Mộc Nghi mang chén thuốc còn nghi ngút khói đi vào, nàng thắp nến lên rồi bước đến giường nhìn lại sắc mặt tên hắc y nhân đó. Đã có chút sắc rồi không còn nhợt nhạt như lúc nãy, môi cũng đã hồng lại. Nàng bưng chén thuốc đưa cho hắn:
"Uống đi, hết bát thuốc này thì độc cũng giải xong rồi đó."
"Cô không sợ tôi giết cô sao?"
"Sợ?"
Mộc Nghi cười nhếch miệng thoáng qua rất hiểm, nàng liếc nhẹ tên đó:
"Vậy ngươi có tin chén thuốc này cũng có thể giết ngươi không?"
Ha....hắc y nhân không chút ngần ngại uống sạch chén thuốc trong một hớp, đặt bát thuốc xuống bàn.
"Tôi tin cô nương sẽ không làm vậy."
"Tôi không phải người tốt đâu, vết thương cũng xử lí xong rồi. Ngươi có thể đi."
"Y phục?"
Y phục của hắn đã bị nàng cắt xén không còn mấy miếng vải liền nhau, nàng ôm đầu kêu khổ.
"Tạo nghiệp gì ngày đầu đã gặp rắc rối rồi."
Mộc Nghi lại lần nữa đi ra ngoài lấy y phục gia nhân cho hắn, nàng lấy đồ khá nhọc. Nàng đứng bên ngoài phòng riêng dành cho gia nhân trong phủ nghỉ ngơi hoặc thay y phục, nhìn ngó một lúc nàng phải kiếm một nhánh cây khều khều giá y phục nam nhân. Vì phía trong có người canh nên nàng không thể mặt dày đi vào lấy y phục được. Dù sao nàng cũng là nhị tiểu thư Mộc gia.
Mất một lúc vật vã, khổ sở nàng mới lấy được y phục nam cho tên kia. Nàng nhanh tay ôm đồ chạy như bay về phòng. Đưa y phục cho tên đó:
"Được rồi đó, nhanh thay đồ rồi đi đi."
Dường như nàng chỉ mong hắn nhanh chóng rời đi, đuổi như đuổi ruồi rồi. Tên đó ôm đồ đứng dậy đi một cách “khập khểnh” đi ra sau tấm phông thay đồ nơi góc phòng. Mộc Nghi không quá quan tâm nhưng nàng lại nhớ đến gương mặt điển trai kia thì lại thấy tiếc. Gương mặt đấy mà ở thế giới của nàng thì nên đi vào giới giải trí, đảm bảo sẽ dành hết giải thưởng cao đấy. Còn ở đây lại bị truy sát đến chết mất xác, nên cảm thấy may mắn khi gặp nàng.
Hắn từ sau tấm phông đi ra, y phục cũng khá vừa người hắn. Nàng gật đầu với bản thân mình, quả là tay vàng đi trộm đồ. Hắn tiến lại trước mặt nàng, hành lễ:
"Đa tạ cô nương đã cứu mạng, tại hạ không có gì báo đáp chỉ có tấm thân này. Mạo muội hỏi cô nương đã có hôn phối chưa?"
Đúng là cổ đại, mỗi lần được người khác cứu đều lấy thân báo đáp? Kì lạ, nhưng nàng đã là người còn hôn phối rồi, tạm biệt một mỹ nam thôi.
"Ta đã là người có hôn phối rồi, ngươi không cần báo đáp gì đâu. Coi như ta tiện tay cứu thôi, ai bảo ngươi lao vào phòng ta."
"Vậy phu quân cô nương là...."
"Là tam vương gia, ngươi đấu không lại đâu. Ngươi đi đi, còn hai canh giờ nữa mặt trời lên rồi. Ngươi muốn bị bắt hay muốn ta tiễn ngươi đi cho nhanh."
Tên đó không hỏi hết câu nàng cũng biết hắn muốn hỏi phu quân tương lai nàng là ai, là tam vương gia - Hàn Tử Thiên đó có đủ mạng cứ đem thân tới báo đáp cho ta không?
"Đi đi." -Mộc Nghi lần nữa hất tay kêu hắn đi.
"Vậy tại hạ cáo từ, có duyên sẽ gặp lại."
Trước khi đi không ai để ý thấy tên hắc y nhân đó đã cười rất bí hiểm, nụ cười đó có lẽ cũng không mấy ai được vinh hạnh được thấy. Tên đó tung người nhảy lên nóc nhà rồi biến mất trong màn đêm đó. Nàng thu dọn hết những vị thuốc còn dư lại, đem mớ đồ hắn để lại bỏ vào góc tủ. Tiến đến giường định đi ngủ liền ngả người lên nhưng....
"Ui...."
Có gì đó nằm dưới lớp mền nên cấn trúng lưng nàng, tung tấm mền lên Mộc Nghi thấy dưới đó một miếng ngọc bội. Nàng cầm miếng ngọc bội lên xem, màu ngọc xanh biếc, những nét điêu khắc trên đó rất tinh vi và điêu luyện. Nàng biết miếng ngọc bội này là của tên hắc y nhân kia, nếu có duyên gặp lại nàng sẽ trả lại hắn, nhìn thoáng qua cũng biết giá trị miếng ngọc bội này không hề rẻ. Coi như bây giờ nàng giúp hắn giữ cũng được. Nàng đặt miếng ngọc bội lên đầu giường rồi thiếp đi.
Nàng nào biết trên mái nhà vẫn còn người nam nhân đó, người đó nhìn nàng chìm sâu vào giấc ngủ. Gió phất phơ lướt qua người hắn, có vẻ như nữ nhân này không tệ như hắn đã từng nghĩ. Thật mong chờ vào những ngày sau này.
Thuộc hạ tên đó một lần nữa xuất hiện trên tay còn cầm một chiếc áo choàng. Đưa áo cho chủ tử:
"Ngài nên về phủ để thái y chăm sóc vết thương."
"Ta ổn, vết thương nàng đã xử lí."
Chần chừ một lúc tên thuộc hạ mới dám hỏi.
"Ngài quyết định lấy Mộc tiểu thư? Vừa rồi tiểu thư....."
Hắn e ngại vì Mộc tiểu thư đã nhìn thấy mặt chủ tử, e rằng.....
"Chuẩn bị đầy đủ sính lễ để bà mối mang sang Mộc phủ. Mộc Nghi sẽ là tam vương phi."
Hàn Tử Thiên nói chắc như đinh đóng cột, nữ nhân này hắn đã nhìn trúng rồi.