Diễn Giả Yêu Thật

Chương 13

Trước Sau

break



Ôn Toa Toa nghe Chung Ý nói ba mươi triệu tiền phạt hợp đồng thì tức đến muốn nổ tung mạch máu. Cô ấy gọi điện thoại chửi anh Uy một trận xối xả như tát nước vào mặt.

Lúc trước, Chung Ý mới ra trường, anh Uy còn vỗ ngực bảo đảm Tinh Lan chắc chắn đáng tin, tuyệt đối không lừa người nhà.

Thế là cô ký luôn tám năm, thậm chí còn không tìm luật sư cố vấn xem kỹ hợp đồng. Hợp đồng đó ăn chia ba bảy, Chung Ý chỉ được ba phần.

Một công ty nhỏ chuyên hút máu sao có mặt mũi đòi ba mươi triệu tiền phạt hợp đồng cơ chứ?

Ôn Toa Toa tức tối nói: "Mấy công ty rác rưởi kiểu này đều thế cả. Chúng nắm thóp cô đang có chút tiếng tăm, hoặc là bắt cô ngoan ngoãn nghe lời, hoặc là kéo dài cho đến khi cô chết dí, hoặc là đền tiền chịu trận. Nếu sau này cô đổi công ty, bọn chúng còn tạt nước bẩn, tung tin xấu, tìm đủ mọi cách bôi nhọ cô, chắc chắn không để cô yên thân đâu."

Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, cắn răng chịu đựng cũng chẳng được lợi lộc gì. Nhưng nếu dám chống lại thì bọn chúng sẽ dốc hết sức bỏ đá xuống giếng.

Chung Ý tìm một luật sư cố vấn để hỏi ý kiến.

Luật sư nhìn vào hợp đồng thì thấy đủ thứ bẫy lớn bẫy nhỏ được gài rất sâu. Nếu Tinh Lan cứ nhất quyết không chịu nhượng bộ, có lẽ không đến mức phải đền ba mươi triệu nhưng ít nhất cũng phải cỡ chục triệu. Hơn nữa, thời gian kiện tụng cực kỳ dài, quá trình rất giày vò người ta.

Nói cách khác, nếu Chung Ý muốn một mình chống lại Tinh Lan thì rất khó.

Luật sư khuyên cô: "Nếu có thể chứng minh Tinh Lan và bên đầu tư thông đồng bỏ thuốc định giở trò với cô, đưa vụ tranh chấp kinh tế này thành vụ án hình sự, kết quả sẽ khả quan hơn."

Tuy nhiên, cô lấy đâu ra bằng chứng chứ?

Chuyện qua lâu vậy rồi, cô lại không báo công an ngay lúc đó, cũng không xét nghiệm xem thứ mình uống là gì.

Cho dù tối hôm đó cô có uống rượu với tổng giám đốc Ngụy và cũng có người thấy, cũng có người biết nhưng trước mặt họ, tổng giám đốc Ngụy cũng có làm gì cô đâu.

Thậm chí hai người bọn họ còn không ở riêng một phòng, cho nên đến cả việc tố cáo ông ta có ý định giở trò đồi bại cũng không xong. Jeff sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện tối hôm đó.

Kể cả bây giờ cô có đi báo công an để lập án, không chừng còn bị Tinh Lan cắn ngược một phát.

Dường như sự yếu đuối đã là tội lỗi trong cái giới này, số phận của những người không nơi nương tựa là phải để người ta mặc sức xâu xé.

Ôn Toa Toa nghĩ tới nghĩ lui, không tìm được bạn bè nào giúp được, cũng không nghĩ ra cách giải quyết.

Cô ấy buồn bã hỏi Chung Ý: "Chúng ta phải làm sao bây giờ? Chúng ta không có bằng chứng, không có tiền, lại càng không có chỗ dựa. Hay là cậu làm hòa với Tinh Lan trước, chờ đến khi bản thân gây dựng chút tiếng tăm..."

Chung Ý khẽ đáp lại một tiếng.

Trong tay lại mân mê chiếc khuy măng sét hình sao sáu cánh màu bạc, ánh mắt thì nhìn xa xăm, không biết cô đang nghĩ gì.

*

Chuyện Chung Ý muốn chấm dứt hợp đồng nhanh chóng lan ra khắp công ty.

Trong lúc "Kính Già La" đang rất được chú ý, Chung Ý lại không có việc làm, cũng không xuất hiện bên ngoài, ngay cả tài khoản mạng xã hội cũng im bặt. Công ty cũng hoàn toàn không tuyên truyền gì. Mọi thứ im ắng lạ thường.

Trương Giản Tắc cũng biết chuyện này.

Hợp đồng anh ấy ký với Tinh Lan lúc đầu chưa chắc đã tốt hơn của Chung Ý. Sau khi nổi tiếng, anh ấy đã có chút tiếng nói ở Tinh Lan, sau đó lại nhờ Chu Tư Mân giúp đỡ nên đã thuận lợi sửa đổi hợp đồng quản lý với công ty và giao cho phòng làm việc cá nhân của mình lo liệu mọi việc. Bây giờ Tinh Lan không còn nhiều ràng buộc với anh ấy nữa.

Chung Ý rơi vào đường cùng, lần đầu tiên chủ động tìm Trương Giản Tắc để nói về chuyện chấm dứt hợp đồng.

Đối phương bóng gió nhắc cô: "Cô cứ lo làm việc cho tốt trước đã."

Lúc này mà làm căng với công ty thì đúng là ngốc thật.

Người khôn ngoan đều biết, việc cần làm nhất bây giờ là nắm bắt thời cơ, đẩy cho tên tuổi đi lên, có khi cô sẽ một bước lên mây.

Nếu bỏ lỡ vận may này, ai biết có lần sau hay không.

"Anh Giản Tắc, anh có thể đưa tôi đi gặp cậu Chu được không?"

Trương Giản Tắc nhíu mày: "Cô gặp Chu Tư Mân để làm gì?"

"Tôi biết cậu Chu là bạn của anh." Ánh mắt Chung Ý rất thản nhiên: "Tôi không muốn dính dáng gì đến cậu Chu cả, chỉ là tôi có một món đồ muốn nhờ cậu Chu trả lại cho chủ cũ của nó."

Sau đó, khi Chu Tư Mân nhìn thấy chiếc khuy măng sét trong tay Chung Ý thì vô cùng mừng rỡ: "Cô nói đây là đồ của anh cả tôi á?"

Chung Ý kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Chu Tư Mân: "Lúc đó tôi say rượu ngã vào lòng tổng giám đốc Chu. Anh ấy đã giúp tôi chặn người kia lại, còn đưa tôi đến khách sạn, rồi để lại chiếc khuy măng sét này trong tay tôi."

"Tôi rất biết ơn tổng giám đốc Chu nhưng không có cách nào gặp được anh ấy, đành phải nhờ cậu hai giúp tôi trả lại chiếc khuy này cho tổng giám đốc Chu và gửi lời cảm ơn của tôi đến anh ấy."

Sau khi người vợ chưa cưới trước đây của Chu Duật Bạch qua đời. Chu Tư Mân chưa từng nghe nói anh mình có qua lại gì với cô gái nào, càng đừng nói đến người phụ nữ xa lạ.

Nhưng nhìn kỹ lại, cô diễn viên nhỏ trước mắt đúng là rất bắt mắt, cũng khá bản lĩnh. Dù sao cô có thể khiến một Chu Duật Bạch lạnh lùng sắt đá ra tay giúp đỡ.

Chu Tư Mân đảo mắt một vòng: "Cô muốn chấm dứt hợp đồng với Tinh Lan thì phải đền ba mươi triệu à?"

"Vâng." Chung Ý bối rối mím môi.

Vẻ mặt của cô chỉ thiếu điều viết hai chữ thiếu tiền và đường cùng lên trán.

Chu Tư Mân híp mắt, trong lòng cũng cảm thấy thương tiếc cho người đẹp: "Ba mươi triệu cũng không phải chuyện gì to tát."

Sắc mặt Chung Ý tối sầm lại: "Cậu hai có cách ạ?"

Chu Tư Mân ném chiếc khuy măng sét lại cho cô, lười biếng nói: "Nếu cô có thể khiến anh cả tôi đối với cô..."

Cậu ta nở một nụ cười kỳ lạ mà mờ ám: "Tôi sẽ cho cô ba mươi triệu, thế nào?"

Chung Ý hiểu ra ngay, cô sợ hãi lắc đầu: "Sao tổng giám đốc Chu có thể để mắt đến tôi được."

"Cứ làm theo lời tôi." Chu Tư Mân búng tay một cái và nở nụ cười khoái chí: "Trước đây anh ấy có một người vợ chưa cưới, tiếc là cô ấy đã chết trong một vụ tai nạn xe. Từ đó đến giờ, bên cạnh anh ấy vẫn trống không. Hơn nữa, quyến rũ một người đàn ông thì có gì khó đâu, cô chỉ khôn khéo một chút là được."

*

Hộp đêm do Chu Tư Mân mở tên là SPACE. Bên trong xa hoa vô độ, các hoạt động ăn chơi hưởng lạc gì cũng có. Ở Lâm Giang, hộp đêm này rất đông khách.

Những người ra vào chốn ăn chơi xa hoa này cũng không phải dạng tầm thường. Đây cũng là nơi tụ tập quen thuộc của giới ngôi sao và người nổi tiếng trên mạng.

Chu Duật Bạch cũng là khách quen ở đây, nửa tầng trên cùng là phòng riêng của anh.

Gần đây anh có một vụ làm ăn ở nước ngoài. Đối tác là người gốc Hoa ở Đông Nam Á, lại thích náo nhiệt nên mấy lần gặp mặt, họ đều hẹn ở SPACE.

Chu Tư Mân thường không thích dính vào chuyện công ty nhưng Ôn Từ Liễu cứ dặn dò cậu ta phải theo anh cả học hỏi.

Mỗi lần Chu Duật Bạch gặp gỡ khách hàng sẽ dẫn cậu ta đi cùng để tiếp khách.

Làm ăn thì phải xã giao.

Mấy việc tốt đẹp vẻ vang thì tổng giám đốc Chu làm hết, còn lại mấy chuyện bẩn thỉu dở hơi thì đổ lên đầu cậu hai không chí tiến thú này.

Lần này khách đến, ngoài phòng riêng đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên trong.

Khi thư ký đẩy cửa ra, ánh đèn trong phòng xoay chuyển. Trên bàn rượu bày đủ loại hoa tươi muôn màu, còn có bảy tám cô gái xinh đẹp như chim oanh chim én. Dáng người ai cũng đầy đặn thon thả, đôi mắt đẹp nào cũng long lanh nhìn về phía người mới tới.

"Anh."

Chu Tư Mân bước tới bắt tay với vẻ mặt tươi rói: "Anh Lâm, tôi đợi anh lâu rồi, chỉ mong anh đến ủng hộ thôi đấy."

Anh Lâm này là chủ của mấy đồn điền cao su nhưng cũng mới ngoài ba mươi. Anh ta có dáng người mảnh khảnh, làn da trắng trẻo, dùng giọng Nam Dương nói tiếng Hoa nghe rất văn vẻ, anh ta cười tủm tỉm nói: "Tổng giám đốc Chu và cậu Chu đúng là anh em ruột. Cả hai đều tuấn tú lịch thiệp, khí chất hơn người khiến người ta tự thấy mình kém cỏi."

"Anh Lâm quá lời rồi." Chu Duật Bạch ôn tồn nói: "Gia đình anh hiển hách, nền tảng sâu dày. Nhà họ Chu chúng tôi không sánh bằng một hai phần đâu."

Chu Tư Mân khoác vai Chu Duật Bạch và nghiêng đầu nói: "Tôi không bằng anh tôi."

Sau khi cậu ta ngồi vào chỗ và uống trà trò chuyện được một lúc, đám con gái xinh đẹp kia đã tự giác xúm xít quanh khách. Bên cạnh anh Lâm đã có ba bốn cô chen vào, ngay cả Chu Tư Mân cũng ôm hai cô.

Chỉ có bên cạnh Chu Duật Bạch là trống không.

Anh tao nhã ngồi đó với khí chất nổi bật, mỉm cười khi nhìn người khác ôm ấp mà chẳng cảm thấy ngượng ngùng hay lúng túng.

Chu Tư Mân liếc mắt, chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh Chu Duật Bạch: "Cô đứng đực ra đấy làm gì? Còn không mau đến đây?"

Trông góc sô pha, có một người con gái dáng thon thả đứng dậy.

Người đó đẹp đến mức khó tả – Mái tóc dài uốn lượn, chiếc váy đen ôm sát eo, vạt váy lấp lánh ánh bạc theo từng bước chân làm nổi bật vóc dáng thon thả mảnh mai của cô.

Cô có xương vai mảnh khảnh, cả cần cổ và xương quai xanh cũng thật mong manh và dịu dàng. Làn da và đường nét xương cốt của cô tựa như ngọc thạch đã được mài giũa, mềm mại và tinh tế.

Gương mặt cô trắng ngần nhỏ nhắn, đường nét rõ ràng. Đôi mắt cô trong veo, đáy mắt lại như ẩn chứa ánh sao lấp lánh. Hàng lông mày thanh mảnh và đuôi mắt hơi xếch lên của cô lại phá vỡ cảm giác ngây thơ trong trẻo đó. Khuôn mặt này như được tỉ mỉ vẽ trên tranh thủy mặc, chỉ có đôi môi là đỏ thắm nổi bật mà quyến rũ.

Một vẻ đẹp thuần khiết đến tận xương tủy.

Chung Ý bước về phía Chu Duật Bạch.

Cô vén tóc dài để lộ chiếc cổ thon đẹp cùng một sợi dây chuyền mảnh mai gắn mặt dây chuyền hình sao sáu cánh.

Mặt dây chuyền nằm ngay ngắn dưới xương đòn của cô trông khá nổi bật.

Chung Ý tự giác ngồi xuống bên cạnh anh, thản nhiên mỉm cười: "Tổng giám đốc Chu."

Chu Duật Bạch ngước mắt lên, lặng lẽ liếc cô một cái, sau đó tầm mắt nhìn vào trước ngực cô.

Đôi mắt anh đen láy không một gợn sóng.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô, có người nhận ra Chung Ý: "Cô gái xinh đẹp này trông hơi quen."

"Quen là phải rồi, người nổi tiếng mà."

"Cô không phải là người đóng vai... Vai gì đó rất độc ác trong bộ phim mà Khương Niệm Sương đóng chính gần đây sao..."

Chung Ý nhẹ nhàng đáp lại: "Tôi tên Chung Ý, là người của công ty giải trí Tinh Lan."

Đàn ông trong phòng riêng khen cô xinh, mấy cô gái đi cùng thì bắt chuyện với cô để nói về tin đồn này kia và cả phim ảnh. Trong khi đó, Chung Ý ngồi cạnh Chu Duật Bạch, giúp anh rót trà đưa nước, lấy bài, châm thuốc.

Trong lúc nói cười, anh Lâm đưa qua một bao thuốc. Anh ta bảo rằng đây là loại lá thuốc chỉ trồng ở đảo Luzon, sản lượng lại rất ít nên trên đời không mấy người biết đến loại thuốc này. Anh ta chỉ thích vị này nên đi đâu cũng mang theo, cũng để mọi người thử cho biết mùi.

Mọi người lần lượt thử, còn cười nói là vị thuốc Nam, mùi cũng khá ngọt.

Chung Ý nhận điếu thuốc, cô hơi nghiêng người về phía trước, bật lửa rồi châm thuốc. Móng tay cô được sơn bóng loáng, ngón tay trắng nõn thon dài kẹp lấy điếu thuốc, đưa đến trước miệng Chu Duật Bạch.

Chu Duật Bạch đang đưa tay lấy bài, sẵn tiện giơ tay gạt đi, gương mặt tuấn tú mỉm cười: "Em thử mùi giúp anh trước xem, rốt cuộc là ngọt kiểu gì."

"Vâng."

Anh bảo cô thử, dĩ nhiên Chung Ý cũng làm theo.

Cô không được tự nhiên mà đổi cách cầm, hai ngón tay kẹp điếu thuốc đưa vào miệng mình. Mọi người thấy dáng vẻ vụng về của cô thì biết là thường ngày cô không hút thuốc.

Dáng vẻ phụ nữ hút thuốc thường rất gợi cảm.

Chung Ý rũ mắt nhìn xuống, hàng mi rậm của cô đổ bóng nhẹ trên gương mặt trắng ngần đó. Cô mím môi rít một hơi, mùi thuốc rất lạ, đầu lọc lại rất ngọt tựa như được phết mật ong.

Sau đó là một vị thuốc Nam man mát nhưng không trong trẻo như bạc hà. Nó cứ gai gai len lỏi dọc theo cổ họng rồi bay vào phổi, sau đó là xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Chung Ý đột nhiên nhăn mặt, cô choáng váng mở mắt ra, nước mắt do mùi thuốc xộc lên đã chực trào nơi khóe mắt.

Anh Lâm khá thích dáng vẻ mắt long lanh ngấn lệ này của cô, anh ta hỏi bằng tiếng Hồng Kông lơ lớ: "Cô Chung thấy thế nào?"

"Vừa ngọt vừa man mát, rất đặc biệt. Là mùi vị mà hút một lần sẽ không bao giờ quên được."

Chu Duật Bạch bỏ một lá bài xuống: "Thích à?"

Chung Ý nịnh nọt: "Rất thích ạ."

"Em hít một hơi dài như vậy, không sợ say thuốc à?"

Cô nở nụ cười tươi như hoa với anh, giọng nói khàn đi vì khói thuốc: "Có tổng giám đốc Chu ở đây, em chẳng sợ gì cả."

Ánh mắt Chu Duật Bạch khẽ lóe lên.

Trong lần gặp gỡ nửa năm trước, cô loạng choạng lao đến bên anh, còn vùi đầu vào lòng anh như con đà điểu. Vào ngày hôm nay của nửa năm sau, rõ ràng cô đã có chuẩn bị mà đến. Nhưng thật ra anh không cảm thấy thích thú với mấy trò vặt vãnh vụng về này cho lắm.

Cô lim dim đôi mắt quyến rũ rồi giơ tay đưa lại điếu thuốc đó cho anh: "Tổng giám đốc Chu có muốn thử không ạ?"

Chu Tư Mân nháy mắt ra hiệu: "Hay là để tôi thử đi, thuốc nào cũng không ngọt bằng điếu này của cô Chung."

"Hay là cô Chung hay là cũng thử giúp tôi một hơi trước đi."

"Tổng giám đốc Chu làm sao nỡ chứ."

Mọi người hùa vào trêu cô, Chung Ý vẫn cầm điếu thuốc đó cười theo.

Chu Duật Bạch nhướng mày cười: "Các cậu cũng biết cách đề cao cô ấy nhỉ."

Anh thản nhiên nhận lấy điếu thuốc – Trên đầu lọc vẫn còn vương vết son của cô. Anh ngậm điếu thuốc vào miệng rít vài hơi. Dáng vẻ lười nhác liếc mắt trò chuyện với người khác lại mang theo vài nét trăng hoa phóng khoáng như Chu Tư Mân.

Bầu không khí của buổi tiếp đãi làm ăn rất hòa hợp. Trên bàn tiệc, ai cũng cười nói rôm rả, khách và chủ đều vui vẻ.

Thời gian không còn sớm, anh Lâm được đám con gái xinh đẹp dìu ra cửa. Chu Tư Mân cũng ôm một cô gái xinh đẹp tươi cười đi ra. Những người khác cũng nhanh chóng giải tán sạch sẽ.

Cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại Chung Ý và Chu Duật Bạch.

Trước khi đi, anh Lâm có để lại cả một bao thuốc cho Chu Duật Bạch.

Thật ra loại thuốc này thật ra không dễ hút, mùi rất lạ nhưng đem theo trong mấy vụ làm ăn ở nước ngoài thì lại có tác dụng làm người ta tỉnh táo.

Chung Ý ngồi bên cạnh anh, cô không có gì làm lại không tiện lên tiếng làm phiền nên chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn anh. Nếu có một người phụ nữ trẻ tuổi chăm chú nhìn vào một người đàn ông một lúc lâu thì dĩ nhiên ánh mắt đó không hề tầm thường.

Thế nhưng Chu Duật Bạch lại cúi đầu xem văn kiện, coi như không thấy gì.

Dĩ nhiên, anh đã từng đón nhận quá nhiều ánh mắt tương tự, chỉ là lời lẽ của những người vừa ra khỏi cửa lúc nãy quá trơ trẽn, ánh mắt của cô cũng quá lớn gan và thẳng thắn.

Chung Ý giúp anh châm thuốc. Chiếc bật lửa màu đen sơn bóng mở ra vang lên một tiếng giòn tan, sau đó ngọn lửa màu vàng cam xuất hiện.

Cô đưa tay che ngọn lửa rồi hơi cúi người đưa nó lại gần điếu thuốc.

Sợi dây chuyền trên xương quai xanh của cô đung đưa tạo thành một đường cong nhẹ nhàng thanh thoát giữa không trung. Ngôi sao sáu cánh màu bạc khẽ lay động trong mắt anh.

"Tổng giám đốc Chu." Cô đưa tay khẽ chạm vào sợi dây chuyền, giữ nó lại trong tầm mắt anh.

"Anh còn nhớ thứ này không? Em vẫn chưa có dịp cảm ơn anh… Lần đó, thật sự rất biết ơn anh khi đã ra tay giúp đỡ em."

Anh vẫn giữ thái độ dịu dàng nhưng giọng điệu lại có vẻ trêu đùa: "Có phải cô Chung đến hơi muộn rồi không? Thật khó trách khi người ta nghi ngờ sự chân thành này của em."

Chung Ý bối rối mím môi: "Thật ra em..."

Chu Duật Bạch nhíu mày, anh rít một hơi thuốc thật sâu rồi lặng lẽ dụi tắt: "Anh thấy được cái gan lớn chưa chín chắn và cả sự dại dột chưa từng nghĩ đến hậu quả của em."

Chung Ý cố tình lờ đi nửa sau câu nói của anh: "Anh… thấy được cái gan lớn của em à?"

Cô đưa tay tháo sợi dây chuyền xuống, đồng thời gỡ chiếc khuy măng sét hình sao sáu cánh ra, sau đó hơi luống cuống đưa chiếc khuy đến trước mặt anh. Cô lắp bắp nói: "Thật ra hôm nay là cậu hai bảo em đến."

"Hửm?"

"Dạo này em rất thiếu tiền… Cậu hai biết chuyện chiếc khuy cài này… nên bảo em đến quyến rũ anh."

Chu Duật Bạch nhướng mày.

Cô cúi người xuống, chiếc váy dài phủ lên nền nhà. Cô nhét chiếc khuy cài vào tay anh, những ngón tay lành lạnh của cô chạm vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

"Cậu hai nói, trước giờ bên cạnh anh không có người phụ nữ nào, nếu em thành công thì cậu ta sẽ cho em ba mươi triệu, nếu em không thành công..."

Đôi môi mỏng của anh vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Nếu không thành công thì anh cũng sẽ bỏ ra ba mươi triệu để em đi quyến rũ Chu Tư Mân à?"

"Em không muốn."

Cô ngước mắt nhìn thẳng vào anh với gò má đỏ ửng, giọng nói của cô nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Em thích anh hơn."

Đôi mắt đen như mực dưới hàng mày rậm của Chu Duật Bạch trở nên sắc bén khi nhìn cô, vẻ mặt anh tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc