Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 48: Tinh Linh Hoa Thạch (3)

Trước Sau

break

Cậu ta vội chạy lại đỡ, Hạ Dương kêu "a a" hai tiếng: "Đừng động vào, tê hết cả người rồi!"

Mạnh Tự Cường càm ràm: "Hôm qua còn bảo cho em nghỉ, hóa ra anh ở tiệm làm việc bán mạng thế này à!"

Hạ Dương chẳng biết giải thích sao cho phải. "Anh vừa ra bổ sung hàng, mệt quá nên ngồi nghỉ một lát, ai dè ngủ quên mất. Đúng rồi, cái hương thảo em đưa cho Tuệ Tuệ chưa, nó có thích không? Anh lại tìm thêm được một ít này, em xem có đủ làm túi thơm cho con bé không."

Hạ Dương vừa nói dối vừa đánh trống lảng. Anh thầm nghĩ cũng may là Đại Cường, chứ gặp dì nhỏ hay con Tuệ thì anh chẳng biết giấu đầu hở đuôi thế nào.

Mạnh Tự Cường: "Bổ sung hàng á? Bán hết rồi bổ sung cũng được mà anh. Hay anh đi bệnh viện kiểm tra đi, dạo này sắc mặt anh kém lắm, trông cứ hốc hác thế nào ấy."

"Không sao đâu, chắc tại tối ngủ không ngon thôi."

"Ngủ không ngon?" Vẻ mặt Mạnh Tự Cường thay đổi liên tục, hết đắn đo lại rối rắm, rồi ghé tai hỏi nhỏ: "Này anh, nhà mình... buổi đêm không phải là có "cái kia" thật đấy chứ?"

Hạ Dương: "..."

[Hóa ra cái miệng thì bảo không tin, nhưng trong bụng cũng đã tự thêu dệt không ít rồi.]

Hạ Dương hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Mạnh Tự Cường hỏi dồn: "Có "cái kia" thật hả anh?!"

Hạ Dương gắt nhẹ: "Cái gì mà cái gì, làm gì có quỷ, em học môn Tư tưởng đạo đức phí cả cơm à? Còn tiền lẻ không, anh muốn ăn tào phớ."

Mạnh Tự Cường bán tín bán nghi: "Thế đêm nào anh cũng đi đâu mà trông như bị yêu tinh hút hết tinh khí thế này? Nhìn cái quầng thâm mắt của anh kìa..."

Cậu ta định chỉ tay vào mắt Hạ Dương thì bị anh né ra: "... Tại có muỗi, muỗi nó cứ vo ve làm anh không ngủ được. Thôi đi mua cơm đi, anh thèm tào phớ."

"Muỗi à?" Mạnh Tự Cường nghĩ ngợi rồi cũng tin: "Thế thì anh thắp nhang muỗi đi! À mà anh không thích mùi đó, hay để em mua cái màn về nhé..."

Thấy cậu ta định rút điện thoại ra mua hàng online, Hạ Dương vội cản: "Để anh tự chọn, em đi mua cơm nhanh lên."

"Vâng vâng, thế để em lấy một phần luôn, cho thêm hai cái quẩy nữa nhé!"

"Được rồi." Hạ Dương đẩy Mạnh Tự Cường ra ngoài.

Tranh thủ lúc cậu ta đi mua bữa sáng, anh nhanh chóng lấy mấy đồng tiền nhỏ, hương thảo, hoa khô và đá quý trong thùng ra, bỏ vào một cái hộp thiếc đựng bánh quy thật đẹp.

Cũng may là hôm nay bận rộn, Mạnh Tự Cường mua tào phớ về thì gặp ngay chú giao hàng đến, thế là lại túi bụi bốc dỡ hàng, sắp xếp đồ đạc rồi đón những vị khách đầu tiên.

Dì nhỏ và dượng hôm nay phải đưa bà ngoại đi bệnh viện kiểm tra nên không sang sớm được, cũng không mang trái cây cắt sẵn sang.

Mạnh Tự Cường bận tối mặt tối mũi từ sáng, dù thấy Hạ Dương loay hoay với cái hộp đựng đống đồ lặt vặt nhưng cậu ta cũng chỉ hỏi qua loa rồi chẳng mảy may để tâm.

Ở vùng núi ven suối này đá cuội đầy rẫy, Mạnh Tự Cường chẳng bao giờ nghĩ rằng mấy thứ này lại đến từ một thế giới khác.

Hạ Dương vội vàng ăn xong bữa sáng, kiểm kê xong kho bãi rồi tranh thủ xem xét từng món đồ mang về để định giá.

Hương thảo và mấy bông hoa khô nhỏ anh tạm thời không bán, ngoài phần cho em họ, anh tính mua thêm mấy cái túi gấm xinh xắn để làm túi thơm thủ công.

Hoa khô hình dáng đẹp thì bán một tệ hai miếng. 

Lông vũ tùy kích thước và màu sắc mà giá từ ba tệ đến năm mươi tệ, nhưng Hạ Dương đếm đi đếm lại cứ thấy lông vũ hình như bị thiếu mất vài chiếc.

Đá quý anh có tổng cộng chín viên, kích thước, màu sắc và chất liệu đều khác nhau, trong đó có hai viên trong suốt trông rất giống đá quý thực thụ.

Nhưng vì không am hiểu nên anh chẳng dám mang đi giám định. Vạn nhất bên trong có thành phần nào mà Trái Đất không có thì anh giải thích sao cho thấu.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương