Đến Đây Ta Đợi Chàng Trở Thành Quân Phu Của Ta!

Chương 4: Cuộc gặp gỡ không ngờ....

Trước Sau

break

  Mộc phủ.

"Mẫu thânnnnnn ......."

 Mộc Thanh tay ôm một bên mặt, hầm hực đi vào phòng đại phu nhân - Lý Thu Xuân.

"Con sao vậy? Mặt...ai tát con?"

 Đại phu nhân lo lắng, hỏi han Mộc Thanh, nàng ta dùng dằn ngồi xuống ghế, vẻ phụng phịu:

"Mẹ không biết đâu, con Mộc Nghi kia bữa nay dám đánh con, ra tay đánh gia nhân còn nói rất khó nghe."

 Mọi tội nàng ta đều đổ hết lên đầu Mộc Nghi, tâm cơ nàng ta không hề đơn thuần như Mộc Nghi, lúc nào cũng tính toán để đẩy Mộc Nghi vào đường chết. Là đại tiểu thư lại không thể có một chút nào về lễ nghi, thichs gì liền dùng gia thế chèn ép người khác, ai dám đặt điều về mình liền âm thầm xử lí họ, Nàng ta còn được đại phu nhân Mộc gia bao che thì có điều gì không dám làm.

"Con nhỏ đó dám đánh con gái mẹ sao?"

  Đại phu nhân đi lại xoa nhẹ bên má Mộc Thanh, sai người đi lấy thuốc đắp cho đỡ đỏ. 

"Mẹ, con mới là đại tiểu thư Mộc gia tại sao ban hôn lại ban cho con thứ trước, không xem con ra gì sao?"

"Im....lời khi xuất ra không thể rút lại, tránh kẻ tiểu nhân hãm hại. Ý chỉ của hoàng thượng con dám suy đoán? Tội chết người nha con."

“Nhưng...."

 Đại phu nhân không để Mộc Thanh nói nữa, chỉ ân cần chăm sóc cho đứa con gái của mình, tuy tỏ ra mình hiểu biết nhưng trong lòng bà ta đang toang tính đủ điều.

 Một ngày dài ở thế giới mới cũng kết thúc, trời đã ngã về chiều tối. Làm quen mọi thứ ở đây trong vòng một ngày, cơ thể mỏi rã rời đang định trở về giường nằm nghĩ chợt có ai đó gõ cửa phòng của Mộc Nghi, người bên ngoài lên tiếng:

"Nghi nhi, con ngủ chưa? Ta có thể vào không?"

"Vâng, phụ thân người đợi con một chút."

 Mộc Nghi lao khỏi giường, chỉnh tề lại y phục mới đi ra mở cửa phòng cho cha.

"Phụ thân, người vào đi."

"Ừ."

 Nàng đúng lễ nghi rót trà cho phụ thân. Ở đây lễ nghi là thức không thể thiếu, dù sao con người nàng từ trước đến này vẫn luôn kính trên nhường dưới nên những điều này không hề có chút ngượng ép.

"Người dùng trà."

"Con để đó đi, lại gần ta xem nào."

  Mộc Nghi ngồi lại gần cha hơn, ông nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, ông rất thương Mộc Nghi nhưng lại sợ tình thương của mình khiến nàng chịu uất ức nhiều hơn. Đứa con này của ông quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến đau lòng. Ông chỉ có thể âm thầm lo lắng, quan tâm nàng. Muốn thăm ái nữ của mình mà phải đợi tới tối, tới khi không ai để ý mới có thể đi. 

 Mộc Nghi vốn đã mất mẫu thân từ khi lọt lòng nên đã thiệt thòi rất nhiều, ông luôn tìm mọi cách bù đắp mọi tổn thương, mọi sự thiếu thốn của nàng. Tuy không tỏ hẳn ra mặt nhưng luôn diễn ra trong âm thầm vì ông biết nếu ông càng thiên vị Mộc Nghi thì Lý Thu Xuân càng chèn ép, áp đặt nàng. Những lúc ông không ở nhà thì nàng sẽ rất khổ.

"Biết con tỉnh lại ta mừng lắm nhưng triều chính không thể bỏ bê. Con không giận ta chứ?"

"Con không sao đâu cha, việc triều chính bận rộn con có thể hiểu mà. Cha dành thời gian đến thăm con, con đã vui lắm rồi sao nở giận người."

"Ừ, ái nữ ngoan. Con đồng ý gả cho tam vương gia sao?"

 Mộc lão gia bất ngờ hỏi đến hôn sự của nàng, chứng tỏ ông còn quan tâm đến cả suy nghĩ của nàng. Một người cha thương con đến thế này thì ông có lạnh nhạt với nàng trước mặt mọi người nàng cũng không oán cha một câu nào.

"Cha....đây là thánh chỉ, người không thể làm trái thì chỉ có thuận theo. Con nghĩ con sẽ không sao đâu."

"Con....tam vương gia nổi danh độc ác, lỡ như....."

“Cũng chỉ là lời đồn, sau này chàng ấy là lang quân của con còn là bán tử của cha. Người còn không vui?"

 Nàng nhẹ nhàng làm nũng với cha, cảm giác có cha thì ra là vậy.

"Con còn đùa được, lỡ như...."

 Mộc Nghi nắm lấy bàn tay đang vì lo cho mình mà hơi run, nàng chấn an ông:

"Con sẽ không sao đâu, con lo được cho mình mà với lại có Phỉ Thúy theo con, có gì sẽ báo cho người mà. Thế nên cha đừng lo nha."

"Con....thật là cứng đầu mà. Vậy con nghĩ ngơi đi, ta về phòng đây."

"Vâng, để con tiễn người."

"Con nghĩ ngơi đi, không cần tiễn ta."

"Vậy cha đi cẩn thận."

 Mộc Nghi trở lại giường, từ nhỏ đến lớn chỉ có mẹ quan tâm nàng, chăm sóc nàng. Chỉ có khi đến thế giới này, nàng mới biết đến tình yêu thương của cha là như thế nào. Được cha lo lắng, quan tâm và luôn muốn nghe ý kiến của nàng. Cảm giác thật hạnh phúc, nước mắt cứ thế lăn dài trên hai má hồng của nàng.

 Đang lúc cảm xúc dâng tràn thì.... "rầm" cửa sổ phòng nàng bị ai đó đá mạnh vào đến mức cánh cửa cũng sắp giữ không được rồi. Tiếp đó một tên hắc y nhân lao vào như tên bắn. Tên đó còn cố nói với nàng:

"Giúp ta, ta bị kẻ khác truy sát."

 Dù chưa nhận diện được người này là ai nhưng nàng cũng bước tới đóng cửa sổ lại, đi lại gần chỗ hắc y nhân kia đang ngồi thở hổn hển:

"Phỉ....." -Không được, phòng khuê nữ giờ này không thể xuất hiện nam nhân nhất là nữ nhi sắp xuất giá thì việc này càng tạo cơ hội cho kẻ khác cười vào mặt mình? Chỉ còn cách tự mình xử lí.

 Mộc Nghi nhìn tên hắc y nhân một lúc rồi lên tiếng:

"Ta giúp ngươi nhưng ngươi không được phản kháng hay có ý định giết ta."

"Được."

"Vậy thì ngồi yên."

 Nàng nhìn tới nhìn lui rồi vẫn quyết định cởi y phục hắn ra, vừa tháo được thắt lưng hắn như ngồi trên lửa liền nhảy dựng lên:

"Cô....cô làm gì?"

"Yên tâm đi, ta không lợi dụng ngươi đâu. Trong mắt thầy lang không phân biệt nam nữ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc