ngày càng đông, còn toàn thứ gì đâu không, ngay cả mấy tên nhà giàu mới nổi cũng có thể chen vào."
Phía xa trên đường xe chạy, có người lái xe gôn xiêu vẹo lượn vòng, chân đạp ga, lúc nhấn lúc nhả, ì ạch chơi cho qua thời gian.
Đó là một cô gái trẻ dáng người mảnh khảnh. Cô đội mũ che nắng, vành mũ kéo rất thấp. Mái tóc dài của cô xõa trên vai, đen nhánh tựa như lụa.
Xem kìa, loại người này không nên vào đây.
Triệu Thịnh nhíu mày: "Này, hay là chúng ta đổi chỗ khác đi. Tôi biết một chỗ không tồi, chúng ta đến đó chơi đi."
"Sao vậy?"
Chu Duật Bạch nắm gậy đánh gôn, lơ đãng nói: "Đến rồi thì thôi. Đầu bếp ở đây cũng khá ổn, từng nấu tiệc nhà nước, chúng ta ăn xong rồi đi cũng không muộn."