Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 49: Tinh Linh Hoa Thạch (4)

Trước Sau

break

Dù sao cũng là đổi từ đồ ăn mà ra, đá cũng không to nên anh chia làm ba mức giá: ba tệ, năm tệ và mười tệ.

Anh dùng đèn pin điện thoại soi thử, viên nào thấu quang đẹp thì nâng lên một mức giá nữa.

Còn về mấy đồng tiền kia, anh coi như tiền kỷ niệm mà bán. Dù sao mỗi đồng đều là độc bản duy nhất trên đời, anh định giá mười tệ, nếu khó bán thì hạ giá sau.

Phân loại xong xuôi, anh in nhãn dán lên từng ngăn trong hộp rồi dùng bút dạ viết chữ "Đồ kỷ niệm" thật to.

Suy nghĩ một lát, anh in thêm một tờ quảng cáo A4, vẫn phong cách cũ, chữ đậm cỡ lớn: "Cửa hàng mới có đồ kỷ niệm đặc sắc".

Vừa dán nhãn xong còn chưa biết để cái hộp ở đâu thì đã có khách du lịch để mắt tới. Một cô gái đã mua sạch đống đá và hơn chục đồng tiền kỷ niệm.

Cái đà "quét sạch hàng" này khiến Mạnh Tự Cường trố mắt kinh ngạc. Chỉ tiếc là nhà anh không có hộp đóng gói chuyên dụng, chỉ có túi nilon trong suốt nên trông hơi kém sang một chút.

"Anh ơi, chị ấy mua lắm đá thế làm gì nhỉ?"

"Làm đồ thủ công chứ gì nữa. Chẳng phải chị ấy bảo định làm vòng cổ sao?" Hạ Dương vui vẻ gẩy bàn tính, cứ đà này chẳng mấy chốc anh sẽ thu hồi được vốn!

Mạnh Tự Cường gật gù tán thưởng đầy ngưỡng mộ: "Có cái nghề thủ công đúng là sướng thật, bán vòng cổ chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn bán đá rồi."

Hạ Dương ngẩn người.

[Cũng có lý nhỉ.]

Tộc Chuột còn khắc được hoa văn lên đá, thì việc khoan một cái lỗ chắc không khó đâu?

Nhưng nghĩ lại, đồ trang sức cũng là một dạng nghệ thuật, ngoài vật liệu còn đòi hỏi thẩm mỹ, nếu thẩm mỹ không tới thì chỉ có nước phá hỏng đồ.

Mà anh và Mạnh Tự Cường thì chẳng có lấy một tế bào nghệ thuật nào, thôi thì cứ dẹp ý định đó đi cho lành.

Mạnh Tự Cường lại hào hứng: "Anh ơi, mấy thứ nhỏ nhỏ này em thấy mình có thể nhập thêm nhiều nhiều vào đấy."

Hạ Dương giật mình: "Hả... ừ?"

Mạnh Tự Cường: "Để em đi xem mấy nhà khác có bán sỉ không."

"Ấy ấy ấy!"

Hạ Dương chưa kịp ngăn thì Mạnh Tự Cường đã chạy mất dạng. Nửa tiếng sau, cậu ta lại hồng hộc chạy về, vẻ mặt bí hiểm: "Anh đoán xem em vừa gặp ai?"

Hạ Dương đáp: "Cô nàng mua đá chứ gì?"

Mạnh Tự Cường ngạc nhiên: "Sao anh biết?!"

Hạ Dương: "..."

[Đến cả em họ kiêm nhân viên ruột của mình còn tưởng nhà mình có thì nhà khác cũng có, chẳng lẽ khách du lịch lại không biết đi so sánh giá sao?]

Mạnh Tự Cường cũng hiểu ra, nhưng cậu ta thật sự không ngờ với tính cách của Hạ Dương mà anh lại chủ động đi liên hệ nguồn hàng từ bên ngoài.

Đừng nói là cậu ta, có nói ra thì đến mẹ đẻ cậu ta - tức dì của Hạ Dương - cũng chẳng tài nào tin nổi.

"Thế anh nhập hàng ở đâu đấy? Có thể bảo họ chỉ cung cấp cho mỗi nhà mình bán không?"

"Ờ thì... chắc là được..."

"Thật á?!"

"Thật."

"Anh đúng là thâm tàng bất lộ, còn có cả mối này nữa! À, có phải vì có mối này nên hồi trước anh mới quyết định nghỉ việc về quê không? Hóa ra anh muốn bán đồ kỷ niệm à?"

Hạ Dương: "..."

[Hóa ra trong mắt Đại Cường mình lại là người liệu sự như thần thế sao?]

Mạnh Tự Cường hỏi tiếp: "Giá nhập có đắt không anh?"

Hạ Dương thầm tính toán "tỷ giá hối đoái": hai đồng Tinh Linh Hoa Thạch đổi được một cái xúc xích nướng, một cái xúc xích tiêu đen giá khoảng một tệ, cộng thêm công vận chuyển, công làm việc...

"Không đắt."

"Thế thì mình phải nhập thêm thật nhiều vào!"

"Ừ!"

Cứ cái đà "vận chuyển" này, chẳng mấy chốc là họ có thể mua được máy ép nước trái cây rồi!

Tám giờ tối đóng cửa đúng giờ, Hạ Dương bắt đầu khui các kiện hàng chuyển phát nhanh, lấy ra giấy in ảnh mà anh đã lén đặt mua rồi hì hục in tiếp.

Thất bại tối qua cộng với kinh nghiệm mấy ngày trước khiến anh bắt đầu có những phỏng đoán về quy luật xuyên không.

Mấu chốt nằm ở thể tích, trọng lượng, chất liệu và khoảng cách.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương