Diễn Giả Yêu Thật

Chương 11

Trước Sau

break



Trời dần tối, hai nhóm người đều đi về phía tòa nhà đãi tiệc.

Tổng giám đốc Ngụy đưa tay, khoác lên vai Chung Ý.

Cô lạnh nhạt liếc xéo một cái. Trong lòng cô vừa lạnh lùng vừa cứng rắn – Bàn tay đó béo như móng giò heo, nhầy nhụa khó tả. Thật kinh tởm.

Chung Ý đi vào trong với vẻ mặt lạnh tanh, nhưng khi cô thu tầm mắt lại thì phía trước lại có người.

Người đó dáng vẻ ngay thẳng, thanh tú lịch lãm. Khi người đó từ từ ngước mắt lên, ánh mắt anh vừa vặn chạm phải cô.

Gương mặt tuấn tú mang vẻ ôn hòa điềm tĩnh không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại toát lên sự lạnh lùng khó gần. Đôi mắt đen trầm mặc ấy nhìn cô như nhìn một hạt cát, một cọng cỏ, một đóa hoa dại. Tất cả đều không là gì ở trước mắt anh.

Lần gặp mặt trước đó, là khi nào nhỉ?

Rất lâu, rất lâu rồi.

Trong những buổi tiệc rượu không có ai che chở như thế này, dĩ nhiên sẽ có đủ thứ chuyện nhỏ nhặt.

Dù sao, con người trưởng thành và thay đổi rất nhanh.

Sau vài bữa tiệc, Chung Ý cũng học được cách nịnh nọt và lạt mềm buộc chặt, cũng biết cách đối mặt với những lời đùa cợt tục tĩu mà vẫn có thể mỉm cười với đối đáp.

Bữa tiệc hôm nay cũng coi như ổn, không ai làm khó cô nhiều.

Rượu cũng không uống quá nhiều. Đầu tiên, họ uống một vòng rượu trắng, cô từ chối nói không uống được nhiều nên tổng giám đốc Ngụy cũng không làm khó cô. Ông ta dặn nhân viên phục vụ đổi cho cô một chai rượu vang, nói là thương cô đóng phim vất vả, đặc biệt ưu ái cho cô.

Nhân viên cũng chỉ rót cho cô nửa ly.

Chung Ý cầm ly rượu nhưng chỉ nhấp vài ngụm tượng trưng.

Có điều thư ký của tổng giám đốc Ngụy, người ngồi đối diện cô lại ngước mắt nhìn cô một cái.

Người thư ký này luôn thật thà cung kính, chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt người khác – Thế nhưng, ánh mắt người này nhìn cô hơi kỳ lạ, trông khá cảnh giác và u ám, hơn nữa ánh mắt đó dừng lại trên ly rượu của cô.

Trong lòng Chung Ý đột nhiên giật thót. Cô không hiểu sao lại cảm thấy hơi choáng váng. Đến khi cô nhận ra thì đã muộn màng, tất cả chỉ còn lại là sự sợ hãi.

Giờ đây, ánh mắt Chung Ý mơ màng, khuôn mặt cũng đã ửng hồng ngà say. Cô loạng choạng xách túi đứng dậy, tươi cười nói muốn đi nhà vệ sinh dặm lại phấn.

Ngay sau đó, cô cầm điện thoại và lao nhanh vào nhà vệ sinh.

Cô gọi cho Jeff, sau đó cô đưa ngón tay móc cổ họng để nôn hết rượu vừa uống ra ngoài.

Không nghe máy. Điện thoại của Jeff vẫn không nghe máy.

Sau khi Chung Ý nôn ra một đống, cô chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn.

Cô không thể ở trong nhà vệ sinh mãi được – Cho dù có phải mình đa nghi hay không, cô phải nhanh chóng ra ngoài.

Trong phòng riêng đãi tiệc, khách đã về hết, chỉ còn lại tổng giám đốc Ngụy.

Cô xoay người định đi: "Tổng giám đốc Ngụy, khách đã về hết rồi, vậy tôi cũng nên đi thôi. Ngày mai tôi còn phải quay phim."

Tuy nhiên đã có người chặn cửa.

"Vội gì, thời gian còn sớm, chúng ta vẫn chưa tan tiệc. Cô đến uống thêm vài ly nữa đi."

"Tài xế của tôi đến đón rồi, xe đã đợi ở bên ngoài."

Tổng giám đốc Ngụy tối sầm mặt lại: "Sao hả? Không kiên nhẫn như vậy ư? Cô chỉ là một diễn viên nhỏ, chưa có tiếng tăm gì mà đã ra vẻ rồi..."

Tên này cứ lằng nhằng dây dưa mãi, rõ ràng không chịu thả cô đi.

Chung Ý nói chưa được mấy câu đã cảm thấy sức lực trên người bị rút đi, mắt cô cũng dần mờ đi. Cô há miệng thở dốc, không nói gì mà mơ màng cứ thế đi ra ngoài.

Tính toán thời gian, có lẽ thuốc cũng sắp có tác dụng rồi. Thế nên tổng giám đốc Ngụy gọi hai nhân viên phục vụ đến dìu Chung Ý đi: "Cô Chung say rồi, các cậu dìu cô ấy đi, tôi sẽ đưa cô ấy về."

Ánh mắt Chung Ý mơ màng dịu ngoan, cả người cô cũng đã mềm nhũn nên phải tựa nửa người vào vai người khác.

Cô đi ra ngoài với đôi chân mềm nhũn, khi ra khỏi phòng, có một nhân viên phục vụ thắt nơ đang bưng khay đi về phía một phòng riêng khác.

Chung Ý đột nhiên đẩy người bên cạnh ra, vội vàng đi theo nhân viên phục vụ đó, cô rẽ vào một cánh cửa chạm trổ, vòng qua tấm bình phong bạc có hoa văn chìm.

Bên trong có tiếng nói chuyện.

Người phía sau phản ứng lại thì thốt lên một tiếng rồi muốn đuổi theo cô, không ngờ cô lại nhanh chóng luồn lách như một chú chim chui vào khe hẹp.

Chỗ ngồi của Triệu Thịnh đối diện cửa, anh ấy trơ mắt nhìn một cô gái trẻ xinh đẹp, dáng chuẩn đột nhiên xông vào phòng riêng.

Mái tóc cô đen như mây, trên người là váy đỏ thướt tha. Tà váy uyển chuyển lay động theo bước chân cô, gương mặt tinh xảo không tì vết ửng lên sắc màu quyến rũ, cùng với đó là đôi mắt sao long lanh mơ màng đang lóe lên vẻ gấp gáp.

Chung Ý chỉ liếc nhìn một cái, ngay sau đó đã ngồi xuống cạnh Chu Duật Bạch.

Trong đêm xuân say đắm này, cô gần như bổ nhào vào anh như thể chẳng còn thiết tha gì nữa. Cả người cô thoang thoảng mùi rượu đăng đắng. Đó là thứ rượu có nồng độ cao dễ đưa người vào ảo giác, lại giống như viên sôcôla có nhân mà chẳng thấy vị sôcôla đâu. Thứ còn lại chỉ là chút men say ngà ngà đã thấm tận sâu bên trong.

Chu Duật Bạch vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Đôi tay anh với những đốt ngón tay cân đối vẫn đặt yên trên bàn.

"Chà chà chà, ngồi không mà cũng có người đẹp tự tìm đến cửa thế này." Triệu Thịnh nhìn chằm chằm vào Chung Ý, vẻ mặt hớn hở như vớ được của hiếm: "Duật Bạch, cậu có quen cô gái này không?"

Anh hơi nghiêng đầu, khẽ nhíu mày nhìn cô.

Không nói là quen, cũng chẳng bảo là không.

Tổng giám đốc Ngụy và cậu phục vụ cùng lúc đuổi theo vào.

"Sao cô không nhìn đường sá gì đã tự chạy xộc vào đây thế?"

"Xin lỗi, xin lỗi nhiều, làm phiền các vị rồi."

Triệu Thịnh hất hàm: "Đây là ai?"

"Cô đây là bạn tôi. Chúng tôi vừa mới xong tàn cuộc, tửu lượng cô ấy kém lắm, uống một ly là say rồi, cho nên tôi định dìu cô ấy về nghỉ. Nào ngờ lại đi nhầm vào đây."

Chung Ý siết chặt đôi vai gầy guộc, cả người cô khẽ khàng thở dốc. Mắt cô đã hơi nhòe đi, đầu óc cũng bắt đầu mụ mẫm, không còn suy nghĩ rành mạch nữa. Cả người cô lảo đảo tựa như ngay giây sau là có thể ngã chúi xuống.

"Tổng giám đốc Chu, em là Chung Ý." Giọng cô mềm nhũn, nhẹ bẫng.

Chung Ý run rẩy đưa tay lên, những đầu ngón tay lạnh buốt chậm rãi lần theo khuỷu tay anh mà bò lên, vừa vuốt ve vừa như nhẹ nhàng trêu chọc, bởi vì cô chẳng còn chút sức lực nào nữa. Ngón tay cô dừng lại nơi cổ tay anh, cô nhẹ nhàng mơn trớn phần xương cổ tay anh, cuối cùng siết chặt lấy lòng bàn tay anh.

"Anh còn nhớ em không? Lần trước ở đây... Em đã uống rượu với anh, ngồi ngay cạnh anh đó..." Giọng cô ngọt ngào như nước, hơi run rẩy nói: "Rồi cả sinh nhật em trai anh nữa, em cũng đi cùng anh. Lúc đó anh còn hỏi em... Hỏi... Cả những lần trước kia nữa..."

Trước mắt Chung Ý chợt tối sầm lại, cô đột nhiên cắn mạnh vào đầu lưỡi mình, sau đó cả người dán sát vào anh, tay cô vẫn nắm chặt lấy tay Chu Duật Bạch, đầu thì rúc vào lòng anh. Hơi thở nóng ẩm của cô phả vào bên cổ anh. Cô đang khe khẽ thở dốc, hơi thở lướt trên da thịt, chóp mũi nóng hổi của cô khẽ cọ vào người anh. Một cảm giác ngưa ngứa rất nhẹ, rất mơ hồ truyền đến.

Cậu phục vụ định bước tới đỡ Chung Ý rời đi nhưng bị Chu Duật Bạch dùng một cái liếc sắc lẻm đuổi đi.

Anh đáp lại cô với giọng điệu trầm thấp: "Cô Chung trí nhớ thật tốt."

"Em vẫn luôn nhớ mãi không quên anh." Cô lí nhí nói xong câu này rồi chìm vào bóng tối, cả người cô đã ngã gục vào lòng Chu Duật Bạch.

Chu Duật Bạch đỡ lấy vai cô.

Triệu Thịnh cứ như vừa được xem một màn kịch hay có người đẹp sắm vai.

Cô gái này — Đúng là có tài.

Ánh mắt Chu Duật Bạch tối lại, anh bình tĩnh hỏi người kia: "Ông đã cho cô ấy uống gì?"

"Uống gì đâu, chỉ vài ly rượu trắng đã khiến cô ấy say thôi." Sắc mặt tổng giám đốc Ngụy hơi khó coi, ông ta vội giải thích.

Sau đó ông ta muốn bước đến, định kéo Chung Ý: "Mấy người các cậu còn không mau qua đỡ cô Chung dậy."

Ai cũng thấy rõ, Chung Ý là do ông ta đưa đến thì phải để ông ta đưa đi. Dù ông trời đến cũng chẳng xen vào được.

Bàn tay nhỏ nhắn, trắng ngần của Chung Ý vẫn nắm chặt lấy tay Chu Duật Bạch.

Dù làm cách nào cũng không sao gỡ ra được.

Ở cổ tay cô, một sợi lắc tay mỏng đã quấn chặt vào chiếc khuy măng sét hình ngôi sao sáu cánh trên áo sơ mi của Chu Duật Bạch.

Anh nhíu chặt mày lại, cứ thế bế thốc cô lên rồi đi thẳng.

*

Ngày hôm sau, Chung Ý tỉnh dậy trên giường trong một khách sạn.

Cô đã ngủ một giấc rất dài, trong phòng không có dấu hiệu nào của người thứ hai.

Quần áo cô vẫn chưa thay, vẫn là chiếc váy ấy. Trên người cũng không có cảm giác gì lạ, chỉ là trong lòng bàn tay cô đang nắm chặt một chiếc khuy măng sét bạc hình ngôi sao sáu cánh. Nó bị quấn chặt vào sợi lắc tay của cô.

Chung Ý nắm chặt khuy măng sét trong tay để nó cấn sâu vào da thịt, vào tận xương cốt khiến cô cảm nhận nỗi đau để chứng minh sự tồn tại của nó.

Điện thoại cô không ngừng báo cuộc gọi và tin nhắn, mọi người đều hỏi cô đang ở đâu. Hôm nay cô vẫn còn cảnh phải quay, ai cũng đang tìm cô.

Chung Ý không nói gì cũng chẳng làm gì, chỉ vội vã quay lại đoàn làm phim.

Cảnh quay cuối cùng là một cảnh dưới mưa.

Cô yêu nam chính tha thiết nhưng không được đáp lại. Tất cả những gì cô mong ước đều vỡ tan. Cuối cùng, cô lại tình cờ bắt gặp cảnh nam nữ chính thổ lộ tình cảm, hứa hẹn trọn đời bên nhau. Thế là cô đờ đẫn bỏ đi.

Màn đêm dày đặc, mưa như trút nước.

Cô cầm ô, bước đi trên con ngõ nhỏ tối tăm, vắng lặng không một bóng người.

Gương mặt trắng ngần, thanh tú của cô như tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ tựa như ngọc.

Tà váy cô khẽ lay động theo từng bước chân, gương mặt cô không có tí biểu cảm nào. Sau đó vành mắt cô dần dần đỏ hoe, hàng mi khẽ rung lên, nước mắt khẽ tuôn rơi và hòa vào màn mưa vô tận.

Quần áo dính sát vào người, vừa nặng trĩu vừa lạnh buốt. Nước mưa tạt vào mặt cô, con đường phía trước cũng mịt mùng và gian khó. Cô hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt sắc lạnh và kiêu hãnh.

Đoạn đường cuối cùng.

Chung Ý căm hờn ném chiếc ô rồi bước đi trong mưa lớn, dáng người nhẹ nhàng như chim én, thẳng tắp nhưng lại rất đơn độc.

Cô nhìn thẳng vào máy quay và nở nụ cười lạnh lùng. Nụ cười ấy vừa sắc lạnh như dao lại vừa đẫm lệ.

Chung Ý, đóng máy.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc