Sau khi phim đóng máy, Chung Ý vẫn còn vài việc lặt vặt phải làm.
Nào là tuyên truyền phim, trả lời phỏng vấn của báo chí, rồi thì tiệc mừng của đoàn phim, đủ cả.
Lam Úc đóng máy sau cô.
Dạo này nữ chính Khương Niệm Sương bận túi bụi với việc khác nên cô ấy phải quay bù một vài cảnh.
Đoàn phim đã quay rất nhiều cảnh cho tập đặc biệt mừng đóng máy.
Vì Khương Niệm Sương không có mặt, hôm tạp chí tuần san ghé qua, Chung Ý và Lam Úc phải cùng nhau trả lời phỏng vấn.
Nam nữ chính được gán ghép CP để tạo chuyện tình cảm nên lúc phỏng vấn, Chung Ý cũng không tiếc lời khen hai người họ hết mức.
Phóng viên hỏi Lam Úc: "Vậy giữa hai anh chị, có cảnh nào diễn cùng nhau mà đáng nhớ không?"
Trong phim, Chung Ý yêu Lam Úc đến mức gần như phát điên nhưng Lam Úc lại vô cùng lạnh nhạt với cô còn muốn tránh càng xa càng tốt.
Lam Úc ngẫm nghĩ một lát rồi cười nói: "Có một cảnh tôi nhớ rất rõ. Đó là lúc tôi bị thương ngất đi, Chung Ý đã lén đến chăm sóc tôi. Cô ấy ngồi ngay bên cạnh, canh chừng tôi. Lúc ấy, tôi nằm trên giường, đáng lẽ tôi phải đọc lời thoại mắng cô ấy nhưng lại bị vấp. Khi đó trời đã khuya lắm rồi, cảnh đó lại quay hỏng rất nhiều lần nên ai cũng mệt rã rời."
"Thế rồi... Cô ấy sợ tôi không nhịn được cười nên đã bịt mắt tôi lại, sau đó cô ấy vừa như khóc lóc vừa đọc luôn cả phần thoại chửi mắng của tôi dành cho cô ấy, lại còn diễn rất trôi chảy, có thể nói cô ấy đã cứu cả cảnh đó. Thật ra vai diễn này của cô ấy không dễ chút nào, bởi vì nhân vật hoàn toàn trái ngược với con người thật của cô ấy nhưng cô ấy đã thể hiện bằng một cách rất đặc biệt. Cô ấy thật sự rất giỏi và cũng vô cùng chuyên nghiệp."
"Lúc đó, anh có động lòng với cô ấy một tí nào không?"
Lam Úc nhướng mày rồi chỉ cười mà không đáp.
Sau đó, cả đoàn phim cùng nhau đi ăn mừng đóng máy.
Mọi người vừa ăn uống vừa trò chuyện sôi nổi. Lam Úc ngồi cạnh Chung Ý, anh ta hỏi sau khi đóng máy bộ phim này, kế hoạch nghỉ ngơi cô như thế nào.
"Tôi định về nhà một chuyến, cũng lâu rồi không gặp ba mẹ."
"Quê cô ở đâu?"
"Đinh Khê, một thành phố nhỏ ở tỉnh Nam, chắc anh không biết đâu."
"Đinh Khê à." Lam Úc chậm rãi nhắc lại: "Nghe tên có vẻ là một nơi rất đẹp, chắc hẳn thú vị lắm."
"Cũng không có gì đặc biệt lắm nhưng chè ở chỗ bọn tôi ngon cực kỳ. Nhà tôi còn mở một tiệm chè nhỏ nữa."
"Thế à? Có dịp tôi phải đến thử mới được."
Chung Ý cười rạng rỡ: "Hoan nghênh anh đến thăm."
"Khi nào cô quay lại? Sau đó có việc gì không? Còn vào đoàn phim mới nữa không?"
Chung Ý nhíu đôi mày thanh tú: "Còn chưa biết nữa, tạm thời thì chưa..."
Kiều Y ngồi ngay bên cạnh, cô ta õng ẹo ai một tiếng, cố làm ra vẻ vừa đáng yêu lại dễ thương: "Người ta làm sao thiếu việc được, có chống lưng lớn như tổng giám đốc Ngụy, ngay cả đạo diễn cũng phải chờ người ta cơ mà."
Lam Úc khựng lại không nói gì. Chung Ý thì cụp mắt xuống.
Không người nào hỏi hay nhắc tới chuyện đêm đó. Chung Ý biết chắc mình đã uống phải thứ gì đó. Bởi vì chỉ chừng ấy rượu không đủ để làm cô say đến mức đó.
Còn chủ nhân của chiếc khuy măng sét đó không để lại một lời nhắn nào, cũng không liên lạc lại với cô. Ngay cả tổng giám đốc Ngụy không tìm đến cô nữa, càng không gây khó dễ gì cho cô.
Nhưng cô đã nghe lén được Jeff nói chuyện điện thoại. Người đầu dây bên kia nói cô lợi hại, thảo nào lại vênh váo như thế, hóa ra cô đã trèo được cành cao khác rồi.
Jeff thì cũng có lựa lời bóng gió hỏi han cô.
Chung Ý ngước mắt trả lời bằng giọng điệu lạnh nhạt. Trên đời này đã có người lạ thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp thì dĩ nhiên cũng sẽ có kẻ miệng thì cười còn lòng toàn dao găm, chuyên đẩy người khác vào chỗ chết.
Dù Jeff có giải thích thế nào, quan hệ hợp tác giữa họ đã có vết rạn.
Sau khi Chung Ý hoàn thành tất cả công việc trong tay thì thu dọn đồ đạc, một mình quay về Đinh Khê.
Gia đình cô đã chuyển từ căn nhà cũ rộng chừng tám mươi mét vuông sang một căn nhà mới, rộng hơn trăm mét vuông. Cả nhà họ Chung ai cũng vui mừng khi biết tin cô sắp về.
Hôm cô về, cả nhà đều ra đón. Bà Chung trừng mắt, đưa tay cốc nhẹ vào trán Chung Ý: "Gầy tong teo như que củi thế này, coi chừng chết đói bây giờ."
"Mẹ à, thế này lên hình mới đẹp."
"Đẹp đẽ gì cái kiểu đấy! Con về nhà nhớ uống thêm mấy bát chè lấy lại sức."
Chi Chi nấp sau lưng Chung Tâm, con bé trong ảnh trông bụ bẫm thế mà ở ngoài thì bé xíu. Cô bé cứ ôm chặt lấy chân mẹ rồi len lén liếc nhìn Chung Ý, đến khi bị cô bắt gặp ánh mắt, con bé lại rụt rè thụt đầu vào. Sau đó cô bé dùng nói ngọng nghịu, lí nhí nói một câu: "Chào dì ạ."
Dễ thương quá.
Trong thời đại học, Chung Tâm học khoa Ngoại ngữ. Hiện giờ, cô ấy đang làm cho một công ty chuyên buôn bán với nước ngoài, cách nhà không xa.
Cô ấy trông khá mảnh mai, yếu đuối hơn Chung Ý, vẻ ngoài cũng có nét gì đó nghệ sĩ và trầm buồn hơn.
Chi Chi đã hơn hai tuổi rồi.
Chung Ý nghe ba mẹ kể, ở công ty có anh bạn đồng nghiệp đang theo đuổi Chung Tâm. Anh chàng này nhiệt tình lắm, nào là xách đồ nặng và giúp mang về tận nhà, rồi đưa đón, chăm sóc Chi Chi nữa.
Ý của mọi người trong nhà là Chung Tâm còn trẻ lắm, gặp được người hợp thì cứ yêu, rồi thấy được thì cưới.
Còn về đứa bé Chi Chi cứ để ông bà nuôi cho lớn. Ông Chung cũng đã nghỉ dạy ở trường rồi, đúng lúc hai ông bà có thể vừa trông cháu vừa coi tiệm chè.
Cuộc sống rồi cũng sẽ ổn thôi.
Ông Chung bà Chung đều bảo Chung Ý khuyên chị gái.
Hai chị em lại nằm chung giường như hồi còn bé. Trên chiếc giường nhỏ đặt kế bên có Chi Chi đang ngủ say sưa trông thật đáng yêu.
Ánh trăng ngoài cửa sổ len lỏi vào phòng tựa như dòng nước lạnh, sáng trong và tĩnh lặng.
Chung Tâm không muốn nghe cô khuyên.
"Chị ơi, ba của Chi Chi chết thật rồi hả chị?"
"Chết rồi." Chung Tâm nằm ngửa, mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà: "Người ta nói anh ta chết rồi thì em cũng coi như nó chết rồi đi, mà chắc là chết thật rồi cũng nên."
Chung Ý quay đầu lại: "Chị vẫn còn nghĩ đến anh ta à?"
Chung Tâm nhắm mắt không nói gì.
"Chị à, chị biết Chi Chi giống ai không?"
"Giống ai?"
Chung Ý cũng nhắm mắt lại: "Giống cái người say rượu ngồi dưới gốc cây ngoài tiệm chè nhà mình hồi chị học lớp mười hai ấy. Chị tốt bụng bưng một chén chè giải rượu cho anh ta, rồi từ ngày đó, chị bị cái tên du côn đó bám riết lấy không tha."
Chung Tâm đột ngột ngồi bật dậy từ trên giường. Cô ấy mở to hai mắt nhìn Chung Ý. Cô ấy không dám tin: "Em, em... Sao em lại biết chuyện đó?"
"Em ngủ chung phòng với chị, sao lại không biết được."
Chung Ý dịu dàng nói: "Chị chẳng nói gì cả nhưng em thì chuyện gì cũng biết. Em không ngờ lên đại học rồi mà chị vẫn qua lại với anh ta. Em rất hận cái tên khốn đó! Anh ta chẳng qua chỉ được cái mã đẹp trai, biết nói vài câu ngon ngọt dỗ dành con gái. Chỉ nhiêu đó thôi có đủ để bù đắp được nỗi đau khi chị mang nặng đẻ đau hay không? Có át được những lời đàm tiếu của thiên hạ hay không? Có bù được nỗi thiệt thòi của Chi Chi khi không có ba hay không? Có đáng để chị đánh đổi cả đời mình mà ở vậy hay không?"
Nước mắt từ từ trào ra khỏi khóe mắt Chung Tâm.
"Chị ơi, chị có muốn sau này Chi Chi lớn lên cũng gặp một người con trai y như ba nó không?" Chung Ý đưa khăn giấy qua.
"Chị không muốn." Chung Tâm nghẹn ngào.
"Vậy thì cứ coi như người đó chưa từng có mặt trên đời. Mình cứ sống cuộc sống vốn dĩ thuộc về mình thôi. Như vậy cũng không được sao chị?"
Chung Tâm nghĩ – Nhà có em gái, dường như họ đã có một chỗ dựa vững chắc.
Chung Ý được nghỉ dài ngày nên cô ở nhà suốt hai tháng. Hai tháng này cô cứ mặc sức chơi đùa ăn uống như người bình thường, còn dắt Chi Chi đi dạo nữa.
Tính ra, đây là lần cô được nghỉ ngơi lâu nhất trong mấy năm nay.
Cô cũng ra tiệm chè phụ giúp và đỡ đần mẹ một tay.
Tiệm chè của nhà đã mở hơn hai mươi năm, quán nhỏ xíu nằm ở mặt tiền. Việc thì nhiều, mà khách cũng chẳng ít.
Trong tiệm nào là sữa khoai lang, tàu hủ nước cốt dừa, sương sáo hoa quế, đá bào đậu đỏ, thạch quy linh sữa hạnh nhân lạnh…
Chung Tâm và Chung Ý đều lớn lên nhờ những bát chè này.
Hồi đó, hàng xóm ai cũng bảo hai chị em giống như chè vậy, chị thì dẻo mềm, em thì ngọt thanh.
*
Hết kỳ nghỉ, Chung Ý lại quay về Bắc Thành.
Thù lao đóng phim "Kính Già La" đã được bên sản xuất trả xong nhưng cô còn hợp đồng ăn chia với Tinh Lan nên vẫn đang đợi công ty chuyển nốt phần còn lại cho mình.
Trong lúc đó, cô gom hết số tiền cô dành dụm được để muốn mua một căn hộ nhỏ dành cho người độc thân ở Bắc Thành.
Cầu Thu Mộ này chẳng khác nào một cái lò đào tạo ngôi sao khổng lồ mà rẻ tiền.
Dưới lầu, bất cứ phòng tập thể hình, quán ăn vặt hay quán rượu nhỏ nào cũng đầy ắp những người nổi tiếng trên mạng, người mẫu hay diễn viên quèn ôm mộng nổi tiếng.
Cô định rời đi.
Chung Ý đã lật mặt với Jeff, Ôn Toa Toa cũng chia tay với anh Uy.
Dù sao thì cái giới này nó thế đấy, tình cảm nào cũng không bằng lợi ích bày ra trước mắt. Ôn Toa Toa đã tìm được một bạn trai làm nghề thiết kế quần áo, còn định dọn đến ở nhà bạn trai.
Dạo này Chung Ý bận đi xem nhà nhưng tiền nong có hạn, cô chỉ đủ tiền mua một căn rất nhỏ, thậm chí còn không đủ tiền để trả một lần.
Căn phòng hơn bốn mươi mét vuông, một mình cô ở cũng tạm ổn.
Đồng thời, cô cũng phải lo làm việc kiếm tiền. Cho nên, cần vào đoàn phim thì vào, cần nhận quảng cáo thì nhận. Thế nhưng mấy vụ rượu chè xã giao thì cô nhất quyết không đi nữa.
Đợi đến khi mọi việc trong tay đã thu xếp gần xong. Chung Ý đến công ty một chuyến.
Cô muốn chấm dứt hợp đồng với Tinh Lan.
Cô đã xem hợp đồng quản lý và cũng đã hỏi ý kiến luật sư cố vấn. Nếu cắn răng thì cô cũng có thể gắng gượng trả nổi khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng đó. Nếu công ty có tình người hơn một chút thì… Tối hôm đó, rõ ràng Jeff biết cô sẽ gặp phải chuyện gì, vậy mà anh ấy vẫn chọn đẩy cô ra.
Chung Ý không truy cứu này là vì cô muốn lấy đó làm điều kiện để dàn xếp riêng với công ty. Cô vẫn luôn cảm thấy bản thân chỉ là một kẻ chẳng có tên tuổi gì trong cái giới này, cũng chẳng thể nào có được tương lai gì tốt đẹp hơn ở đấy.
Tuy nhiên, cô đã chọn sai thời điểm. Công ty cứ dây dưa mãi không chịu giải quyết chuyện chấm dứt hợp đồng.
Đầu tiên, bọn họ cắt hết công việc của cô, còn liên tục đổi người quản lý của cô.
Cho đến khi phim "Kính Già La" vẫn đang trong giai đoạn quảng cáo trước khi ra mắt lại được chiếu sớm hơn dự tính.
Nhờ có sự nổi tiếng sẵn của nam nữ chính cùng với đội ngũ làm phim chất lượng. Bộ phim này tạo được tiếng vang rất tốt. Bộ phim càng chiếu càng gây bão trên các diễn đàn trên mạng.
Chủ đề nóng về Lam Úc và Khương Niệm Sương phải gọi là nở rộ như hoa, còn là theo từng chùm từng cụm. Đủ các loại tin hành lang, phỏng vấn, chuyện hậu trường cũng được tung ra đều đặn cho người xem giải trí thêm.
Ấy thế mà Chung Ý lại nổi tiếng đúng vào lúc này. Bởi vì vai nữ phụ phản diện của cô quá khiến người ta khó chịu, khiến người ta ghét đến nghiến răng nghiến lợi, thậm chí là trừ khử cho hả dạ.
Trên mạng, những lời chê bai cô cũng ập đến như thủy triều. Trong đó có đủ thứ từ ngữ khó nghe và bẩn thỉu. Tuy nhiên, chẳng ai có thể chối cãi được rằng, trên màn ảnh, gương mặt ấy với mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều khiến người ta phải sững sờ vì quá xinh đẹp.
Lúc khóc thì đau lòng tan nát, lúc cười thì trong trẻo ngọt ngào, lúc xấu xa thì ngu ngốc đáng yêu, lúc thảm hại thì lại ngơ ngác dễ thương.
Cô đẹp chẳng kém gì nữ chính nhưng cớ sao lại chỉ được đóng vai phụ. Mọi người càng xem về sau, dần dần xuất hiện một nhóm người “hâm mộ nữ phụ”.
[Chiêu Chiêu tuy xấu tính nhưng mà thật sự quá đẹp.]
[Chị ấy khóc làm tim tôi tan nát, thế nên tôi đành phải bỏ qua cho chị ấy vậy.]
[Lúc chị ấy bỏ thuốc độc còn ngó nghiêng ngó dọc nữa cơ. Ánh mắt đó rõ ràng là chột dạ, cũng biết mình sai rồi. Mà cái vẻ chột dạ đó quá đáng yêu, còn có vẻ hơi ngốc nữa.]
[Lúc chị ấy chạy trốn còn vén cả váy lên, dáng vẻ y như một nàng công chúa bỏ trốn, trông chẳng thảm hại chút nào.]
[Bắt nạt nữ chính xong còn đắc ý bĩu môi một cái. Thế này thì khác gì con nít đâu.]
[Bảo chị ấy thông minh thì cũng thông minh đấy, mà lúc ngốc thì cũng ngốc thật. Sao ông trời không cho chị ấy cái đầu óc tỉnh táo hơn nhỉ?]
[Chiêu Chiêu bị mấy kẻ nhiều chuyện này làm cho mờ mắt mà thôi. Trên đời này thiếu gì cỏ thơm ven đường, cớ gì cứ mãi đơn phương một cành hoa? Nếu lúc nhỏ chị ấy chịu khó đọc thêm chút sách vở, biết đổi người để thích thì cũng không đến nỗi tự treo cổ trên một cái cây như thế này.]
[Bàn về hậu quả của một người đẹp ngốc nghếch cứng đầu đi sai đường – Cứ mơ màng thế này cũng có thể làm rung trời lở đất.]
[Tôi thích cái vẻ bất chấp tất cả để đạt được mục đích của chị ấy.]
[Cái đoạn chị ấy một mình đi giữa trời mưa khiến phải bật khóc. Người đâu mà vừa đẹp vừa thảm vừa đáng thương. Trời ơi, sao tôi lại đi thương cảm cho một vai phản diện thế này?]
Lam Úc cũng đăng một cái vlog khi còn trong đoàn phim. Trong vlog có cảnh anh ta đang trêu đùa với các nghệ sĩ cùng đoàn phim, trong một thoáng, ống kính đã lướt qua Chung Ý – Lúc đó cô đang ôm kịch bản học lời thoại nhưng lại đau khổ đến nỗi tự đập đầu vào cột. Cho đến khi cô phát hiện ống kính của Lam Úc mới lộ ra vẻ mặt nhỏ nhắn vừa đáng thương vừa chán nản.
Đúng là khiến người ta muốn cưng chiều.
Ngay cả Tinh Lan cũng không ngờ Chung Ý lại thu hút được cả một lượng lớn người hâm mộ nhờ bộ phim này. Sức ảnh hưởng của cô đã đến mức này, đồng nghĩa với việc con đường sau này của cô sẽ không khó đi nữa.
Chỉ cần tài nguyên sau này của cô theo kịp thì cô sẽ là một Trương Giản Tắc thứ hai của công ty. Do đó, Tinh Lan muốn thuyết phục Chung Ý từ bỏ ý định hủy hợp đồng.
Họ cũng hứa hẹn sẽ dốc hết sức lăng xê cô, giúp cô nhất định sẽ nổi đình nổi đám sau một khoảng thời gian nữa.
Tuy nhiên, Chung Ý vẫn khăng khăng đòi đi.
Ý muốn rời đi của cô đã quyết, không hề lung lay tí nào. Thế là hai bên đã hoàn toàn trở mặt với nhau.
Cuối cùng Tinh Lan đưa ra số tiền vi phạm hợp đồng – Ba mươi triệu.
Chung Ý tức đến bật cười vì con số này.
"Công ty chẳng hề cho tôi bất cứ nguồn lực có giá trị nào, trong đó có một phần việc là do tự tôi nhận được. Ba mươi triệu, con số này gấp mấy lần toàn bộ thu nhập của tôi từ khi vào Tinh Lan tới giờ. Sao các người có thể hét giá trên trời như vậy hả?"
Bộ phận pháp lý rất tự tin khi lấy ra đầy đủ các loại hợp đồng quản lý và hợp đồng thương mại mà cô đã ký: "Giấy trắng mực đen rõ ràng. Thiệt hại của công ty không chỉ là việc cô Chung đây vi phạm hợp đồng mà còn có các khoản tiền công ty đã bỏ ra để đào tạo cô. Thậm chí còn có cả tiền vi phạm hợp đồng và tiền rủi ro từ những hợp đồng thương mại mà cô đã ký."
Chung Ý lạnh lùng cười lên: "Vậy việc công ty ép nghệ sĩ tham gia những buổi xã giao làm ăn không đàng hoàng, thậm chí người quản lý còn che giấu, khiến nghệ sĩ bị chuốc thuốc hôn mê man và suýt nữa thì bị làm nhục cũng trong hợp đồng quản lý à?"
Người bên phòng pháp lý từ tốn hỏi cô: "Cô Chung à, cô có bằng chứng không?"
Chung Ý mím chặt môi.