Diễn Giả Yêu Thật

Chương 15

Trước Sau

break



Nụ cười của Chung Ý đúng là đến từ tận đáy lòng, hiện lên quá rõ ràng.

Rõ đến mức Dương Vận Thi cũng có gì đó không ổn – Không đúng, sao cô gặp cô ta lại vui vẻ như vậy?

Sau đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô ta.

Trước đó, cô ta nghe Kiều Y nói Chung Ý đã ngủ với một nhà sản xuất nào đó mới có được vai nữ phụ trong "Kính Già La". Ai biết được hạng người không có có tí liêm sỉ nào như cô có nảy ra ý đồ xấu xa nào khác hay không.

"Cậu cũng mua cà phê à?" Dương Vận Thi nói với giọng điệu hơi xa cách.

Cô ta đứng chắn ngang, rõ ràng là muốn ngăn Chung Ý nhìn người đàn ông phía sau. Chỉ tiếc là Chu Duật Bạch quá cao, ánh mắt anh lại rất bình thản. Anh cứ thế nhìn thẳng vào Chung Ý mấy giây.

Chung Ý cũng không hiểu sao lòng mình lại vui đến thế, cô lắc lư ly cà phê trong tay: "Đúng rồi, cà phê ở đây ngon thật đó, rất đáng thử."

Dương Vận Thi không muốn để ý đến cô, cô ta quay đầu nói với Chu Duật Bạch: "Anh Duật Bạch, chủ quán cà phê này là bạn học cùng trường với anh đó. Có người nói chủ quán cũng từ..."

Chu Duật Bạch không làm theo ý cô ta, anh dừng bước ngay trước mặt Chung Ý, sau đó ngước mắt thong dong hỏi: "Vận Thi, cô gái này là...?"

Chung Ý nhìn anh với vẻ ngây thơ: "Chào tổng giám đốc Chu, em tên Chung Ý."

Việc tự nói tên mình lúc này thật sự cần thiết – Cô không dám chắc anh còn nhớ cô là ai hay không.

"Cô ta là bạn học thời đại học với em. Chúng em lâu lắm rồi không liên lạc."

Dương Vận Thi bỗng nhiên sực tỉnh, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên: "Hai người quen nhau à?"

Nếu không tại sao cô lại biết anh họ Chu.

Chu Duật Bạch nói với giọng điệu nhàn nhã: "Chắc là từng gặp, nếu không làm sao cô Chung đây biết tôi họ Chu."

Ánh mắt bình thản đó của anh không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy hơi áp lực

Chung Ý vờ như không có gì mà nhấp một ngụm cà phê: "Tổng giám đốc Chu đúng là người hay quên, trước đây em từng gặp anh ở một buổi tiệc rượu."

Chu Duật Bạch đáp lại một cách sâu xa.

Gương mặt của Dương Vận Thi tối sầm lại khi nghe thấy vậy, cô ta nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Chung Ý: "Vậy sao?"

Thảo nào, hóa ra cái nụ cười vừa rồi là hướng về phía anh Duật Bạch, giọng điệu cô ta bắt đầu trở nên có lệ: "Chung Ý này, cũng không còn sớm nữa, cậu cũng nên về nhà nhỉ? Đi đường cẩn thận nhé."

Ý tứ đuổi người rất rõ.

Chung Ý vẫy tay cười: "Tôi gọi xe rồi, tạm biệt."

Cô duyên dáng bước vào chiếc xe taxi đậu ven đường.

Dương Vận Thi thu hồi ánh nhìn: "Em xin lỗi, em chỉ định tiện đường mua ly cà phê thôi. Ai ngờ đâu lại bị người ta làm lỡ việc, dẫn đến lãng phí thời gian của anh Duật Bạch."

"Không sao."

Dương Vận Thi bước nhanh hơn: "Bạn học này của em tiếng tăm không tốt lắm. Mọi người tránh cô ta còn không kịp. Em cũng không muốn dây dưa với cô ta nhưng vẫn phải nể tình bạn học cũ một chút. Anh Duật Bạch đừng để bụng nhé."

"Tiếng tăm không tốt à?" Chu Duật Bạch nhíu mày, hờ hững nói: "Không tốt là không tốt thế nào?"

"Hồi còn đi học đại học ấy, cô ta cứ suốt ngày đầu tắt mặt tối đi đóng phim, bài tập nhỏ hay luận văn các thứ cứ dây dưa lần lữa mãi. Bạn bè cô ta qua lại cũng chẳng tốt đẹp gì. Cả lớp em không có ai ưa nổi cô ta. Sau này tốt nghiệp, cả khoa Thiết kế có mỗi mình cô ta là không theo nghề, còn cậy mình có chút nhan sắc rồi chạy đi làm diễn viên. Cô ta đã dùng đủ mọi cách để có được vai diễn, nói chung là bẩn lắm anh ạ. Anh Duật Bạch à, nếu sau này có gặp lại cô ta thì anh cũng đừng để ý đến cô ta làm gì."

Dĩ nhiên Chung Ý không biết Dương Vận Thi lại đặt điều nói xấu sau lưng cô như vậy. Có điều khi vừa về đến nhà, cô vốn định tắm rửa rồi đi ngủ lại không ngờ lại nhận được tin nhắn của trợ lý Lý bảo cô đến đó một chuyến.

Bây giờ? Đến đó ư?

Yêu cầu của Chu Duật Bạch rất đơn giản: "Bảo cô ấy đến đây."

Địa chỉ được cho là một khách sạn năm sao nào đó, trong một căn phòng hạng sang trên tầng cao nhất.

Ly cà phê vẫn chưa uống hết nhưng nụ cười trên mặt Chung Ý đã bay biến đâu mất tiêu.

Hiện giờ cũng không còn sớm nữa rồi. Giờ cô đến khách sạn thì có thể có chuyện gì được nữa?

Chung Ý lẳng lặng thay lại bộ đồ đắt tiền vừa mới cởi ra.

*

Thảm lông nhung ngắn của khách sạn mềm mại và êm chân. Dọc hành lang dán giấy dán tường hoa văn nổi màu vàng sẫm. Những chiếc đèn tròn chạm trổ hắt ra thứ ánh sáng ấm áp.

Chu Duật Bạch đang ngồi trên ghế sô pha và lật xem một cuốn tạp chí tiếng nước ngoài dày cộp.

Áo khoác tây trang vắt vẻo trên lưng ghế, cà vạt cũng bị anh vò lại một cục nằm trong góc. Mấy cúc áo sơ mi trên cùng đã được cởi bỏ, cũng để lộ lờ mờ những đường nét cơ bắp ở vai, lưng và cánh tay sau lớp vải áo sơ mi trắng.

Khi biết cô vào, anh cũng chẳng buồn ngước mắt lên mà chỉ đưa tay ra hiệu cho cô ngồi xuống.

Chung Ý ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha.

Căn phòng hạng sang này được bài trí không giống kiểu khách sạn thông thường. Đồ đạc đều có dấu vết của sự sắp đặt kỹ lưỡng, xem ra căn phòng được dùng làm chỗ ở lâu dài.

Đây là một không gian riêng thoải mái và yên tĩnh nhưng cô không khỏi cảm thấy hơi căng thẳng sau khi đột nhiên bước vào.

Nhưng người đàn ông đối diện cô lại có vẻ mặt rất thư thái, anh ngồi vắt chân một cách tùy tiện. Ánh đèn trên đầu rọi xuống mái tóc đen ngắn của anh, làm nổi bật những đường nét gương mặt sắc sảo, khiến anh trông càng thêm cuốn hút.

Trong lòng Chung Ý lại thả lỏng đi mấy phần. Con đường này là do cô tự chọn, người này cũng là do cô tự mình tìm đến.

Khi Chu Duật Bạch xem xong cuốn tạp chí trên tay. Chung Ý vô thức ngồi thẳng người dậy.

Anh ngẩng đầu nhìn cô.

Cô đã cởi chiếc áo choàng mà cô khoác bên ngoài lúc ở quán cà phê.

Bên trong chính là bộ đồ dự tiệc tối đúng tiêu chuẩn – Váy ôm gọn cơ thể, mái tóc đen mềm mại buông xõa, trang sức sáng lấp lánh.

Lớp trang điểm rất nhẹ nhàng, rõ ràng là mới được sửa soạn lại.

Anh gọi cô đến cũng chẳng phải vì chuyện gì to tát, là do nửa đường cô bị anh cho leo cây. Vậy mà tình cờ gặp lại, cô vẫn có thể cười tươi thoải mái như vậy, anh không khỏi thấy hơi ngứa mắt.

Anh dịu dàng hỏi cô: "Em cười gì thế?"

Cô mím môi, nhìn anh với ánh mắt trong veo: "Em... Có cười sao?"

Ngón tay thon dài của Chu Duật Bạch gõ nhẹ lên cuốn tạp chí: "Ở quán cà phê."

Chung Ý khựng lại, sau đó cô vội thu lại nụ cười: "Chắc là vì... Tình cờ gặp được tổng giám đốc Chu nên em không kìm được mà thấy vui."

"Không kìm được à? Chẳng lẽ không phải vì tình cờ gặp bạn học cũ nên mới vui hả?"

"À, anh nói Vận Thi ạ?" Chung Ý lại thoắt cái nở ra một nụ cười tươi rói: "Dĩ nhiên rồi, gặp Vận Thi em cũng vui lắm chứ. Em thật sự rất nhớ những ngày tháng trước kia, chúng em cùng nhau đi học, cùng làm bài tập, tan học lại rủ nhau đi ăn uống. Vậy mà từ khi tốt nghiệp tới giờ, chúng em lâu lắm rồi không gặp mặt. Nếu có lúc nào rảnh rỗi có lẽ chúng em có thể ngồi lại tâm sự với nhau một bữa. Vận Thi ngày càng xinh đẹp, lại rất có khí chất, còn dịu dàng, chu đáo và biết nghĩ cho người khác nữa. Ai cũng quý cô ta hết."

Chung Ý nói đến đây chợt nhớ ra điều gì đó, cô ngập ngừng hỏi một câu: "Tổng giám đốc Chu, anh... Sẽ cưới Dương Vận Thi ạ?"

Chắc hẳn Dương Vận Thi rất muốn gả cho anh.

Chu Duật Bạch không nói gì. Cô chỉ thấy anh chau mày, lạnh lùng liếc cô một cái.

Ánh mắt đó sắc lẻm và lạnh băng, còn ẩn chứa vẻ kiêu ngạo của kẻ bề trên.

Đó là một câu hỏi hoàn toàn không có thể tồn tại, đến cả việc nghĩ tới cũng bị anh gạt đi.

Chung Ý hiểu ra rồi – Ngay cả Dương Vận Thi cũng không xứng với đẳng cấp của anh.

Cô lại hỏi: "Vậy cô ta có phải bạn gái anh không?"

Chu Duật Bạch: "Không phải."

Chung Ý “à” một tiếng, trong mắt long lanh nét cười: "Vậy chắc Vận Thi buồn lắm nhỉ? Em thấy cô ta có vẻ thích anh lắm."

"Thì sao?" Giọng Chu Duật Bạch vẫn lạnh nhạt: "Em cười vui đến thế là vì cô ta từng cướp bạn trai của em nên giờ em cũng muốn cướp người mà cô ta để ý à?"

Chung Ý ngẩn ra, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, sau đó cô lập tức gật đầu: "Đúng rồi ạ, thấy anh thì em vui, mà thấy cô ta, em cũng vui nên hiện tại, em thật sự rất vui vẻ."

Cô nở nụ cười thật ngọt ngào với anh.

Chu Duật Bạch nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô một lúc lâu, sau đó anh mới đứng dậy bỏ đi. Anh quay lưng về phía cô, dáng người cao lớn, bờ vai rộng rãi, vòng eo thon gọn. Tiếp đó, anh đưa tay cởi cúc áo sơ mi.

Chung Ý lưỡng lự. Cô có nên chủ động tiến lên giúp anh hay không?

Tiếng bước chân vang lên, cô đang đi về phía anh, khoảng cách ngày càng gần.

Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên: "Còn chưa đi à?"

Chung Ý ngạc nhiên dừng bước chân: "À, dạ... Em đi, em đi ngay đây."

Cô cứ ngơ ngác ra khỏi khách sạn.

Đêm hôm khuya khoắt, anh bắt cô chạy qua hơn nửa cái nội thành để tới đây chỉ để hỏi cô mấy chuyện này thôi sao?

Chung Ý không nghĩ vậy. Cô mơ hồ cảm thấy, hình như mình đã làm... Một điều gì đó khiến anh không mấy vui vẻ.

Chỉ vì... Cô đã cười ư?

Có lẽ đó là một lời cảnh báo, hoặc một kiểu khiển trách theo cách khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc