Mộc Thanh không cam lòng nên tự mình tiến lại chỗ Mộc Nghi đưa tay định tát nàng nhưng thân thủ Mộc Nghi không thể đùa, nàng xoay người đưa tay ra sau một vòng xoay xuất sắc khiến tay Mộc Thanh tự lực tát thẳng vào mặt mình. Mộc Thanh ôm mặt đau đớn, nô tỳ thân cận của nàng ta đi lại đỡ.
"Tiểu thư...."
"Đi về."
Nàng ta thét thẳng vào mặt nô tỳ, dù giận hay không vẫn nghe chủ tử dìu nàng ta về phòng. Phỉ Thúy tuy có sợ hãi nhưng lại thấy rất hả dạ. Ngày trước toàn là đại tiểu thư chèn ép tiểu thư nhà mình, tiểu thư nhà mình quá hiền nên không phản kháng cũng không thưa với lão gia nên những ấm ức và tủi nhục đều một mình tiểu thư Mộc Nghi chịu đựng. Nhưng hôm nay mọi chuyện cứ như đã đảo ngược hoàn toàn. Thấy người đại tiểu thư rời đi nàng ta hí hửng chạy lại chỗ tiểu thư nhà mình.
"Tiểu thư, cô lợi hại quá. Đại tiểu thư chắc ấm ức lắm."
"Vào trong đi, ta có việc hỏi em."
"Vâng."
Hai người đi vào phòng, đóng cửa lại mới bắt đầu giải đáp hết những thắc mặc của Mộc Nghi. Nàng ngẫm nghĩ một lúc mới hỏi:
"Ta được ban hôn với ai?"
"Tiểu thư được ban hôn với tam vương gia Hàn Tử Thiên."
"Hàn Tử Thiên? Ngươi biết về người này không?"
"Tất nhiên em biết, tam vương gia...ngài ấy...."
Tam vương gia - Hàn Tử Thiên là một người bị cả triều đình trên dưới đồn rằng hắn là một kẻ máu lạnh vô tình, “thuận hắn thì sống nghịch hắn thì chết”. Nhưng có bao lời đồn thì người khác cũng phải công nhận hắn chính là một vị tướng quân giỏi. Những lần hắn xuất binh chưa bao giờ thất bại trở về. Nếu người khác cần một thời gian dài để dẹp gọn đám giặc ngoại xâm thì hắn chỉ cần một nữa thời gian đó. Hắn nắm trong tay hơn một ngàn vạn quân lính, tướng giỏi kề bên hắn chỉ vỏn vẹn năm người. Tách ra thì không sao nhưng nếu hợp cả năm người này và một ngàn vạn quân lính thì đến vua cũng không thể làm gì hắn.
Trước đến nay dù hắn chinh chiến nhiều năm, xuất hiện rất nhiều lần nhưng chưa ai thật sự thấy được dung nhan của hắn. Mỗi lần xuất hiện trên mặt đều mang một chiếc mặt nạ che đi nữa khuôn mặt. Có người nói hắn vì có vết thương nên muốn che đi, cũng có người nói hắn vì quá xấu không thể lộ mặt,... vô số tin đồn về gương mặt của hắn. Miệng lưỡi thế gian bảo không độc cũng không thể.
"Ra là vậy, nhưng kẻ máu lạnh vô tình? Tương lai ta sao mờ mịt vậy?"
"Hay tiểu thư bỏ trốn đi."
Mộc Nghi chỉ nhẹ vào trán Phỉ Thúy cười khẽ:
"Sao có thể nghĩ ra ý kiến ngớ ngẩn thế này chứ. Ta trốn người mất mạng không phải phụ thân ta sao?"
"Đúng rồi nhỉ, hoàng thượng ban chết không ai có thể trốn nhưng em lo cho tiểu thư mà."
"Ta biết, nhưng có lẽ tam vương gia có thể giúp ta."
"Giúp?"
"Ừ thì.... có nói em cũng không biết. Em đi làm việc của mình đi ta không sao."
"Vâng."
Phỉ Thúy rời đi, nàng nghĩ đến Hàn Tử Thiên một kẻ đáng sợ đến vậy thì liệu có đồng ý giúp nàng trở lại không, nếu hắn quá không tiếp cận thì nàng coi như tự nhún mình vào bùn lầy rồi.
Tại phủ đệ Hàn Tử Thiên
"Tam ca, huynh định lấy Mộc tiểu thư đó thật sao?"
Thất vương gia - Hàn Thái Uy là vương gia nhỏ nhất trong triều, được thái hoàng thái hậu cưng chiều nhất vì tính tinh quái này. Miệng luôn ngọt hơn mật, vẻ ngoài tuy nghịch ngợm là kiểu người không làm nên trò trống gì thì bên trong chính là người đáng sợ. Những nhiệm vụ được tam ca giao thì không cái nào thất bại thậm chí còn thu về những thứ đáng giá sau này cho tam ca dành ngài vàng.
"Ta kháng chỉ?"
"Ý đệ không phải vậy, nhưng nghe đâu tam tẩu là khuê nữ tài sắc vẹn toàn đấy. Ca không để ý thật sao?"
"Không."
"Thật là...không biết gả cho ca là tốt hay xấu nữa. Đến cả việc đưa sính lễ cũng do Vũ Hạo mang đến, hôn lễ cũng do người trong cung sắp xếp. Tam ca quá vô tâm rồi."
"Ừ."
Quá lạnh nhạt, Thái Uy cảm thấy lo lắng cho tam tẩu, lấy một người thế này chẳng khác nào lấy một kẻ không tim phổi. Nhưng có lẽ chỉ có một mình Hàn Thái Uy biết rõ con người tam ca như thế nào. Nếu tam ca như những gì kẻ khác đồn đại thì cái mạng này của cậu đã mất từ lâu rồi còn đâu để đứng đấu tay đôi, chờ được uống rượu hỉ. Trong nóng ngoài lạnh chính xác là bốn từ nói về Hàn Tử Thiên.
“Đệ đi tìm bà nội đây, ca cứ ở đó thản nhiên đi."
"Đi đi."
Hàn Tử Thiên phẩy phẩy tay như muốn cậu ta đi nhanh hơn. Ảo não rời đi nhưng vẫn không quên lén nhìn biểu hiện của tam ca.
"Vũ Hạo."
"Vâng."
Một người phi thân từ mái nhà xuống, hành lễ với tam vương gia. Người này là cận vệ bên cạnh Hàn Tử Thiên.
"Ngươi đi điều tra về Mộc phủ đi."
"Vâng."