Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 50: Tinh Linh Hoa Thạch (5)

Trước Sau

break

Anh lật cuốn sổ tay, thống kê lại bốn lần xem mang được cái gì và không mang được cái gì.

Hạ Dương rút ra kết luận: đồ vật có thể mang đi không phải là vô hạn. Lần thứ hai anh mang thành công táo, chuối, xoài, nho nhưng dưa hấu, dưa lưới và cây cán bột lại không qua được, có lẽ là do thể tích hoặc trọng lượng vượt mức.

Nhưng đó không phải quy luật duy nhất. Đêm qua và đêm trước đó anh đều mang theo nửa túi rác vỏ trái cây, tính riêng đống vỏ dưa hấu đã nặng hơn nhiều so với một quả dưa hấu và một quả dưa lưới cộng lại.

Thế nên Hạ Dương có phỏng đoán thứ hai: Đồ ăn là thứ dễ mang đi nhất. Sở dĩ đêm trước đó anh mang được lượng vỏ trái cây khổng lồ là vì số lượng đồ ăn khác mà anh mang theo khá ít. Đêm đó chính là lần anh mang theo ít đồ ăn vặt nhất.

Từ đó anh suy luận: Thực phẩm nguyên bản dễ mang hơn thực phẩm đã qua chế biến; thực phẩm lại dễ mang hơn giấy và inox; và tất cả đều dễ mang hơn nhựa.

Anh vẫn chưa lần nào mang thành công một cái túi nilon hay con dao gọt hoa quả có cán nhựa qua bên kia.

Điện thoại thì lại càng không. Điều này chứng tỏ việc mang được đồ hay không phụ thuộc vào chất liệu của vật phẩm, hay nói cách khác là liên quan đến trình độ công nghệ của hai thế giới.

Vật phẩm có hàm lượng công nghệ càng cao, thành phần chất liệu càng phức tạp thì càng khó mang đi; vật phẩm càng ít bị con người tác động, chế biến thì càng dễ mang.

Thực ra đây mới là phỏng đoán sớm nhất của anh từ khi phát hiện không mang được điện thoại.

Nhưng vẫn có ngoại lệ: đó chính là những bức ảnh và số xúc xích nướng của hai đêm trước.

Ảnh rõ ràng là có lớp màng bọc nhựa. Còn xúc xích dù là đồ chế biến nhưng anh đã từng mang qua thành công.

Tại sao tối hôm kia xúc xích nướng, ngô và trứng vịt trà để trong chậu mà chỉ có mỗi xúc xích là không qua được?

Hạ Dương vắt óc suy nghĩ và nhận ra một chi tiết: những lần mang ảnh thành công là do anh để chúng sát người.

Tương tự, lần anh xách túi rác xuyên qua, vỏ trái cây qua được nhiều mà đồ khác lại ít là vì túi rác ở ngay sát tay anh.

Chậu đựng ngô và trứng cũng gần anh hơn là chậu đựng xúc xích.

Anh vẫn chưa hiểu rõ nguyên lý này, chẳng lẽ vì anh là vật có khối lượng lớn nhất nên có lực hấp dẫn mạnh nhất sao?

Đây là ba quy luật mà anh đã đúc kết được sau mấy ngày qua. Nhưng có đúng hay không và còn quy luật nào khác không thì vẫn cần phải thực nghiệm thêm.

Hạ Dương tổng hợp lại khẩu vị của đám dân bản địa và những món họ đã đặt hàng tối qua để chuẩn bị đồ cho đêm nay.

Ưu tiên số một vẫn là món xúc xích nướng mà cả loài ăn thịt lẫn ăn tạp đều mê mẩn. Tiếp đến là dưa hấu cho nhóm ăn tạp và ăn cỏ.

Lần này anh định mang thử một quả dưa hấu nhỏ cùng với đống vỏ dưa hấu miễn phí. Sau đó là món ngô được ưa chuộng rộng rãi, bánh quy gấu và mì tôm cho những tộc nhỏ bé.

Đáng tiếc là trước khi đóng cửa lại có hai đoàn khách dắt theo trẻ con vào mua sạch chỗ xúc xích nướng sẵn.

Sắp đến giờ đóng cửa nên anh không muốn nướng thêm, trên máy chỉ còn lại đúng sáu cái.

Hạ Dương suy nghĩ một chút rồi bóc một gói xúc xích, xé lớp vỏ nhựa bên ngoài ra rồi xếp vào đĩa sứ. Nếu đá quý mang về được, anh muốn thử xem đồ sứ có mang đi được không.

Sau cùng, Hạ Dương nhét xấp ảnh vừa in vào thắt lưng, tay trái ôm thùng giấy, tay phải ôm quả dưa hấu, hồi hộp chờ đợi thời khắc xuyên không đến.

Tác giả có lời muốn nói:

Lúc này, trong đầu "cao thủ đúc kết kinh nghiệm" tiểu Hạ bỗng vang lên giai điệu của bài hát nổi tiếng - "Về nhà ngoại":

Tay trái xách một con gà

Tay phải xách một con vịt

Trên lưng còn cõng một đứa bé mập mạp nha

Ê a i a i a ~

break
Trước Sau

Báo lỗi chương