Có những chuyện rất khó từ chối.
Ví như sự quan tâm không ngơi của mẹ kế hay thằng em trai không ra gì cứ không biết chán hết lần này đến lần khác nhét phụ nữ vào bên cạnh anh để xem trò vui.
Ví như đôi mắt trong veo, thẳng thắn của người con gái xinh đẹp đang ngước nhìn anh, cùng với tình ý e thẹn chạm thẳng vào lòng anh.
Chu Duật Bạch chưa từng xem phim Chung Ý đóng nhưng ở phòng trà và trong thang máy của công ty, các đồng nghiệp nữ vẫn thường bàn tán về những bộ phim mới đang nổi, trong đó có cả "Kính Già La". Họ nói nữ phụ có giá trị nhan sắc rất cao, vai diễn thì đáng ghét nhưng cách diễn hơi bị lệch tông, khiến người ta tức đến cắn răng lại không nỡ ghét bỏ hoàn toàn.
Lúc này, anh cũng có cảm giác như vậy.
Cô nói thiếu tiền – Anh cũng tình cờ biết chuyện ba mươi triệu tiền phạt hợp đồng.
Chiếc khuy măng sét im lìm trong tay cô suốt nửa năm – Không sớm không muộn, cô lại xuất hiện đúng vào hôm nay.
Anh cúi người sáp lại gần cô, đôi mắt sáng ngời của anh khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì, giọng nói vẫn rất dịu dàng: "Cô Chung thích anh ở điểm nào?"
Chung Ý bị ánh nhìn sắc bén, sâu thẳm của anh nhìn đến nỗi trái tim cũng phải run rẩy, cổ họng cô nghẹn lại như bị bông gòn nhét chặt: "Đôi mắt của anh… Chỉ cần được anh nhìn vào sẽ vô thức chìm sâu vào đó, không cách nào thoát ra được."
Cô không ngờ mình có thể nói ra những lời thoại sến súa và trẻ con… một cách tự nhiên đến thế.
Chu Duật Bạch bật cười: "Chìm sâu vào đó, không cách nào thoát ra được à?"
Nụ cười đó trông rất kỳ lạ, ánh mắt nhìn cô như thể cô đang kể một câu chuyện hoang đường khó tin.
Gương mặt của Chung Ý đỏ bừng lên, lòng cô đã rối như tơ vò, cô lí nhí bổ sung: "Ví dụ như lần đầu gặp anh, anh đã chủ động giúp em giải vây ở vườn nhà họ Triệu. Hoặc là cái đêm em say rượu, anh đã ra tay giúp đỡ, chặn không cho người ta đưa em đi. Hoặc là Dương Vận Thi cũng yêu mến anh, mỗi bước cô ta đi đều là để đến gần anh hơn… Mà em cũng vậy."
Những lời này, hoàn toàn là tự cô bịa ra, dĩ nhiên cô nhớ rõ mỗi lần gặp anh.
Vẻ mặt Chu Duật Bạch vẫn rất thản nhiên – Rõ ràng anh cũng nhớ rõ mấy lần gặp gỡ rất tình cờ đó của hai người, tuy nhiên anh không hề để tâm.
Chung Ý đã tỏ tình đến mức này rồi nhưng lại không dám tự ý ngã vào lòng anh. Cô chỉ đành đặt những ngón tay mình lên lòng bàn tay Chu Duật Bạch, che đi chiếc khuy cài hình sao sáu cánh đó.
Vẻ mặt anh chợt thay đổi, anh lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm gần như muốn khoét một lỗ trên mặt cô.
Chung Ý cố gắng giữ ánh mắt mình trông thật bình tĩnh, thẳng thắn và trong trẻo khi đối diện với ánh nhìn của anh.
Cô ngồi yên không nhúc nhích, đôi mắt khẽ chớp, trong khi ngón tay mềm mại của cô đang nắm lấy tay anh, ngón cái còn nhẹ nhàng vuốt lên xương cổ tay anh.
Những đường gân xanh lờ mờ hiện lên dưới làn da trắng trẻo ấm áp của người đàn ông trông rất gợi cảm.
Cách quyến rũ này, có hơi trẻ con–
Chu Duật Bạch nắm ngược lại tay cô, giữ chặt những ngón tay đang làm trò của cô lại. Ngón tay anh thon dài cân đối với khớp xương rõ ràng, đồng thời toát lên cảm giác vừa cứng cáp vừa mềm mại.
Hai bàn tay nắm chặt, nhiệt độ cơ thể của hai người như muốn làm nóng chảy khuy măng sét trong lòng bàn tay. Trái tim của Chung Ý dường như cũng bị bỏng theo.
Dường như hai người đã giằng co rất lâu. Cuối cùng, Chu Duật Bạch thu ánh mắt lại và thản nhiên đứng dậy.
Anh không từ chối, thậm chí còn ngầm chấp nhận thái độ của cô – Suy cho cùng, chuyện nam nữ cũng chỉ có vậy mà thôi.
Anh nhét chiếc khuy cài đó vào lòng bàn tay cô, ý bảo cô giữ lấy, sau đó đưa một tấm danh thiếp cho cô: "Anh ta sẽ liên lạc với em. Em có chuyện gì cứ tìm anh ta là được."
Thứ cô nhận được là danh thiếp của trợ lý. Chung Ý đã từng gặp người này – Đó là trợ lý Lý luôn đi cùng Chu Duật Bạch mỗi lần gặp mặt.
Cô không biết đây có được coi là "tấm vé thông hành" hay không?
Người nhận được tấm danh thiếp này, cụ thể là có thể thông đến đâu? Đến vị trí nào?
Chỉ là những người có thân phận thì khó tránh khỏi việc đứng trên cao, kiêu ngạo đến mức chỉ cho phép bản thân đưa xuống một cái ống truyền âm.
Còn kẻ ở dưới – Không đủ can đảm bán thẳng thân xác thì đành phải kéo một tấm vải tình yêu ra để che đậy sự xấu hổ.
*
Sau lần gặp mặt này, Chung Ý lại trở về Bắc Thành.
Vụ kiện chấm dứt hợp đồng vẫn treo lơ lửng chưa giải quyết. Bây giờ cô đã hoàn toàn bị đóng băng hoàn toàn, mỗi ngày chỉ có thể nằm ở nhà không có gì làm.
Ôn Toa Toa lại thấy cô làm việc và ngủ nghỉ đều đặn mỗi ngày. Cô dậy sớm ngủ sớm, trồng hoa đọc sách, thậm chí còn học nấu ăn, hoàn toàn không có một tí dấu hiệu chán nản nào.
"Rốt cuộc cô đang đợi cái gì vậy hả? Hoặc là chúng ta tìm một luật sư cố vấn giỏi, ngồi xuống nói chuyện phải trái với Tinh Lan một phen, hoặc là cô lại cúi đầu quay về Tinh Lan. Lẽ nào cô cứ định kéo dài mãi thế này à?"
Dù bọn họ ngồi xuống đàm phán vẫn phải đền một khoản tiền lớn không cách nào gánh nổi. Nhưng nếu cúi đầu trở về, kết cục cuối cùng cũng là những bữa tiệc rượu mù mờ lẩn quẩn hết lần này đến lần khác.
Chung Ý nói: "Tôi đang đợi một cuộc điện thoại."
Cuộc điện thoại này không để Chung Ý phải đợi lâu.
Không lâu sau, trợ lý Lý đã tìm đến Chung Ý, anh ta nói thẳng về chuyện cô muốn chấm dứt hợp đồng và hỏi cô: "Cô Chung muốn kết quả như thế nào?"
"Tôi không biết tổng giám đốc Chu có thể làm được đến đâu." Chung Ý nói thẳng: "Bộ phận pháp lý của quý công ty có thể giúp tôi thương lượng đến mức nào?"
"Tổng giám đốc Chu luật sư riêng. Tiền đền bù và hợp đồng đều không thành vấn đề, kể cả công ty quản lý của cô Chung đây."
Chuyện mà Chung Ý lo lắng bấy lâu nay khi đến miệng trợ lý Lý lại nhẹ nhàng như đang hứa hẹn suông: "Cô có muốn như thế nào, cứ việc nói ra."
Chung Ý nghĩ đi nghĩ lại một hồi lâu: "Tôi muốn sự công bằng."
"Nếu tôi là bên sai, tôi sẵn sàng đền bù mọi thứ. Nếu tôi không làm gì sai, tôi không đáng phải chịu đựng những chuyện này."
Trợ lý Lý gật đầu: "Tôi hiểu ý cô Chung rồi."
Ban đầu Chung Ý không biết trợ lý Lý định bắt đầu từ đâu, sau đó anh ta lấy đi một vài đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa Chung Ý với Jeff và tổng giám đốc Ngụy.
"Các anh định... Điều tra chuyện ở câu lạc bộ đó sao?" Chung Ý ngập ngừng hỏi.
"Cô Chung cứ yên tâm. Cô là nhân vật công chúng, tôi sẽ giữ kín chuyện này, chắc chắn sẽ không để lọt một câu nào ra ngoài."
"Tôi không lo chuyện đó, chỉ là tôi không có bằng chứng gì trong tay. Thứ tôi có chỉ là vài đoạn ghi âm cuộc gọi với tổng giám đốc Ngụy mà thôi."
Trợ lý Lý nói với giọng điệu nhẹ tênh: "Không cần bằng chứng từ phía cô đâu, chúng tôi đã lấy được toàn bộ video camera giám sát ngày hôm đó ở câu lạc bộ và tìm được người phục vụ đã giúp họ gây án rồi. Bằng chứng rành rành ra đó, không có vấn đề gì lớn đâu."
Cách làm việc của trợ lý Lý nhanh đến mức khiến người ta phải tròn mắt.
Chưa đầy một tháng, Chung Ý đã nhận được lời xin lỗi từ Jeff trước tiên.
Tiếp đó là Tinh Lan, công ty phải khúm núm mang hợp đồng quản lý của cô đến. Họ chẳng dám nhắc gì đến ba mươi triệu tiền vi phạm hợp đồng, thậm chí còn phải trả lại một phần tiền thù lao đã ăn chia của cô trước đó. Tiếp đó, họ khách sáo tiễn cô đi, còn trả lại tự do cho cô.
Cuối cùng là tổng giám đốc Ngụy. Ông ta mời Chung Ý một bữa cơm để tạ lỗi, còn bảo rằng mong cô Chung giơ cao đánh khẽ, ông ta đúng là có mắt như mù.
Dĩ nhiên Chung Ý không đi ăn bữa cơm này.
Đường Ninh từng lựa lời hỏi dò Chung Ý. Cô ấy không biết cô đã dựa vào thế lực nào mà có thể khiến Tinh Lan phải run rẩy như gặp phải kẻ thù mạnh thế kia.
Trương Giản Tắc thì biết nhiều hơn – Bởi vì Chu Duật Bạch và Chu Tư Mân không cùng một đẳng cấp.
Chung Ý có thể một bước ôm được đùi của Chu Duật Bạch, tương lai của cô quả thật vô cùng sáng lạn.
Anh ấy còn đặc biệt hẹn một bữa cơm ôn lại chuyện cũ với cô. Trong bữa ăn, anh ấy hỏi Chung Ý có ý định mở phòng làm việc riêng không, anh ấy có vài tài nguyên có thể giới thiệu.
Chung Ý lắc đầu từ chối, cô vẫn chưa biết con đường sắp tới sẽ đi thế nào.
Trương Giản Tắc cười nói: "Cũng phải, giờ cô không cần vội, vừa mới giải quyết chuyện phiền lòng, chi bằng nghỉ ngơi cho khỏe một thời gian, sau này tự nhiên sẽ có cơ hội. Nếu tôi gặp được vai nào hợp với cô cũng có thể giới thiệu cho cô."
Chỉ cần có người nâng đỡ thì chẳng lo không có đường ngoi lên. Cả thế giới này sẽ tươi cười với cô, mọi việc đều sẽ thuận buồm xuôi gió.
Chung Ý chỉ có thể nói: "Cảm ơn anh."
Tất nhiên chuyện này sẽ không giấu được Ôn Toa Toa. Sau khi cô ấy biết đến tên Chu Duật Bạch thì ngẩn người không nói lời nào, sau đó liên tục ba ly nước lớn.
"Người này có lai lịch thế nào?"
"Nhà lớn nghiệp lớn, người nhà đông đúc." Chung Ý chống cằm nói với giọng điệu chắc nịch: "Người thừa kế tập đoàn Thiên Hằng của nhà họ Chu. Bên mẹ anh ấy còn có tập đoàn Phượng Trì, là nhà phân phối trong nước cho mấy nhãn hàng xa xỉ."
"Đúng là vàng lấp lánh thật." Ôn Toa Toa tặc lưỡi: "Cô với anh ấy đang quen nhau à?"
Chung Ý nghiêng đầu: "Không biết nữa."
"Không biết hả?"
Cô chẳng có tin tức gì của anh cũng chẳng liên lạc được với anh, chỉ có một trợ lý Lý dặn dò rằng: "Có việc gì cứ gọi cho tôi."
Trên đời này làm gì có chuyện bánh ngon từ trên trời rơi xuống. Anh ta chịu hạ mình giúp cô, không thể nào không có mục đích gì.
Rốt cuộc là người hay là ma đây? Dù gì lần này cô cũng đánh cược một ván khá lớn.
Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Chu Tư Mân chủ động tìm đến Chung Ý. Cậu ta cười toe toét trong điện thoại bảo cô Chung đúng là có bản lĩnh.
"Tôi còn tưởng anh trai tôi đúng là kiểu người lạnh lùng khó với lắm chứ. Ai ngờ đâu anh ấy cũng phải quỳ gối trước gấu váy của cô Chung đây. Nói đúng hơn là, không có người đàn ông nào không thể tán đổ, chỉ có người phụ nữ hợp mắt hay không thôi."
Chu Tư Mân rất vui khi thấy Chu Duật Bạch cũng biết hưởng thụ chút thú vui đời thường. Cậu ta không muốn anh lúc nào cũng tỏ ra cao quý và giả tạo như thế.
Cậu ta nhìn mà mệt muốn chết.
*
Chu Duật Bạch gọi cô đến gặp mặt mà chẳng hề báo trước.
Trợ lý Lý gọi điện nói tổng giám đốc Chu về Bắc Thành, phải dự một bữa tiệc tối, bảo Chung Ý chuẩn bị một chút. Cuối cùng anh ta còn đưa cho cô một danh thiếp, nói là số riêng của tổng giám đốc Chu, bảo cô kết bạn với anh.
Mãi đến khuya, lời mời kết bạn mới được chấp nhận. Lúc đó Chung Ý đã ngủ rồi, đến câu chào hỏi cô cũng không cần gửi nữa.
Theo như lời trợ lý Lý, đó là một bữa tiệc tối công việc, kiểu có lệ nhưng vẫn phải đi. Vì đa số người có mặt hơn phân nửa là phụ nữ nên anh cần dẫn theo một bạn gái đi cùng để xã giao.
Chung Ý đã tiêu rất nhiều tiền cho gương mặt của mình, thế nên trên người cô gần như chẳng có món đồ xa xỉ nào. Cô nghĩ bụng, đây là lần đầu phục vụ. Cô phải cố gắng ăn mặc sao cho thật lộng lẫy, phải khiến khách hàng phải kinh ngạc vì nhan sắc của cô.
Vì thế cô tự bỏ tiền túi mua váy áo, giày dép, trang sức và túi xách đắt tiền. Cô còn hẹn cả chuyên gia trang điểm nổi tiếng chuyên tạo hình cho các ngôi sao.
Vào ngày diễn ra tiệc tối.
Trợ lý Lý cho tài xế qua đón cô đi gặp tổng giám đốc Chu từ sớm.
Tài xế đã đến, cô cũng lên xe. Ấy vậy mà, đến khi ngồi trong chiếc xe sang trọng thế này, cô lại có cảm giác không chân thật, như thể cô đang cưỡi mây đạp gió, không biết mình sẽ đi về đâu.
Nhưng khi sắp đến nơi, tài xế và Chung Ý cùng lúc nhận được điện thoại báo rằng tổng giám đốc Chu đi trước rồi, anh không cần cô đi cùng nữa.
Tài xế dừng xe, hỏi Chung Ý muốn về hay như thế nào?
Cô ngoảnh đầu nhìn ánh hoàng hôn đang tắt dần ngoài cửa sổ rồi lại cúi xuống nhìn mình, sau đó thoải mái nói: "Tôi xuống xe ở đây."
Hiếm khi cô ăn diện đầy đủ, gần đây tâm trạng cũng tạm ổn lại không có áp lực công việc. Đúng là lúc thích hợp để một mình đi dạo loanh quanh.
Thế là cô đi xem phim, dạo trung tâm mua sắm và ăn tối.
Dù cô đã ngồi ở góc khuất nhưng vẫn có không ít người nhận ra cô. Mọi người khen cô xinh đẹp khiến Chung Ý vui đến nỗi nở hoa trong lòng.
Trước khi về nhà, cô ghé vào một quán cà phê nhỏ gần đó. Nhân lúc quán vắng, cô mua một ly cà phê đặc biệt để nếm thử.
Nhưng cô thật không ngờ lại gặp người quen ở đây.
Dương Vận Thi xách váy, chân đi giày cao gót màu đen, mỉm cười bước ra từ chiếc Bentley. Sau đó người đàn ông trong xe cũng bước ra, anh mặc tây trang đi giày da, vẻ ngoài cao quý lại lịch thiệp.
Hai người họ vừa hay đụng mặt Chung Ý đang cầm ly cà phê bước ra.
"Vận Thi, lâu rồi không gặp."
"..." Rõ ràng Dương Vận Thi không để ý đến cô, cô ta ngớ người một lúc mới nhận ra: "Chung Ý?"
Ba người nhìn nhau.
Cô bắt gặp ánh mắt của Chu Duật Bạch.
Chung Ý cầm ly cà phê vô thức nhấp một ngụm. Cô mím môi nhưng thật sự không nhịn được nữa, đôi môi đỏ mọng nở nụ cười.
Nụ cười đó lọt vào mắt Chu Duật Bạch – Trông cô vui vẻ thật đấy.