Đến Đây Ta Đợi Chàng Trở Thành Quân Phu Của Ta!

Chương 5: Chữa trị.

Trước Sau

break

 Vừa cắt vừa xé mới có thể giải quyết xong lớp áo trên người hắn, làm sao người trước có thể chịu nóng đến vậy. Mộc Nghi định lấy chiếc khăn đen trên mặt hắn ra nhưng hắn đã nhanh hơn cản tay nàng lại:

"Không thể."

"Quá xấu sao?" -Nàng chỉ cố ý trêu hắn ai ngờ câu trả lời của hắn làm nàng xém đã không nhịn được mà cười lớn.

"Phải, sợ bẩn mắt cô nương."

"Ta không quan tâm xấu hay đẹp, thứ ta quan tâm là sắc mặt. Bỏ khăn ra đi, ta cũng không rảnh đến mức sẽ đi tố cáo ngươi vào ngày mai đâu."

 Mộc Nghi phải nói vài câu nữa tên đó mới bỏ chiếc khăn che mặt đó xuống, nàng có liếc nhìn lên.... nếu nói đây là XẤU thì thế nào mới là đẹp trong mắt hắn. Khuôn mặt như điêu khắc ra, vẻ đẹp không chỗ chế này, còn được tặng combo lông mày rậm, đôi mắt tuy đẹp nhưng lạnh lùng khó gần, nếu có thể dùng ánh mắt giết người có lẽ hắn đã giết vô số người rồi, mũi cao, đôi môi có chút nhợt nhạt. Nhưng tổng quan vẫn rất cuốn hút. Đúng là rất XẤU. Nàng lắc đầu ngán ngẩm.

 Từ trên bả vai đã có một vết cắt do lưỡi dao nhỏ gây ra nhưng vết cắt này khá sâu, con dao cũng không "bén" ha. Xử lí những mảnh vải thừa xung quanh bụng, nàng nhún khăn vào nước ấm lau bớt những vết máu trên người hắn, vừa lau nàng vừa nói:

"Ta không làm hại ngươi đâu, nhìn chằm chằm vậy không mỏi mắt sao?"

"Ngươi biết ta nhìn ngươi?"

 Một khuê nữ lại có trực giác nhạy đến vậy thì thân thủ nàng ta chắc chắn không thường. Hắn không tin cô nương trước mặt này chỉ là một khuê nữ đơn giản.

"Không khó nhận thấy. Ngươi nhìn thì nhìn đừng làm ảnh hưởng ta xử lí vết thương là được."

"Được."

 Hắn ngồi im nhìn Mộc Nghi xử lí những vết thương nhỏ xung quanh từ bả vai đi xuống, ít gì cũng hơn ba vết cắt dài. Mộc Nghi mới chỉ lau sạch những vết thương đó, trong phòng không có thuốc, nàng dự định lén đến phòng thuốc của thái y trong phủ để lấy. Đông y tây y nàng đều đã học qua, thậm chí nàng còn biết chế thuốc độc chết người mà người bị hại vẫn không biết đấy, hứng thú với thuốc độc nên nàng tìm hiểu rất kĩ từng vị thuốc đấy. Trước khi ra khỏi phòng nàng còn cẩn thận quay lại dặn dò tên kia:

"Ta đi lấy thuốc đắp vết thương cho ngươi, nếu có ai tới ngươi cứ im lặng là được."

"Được."

 Nàng rón rén như một tên trộm đi đến phòng thuốc, cũng may là có mang theo nến nếu không thì mò đến mai vẫn không lấy đúng thuốc gì. 

 Cân đo đong đếm khá lâu nàng mới lấy đủ những vị thuốc mà mình cần. Nàng nhanh chóng trở về phòng, đặt khay xuống, lúc này nàng mới để ý đến sắc mặt hắn. Sao đôi môi lại trở nên tím tái, gương mặt tái xanh, mồ hôi ra ướt cả trán. Chỗ nào trúng độc sao? Nàng đã xem hết vết thương trên người, rõ là không có độc mà. Bước lại gần hắn nàng nghi ngờ kéo hai ống quần hắn lên, kể cả hắn cũng không kịp trở tay. Dưới chân bên phải có một vết chém, chính vết thương này chảy máu đỏ sẫm, độc chắc hẳn ở đây. Nàng thật muốn giết chết hắn, sao không nói hết vết thương trên người chứ, nàng đi nãy giờ thì độc đã chạy đến tận đâu rồi. Nhanh chóng bắt mạch, độc đã chạy rất nhanh theo tính toán của nàng thì không quá hai canh giờ nữa mạng tên này cũng khó giữ. Nàng trách hắn:

"Tại sao không nói hết vết thương trên người ra, ta nghĩ chỉ có trên vai và sau lưng, ai ngờ điểm chí mạng thì ngươi lại giấu."

"Ta không biết nó có độc, ta cũng quên mất chân mình bị thương."

"Ngươi..."

 Mộc Nghi thở dài, không biết nên nói tên này ngu ngốc hay vô tâm với chính bản thân mình. Cũng may cho hắn nàng khá rành về độc nên độc đang phát tác này không đáng lo. Nếu là kịch độc hắn đã ngủm từ nãy rồi.

 Nàng dùng tốc độ nhanh nhất băng bó hết vết thương trên vai và lưng hắn, phải rời phòng một lần nữa để lấy thêm thuốc giải độc, trước khi đi nàng có dặn hắn không nên cử động, tốt nhất là ngồi một chỗ.

 Lần này lấy thuốc không mất quá nhiều thời gian, nàng quay lại phòng dùng một con dao nhỏ hơ qua lửa để rạch vết thương đó, ép máu độc ra bớt. Nàng có chút run tay, dù sao đây là lần đầu nàng thực nghiệm trên người sống nên sợ là điều không tránh khỏi:

"Ngươi ránh chịu đau, ở đây ta không có thuốc tê nên ngươi cắn răng hay lấy miếng vải cắn vào đi."

"Ta ổn, cứ làm những gì ngươi cho là đúng."

"Ờ, vậy ta làm đấy, chịu đau nha."

 Nàng tiếp tục hơ nóng con dao rồi rạch mạnh vào vết thương lần nữa để máu chảy ra, vừa kéo dài vết rạch nàng vừa ép bớt máu sẫm ra. Nàng để ý dù rạch mạnh hay nhẹ hắn vẫn không chút kêu la, hắn chịu đau rất giỏi. Ép hết máu sẫm ra nàng đắp thuốc vào băng bó vết thương lại. Để hắn nằm xuống nghĩ ngơi còn mình đi vào bếp sắc thuốc cho hắn, ép xong máu sẫm vẫn cần uống thuốc giải mới nhanh rút hết độc ra khỏi mạch máu. Trước khi đi nàng cẩn thận thổi tắt nến, người khác nhìn vào thì nghĩ nàng đã ngủ rồi. Tránh ai lại vào bất ngờ lúc nàng không có ở đây. Cứ thế Mộc Nghi ra sau bếp nấu thuốc cho hắn.

 Trong căn phòng tối đen chợt một thân ảnh phóng vào phòng, hành lễ với người ngồi trên giường:

"Thuộc hạ thất trách, mong chủ tử xử tội."

"Đứng lên đi. Những kẻ kia thế nào rồi?"

"Đã bắt gọn chúng vào đại lao đợi người xử lí."

 Tên hắc y nhân hơi trầm mặt rồi lạnh lùng hạ lệnh.

"Giết."

 Chỉ một chữ nhưng đủ khiến người đối diện lạnh sống lưng, tên thuộc hạ lập tức nhận lệnh và rời khỏi trước khi Mộc Nghi quay lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc