Thái y bắt mạch cho nàng một lúc rồi mới lên tiếng:
"Tiểu thư không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ còn chút phong hàn còn lưu lại trong người. Có lẽ do ngâm nước quá lâu."
"Ừ, đa tạ thái y." -Dù hơi thất thần nhưng nàng vẫn lịch sự đáp lời.
"Tiểu thư khách khí rồi. Phỉ Thúy theo ta bốc thuốc giải phong hàn cho nhị tiểu thư."
“Vâng."
Thái y dẫn theo Phỉ Thúy đi lấy thuốc, giờ chỉ còn một mình, Mộc Nghi tiếp tục tiếp nhận hết những gì mình đang chuẩn bị trải qua và buộc bản thân phải nhận tất cả. Chính chủ nhân của thể xác này cũng giao cho mình quản, cô ấy chết oan uổn nên muốn mình trả giúp? Nhưng cái kí ức rời rạc, còn quá nhiều mắc nối này thì giúp kiểu gì, có lẽ nên hỏi Phỉ Thúy.
Qua một canh giờ Phỉ Thúy mới quay lại, trên tay bê một bát thuốc còn bốc khói nghi ngút, mùi thuốc tây xông thẳng vào mũi khiến Mộc Nghi ho sặc. Phỉ Thúy vội đặt bát thuốc xuống bàn đi lại vuốt lưng cho tiểu thư.
"Tiểu thư, cô có sao không? Sao ho dữ vậy?"
"Ta không quen mùi này, em để xa ra một chút."
"Nhưng đây là thuốc giải hàn do thái y bảo em nấu cho tiểu thư uống."
"Ta không uống, em mang đi đổ đi. Ta tự hiểu rõ sức khỏe của mình."
Mộc Nghi ở hiện đại là sinh viên học dược và kết hợp chút hiểu biết về “y thuật” của "Mộc Nghi" nên vừa ngửi mùi thuốc nàng đã biết bát thuốc này có vẫn đề muốn sống không nên động vào. Nhưng cũng không thế nói cho Phỉ Thúy nghe.
"Vậy để nó nguội một chút rồi tiểu thư uống cũng được."
"Ừ, em để đó đi rồi qua đây ta hỏi chút việc."
"Vâng."
Phỉ Thúy nhanh chân đi lại cạnh giường tiểu thư. Nàng không vòng vo gì liền hỏi:
"Bây giờ là triều đại nào?"
"Vương triều Đại Ngụy ạ."
"Đại Ngụy? Nghe lạ thế, học giỏi lịch sử như ta vẫn không biết đến vương triều này."
"Lịch sử?"
Phỉ Thúy ngạc nhiên với một số từ ngữ khó hiểu của tiểu thư. Dường như sau khi tỉnh lại tiểu thư có chút gì đó khác khác chỉ là chính cô cũng không nhận ra. Nhưng dù có khác biệt thì sao, cô vẫn luôn là tiểu thư Mộc Nghi của tôi.
"Có nói em cũng không biết đâu."
"Vâng, thế tiểu thư ra đây ngồi đi em giúp cô chải tóc."
Mộc Nghi bước đến bàn nhỏ kia, Phỉ Thúy giúp nàng chải tóc vừa nói:
"Tiểu thư không biết đâu, lúc cô nhảy xuống ao sen tự vẫn em sợ chết khiếp. Mọi người nhanh chóng nhảy xuống cứu người nhưng cô không biết bơi liền uống rất nhiều nước vào bụng. Cứu được cô lên, thái y bắt mạch thì mạch không đập nữa. Em tưởng mình không gặp được tiểu thư nữa..."
Nói đến đây Phỉ Thúy đã bật khóc, Mộc Nghi biết Phỉ Thúy đối với chủ nhân luôn một lòng một dạ và cũng là người nàng có thể tin tưởng khi ở thế giới này. Rất cảm ơn “Mộc Nghi”đã để lại một người cho nàng có thể tin tưởng khi vừa bước đến thế giới này. Nếu vừa bước đến đã quá vồ dâp không biết nàng nên tiếp tục thế nào.
"Được rồi, em đừng khóc nữa. Nhìn đi ta không sao rồi."
"Vâng, em biết rồi."
"Em ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi một chút."
"Vâng, có gì tiểu thư cứ gọi em."
“Ừ."
Phỉ Thúy đi ra ngoài, nàng trở lại giường dùng kí ức của thân xác này nhớ lại lí do tại sao lại muốn tự tử. Qua một lúc nàng cũng đã nhớ hết, thì ra "Mộc Nghi" bị bỏ thuốc, ở thế giới này đã có thể dùng thuốc khống chế người khác theo ý mình. Chỉ tắt thở vài tiếng bên ngoài đã có lời đồn do nàng muốn từ hôn đã dùng cách tự sát thoát hôn nhưng không thành. Quá đáng thương cho nàng.
"Ta phi.... dùng thuốc còn tung hoả mù, cái gia đình này còn là người không đây. Với y thuật của “Mộc Nghi” làm sao cô không nhận ra bản thân bị bỏ thuốc. Khuất tất nằm đâu đây?”
Ấy....vốn có muốn cứu ta đâu sao lại kêu người vớt ta lên. Phải hỏi Phỉ Thúy, vừa định gọi người nàng liền nghe thấy tiếng hỏi ồn ào trước cửa liền đứng dậy đẩy cửa ra xem. Trước mắt nàng là Phỉ Thúy đang ra sức cản vài người muốn đi vào, người đi đầu có lẽ là đại tiểu thư Mộc Thanh nhỉ?
Thấy có người đẩy cửa, Mộc Thanh liền lớn tiếng:
"Nhị tiểu thư của chúng ta tỉnh rồi sao? Tự vẫn sao vẫn không chết đi cho rồi?"
"Đại tỷ có lẽ hơi quan tâm đến muội rồi, muội mạng lớn nên vẫn còn sống đứng sờ sờ đây đây. Nếu người nhảy ao là tỷ có lẽ......"
Mộc Thanh đủ thông minh để nhận ra Mộc Nghi đang nói móc mình, lửa giận như được đốt lên. Mộc Thanh hùng hổ nói:
"Càng ngày càng không có quy cũ, ngươi đừng nghĩ ngươi được hoàng thượng ban hôn thì hống hách."
"Biết ta được ban hôn còn dám ép hôn ta với một lão già à không đúng phải là dám tung tin đồn nhảm để thanh danh ta ô ế còn nếu muốn thành thân quá thì tự đi mà làm tân nương. Không có kết quả tốt đâu."
Không cần hỏi cũng có thể qua lời nói của Mộc Thanh nàng đã hiểu sơ lược một chút. Có lẽ đại phu nhân vốn không muốn cứu nàng nhưng biết nàng được hoàng thượng ban hôn nên buộc lòng phải để nàng sống dù vậy nàng vẫn không rõ mình sẽ bị gả cho ai. Nếu đã là hoàng thượng ban hôn thì nàng khả năng sẽ lấy người trong hoàng tộc rất cao.
Thấy Mộc Nghi càng nói càng xấc xược khiến đại tỷ cũng không thể không nổi điên, nàng ta quay lại hét lớn với đám gia nhân đứng phía sau:
"Bắt nó lại, phạt vả miệng cho ta."
"Vâng."
Hai tên gia nhân tiến lại toang bắt Mộc Nghi nhưng đến một cọng tóc của nàng còn không thể chạm đến thì nói gì đến việc vả miệng, thân thể nàng di chuyển rất nhanh, nàng còn cố trêu ngươi hai tên gia nhân kia cho đến lúc chán thì...."bụp...bụp .... bụp...." cả hai tên đó đều bị đánh nằm sóng soài ra nền. Mộc Thanh hai mắt trợn ngược như muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài. Làm sao Mộc Nghi có thể mạnh đến vậy? Nàng học võ từ khi nào, thân thể này là thân thể người mới từ cửa tử đi ra? Không khả quan.