Giờ đây, người làm thứ này nhiều nhất chính là trẻ con và thanh thiếu niên các tộc.
Người trưởng thành chỉ khi nào trú mưa hoặc bị kẹt trong hang vào mùa Bạch Phong mới rảnh rỗi ngồi khắc chơi, nhưng hiếm khi họ có thời gian rỗi như vậy.
Hạ Dương không khỏi cảm thán, đúng là thế giới ma pháp có khác, đến đứa trẻ cũng có thể khắc được những viên đá cứng như vậy mà không cần công cụ.
Anh vốn định chọn những món đồ có thể bán làm quà kỷ niệm, nên loại đồ thủ công độc bản này chính là lựa chọn tuyệt vời nhất.
Cái gì mà phong cách thô mộc, không đủ tinh xảo, hình dáng không tròn trịa hay kích thước không đều... biết đâu lại trở thành điểm cộng thu hút khách hàng ấy chứ.
Hạ Dương tuyên bố Tinh Linh Hoa Thạch có thể đổi lấy đồ ăn của anh.
Tuy trẻ con các tộc đều rèn luyện ma pháp thông qua việc khắc đá, nhưng thực tế tỉ lệ thành công không cao.
Việc khắc đẹp hay không phụ thuộc vào thuộc tính ma pháp, độ thuần thục, chất liệu đá và cả thời gian bỏ ra.
Đặc biệt là những tộc có ma lực bẩm sinh mạnh hoặc thiên về vũ lực, chẳng ai rảnh rỗi đi làm trò này.
Thay vào đó, họ thà đi đánh nhau hay săn bắn để rèn luyện còn hơn. Những tộc có kích thước quá khổ cũng không thích làm đồ nhỏ nhặt.
Đá nhỏ đẹp thì nhiều nhưng đá lớn đẹp thì hiếm.
Họ cao to lừng lững, một bàn tay của họ đã bằng ba gã Tộc chuột, một ngón tay còn to hơn eo người ta mấy vòng thì làm sao mà tỉ mỉ khắc đá nhỏ cho được.
Khắc mấy hòn đá to thô kệch thì thà không làm còn hơn, treo trên người nặng trịch chứ báu gì.
Lúc này, Tộc Chuột đông đúc sống trong hang lại chiếm ưu thế tuyệt đối. Họ cũng giống Tộc Đào Động, tiếp xúc với đá rất nhiều.
Trước khi trưởng thành, để đảm bảo an toàn, bọn trẻ phần lớn thời gian đều ở trong hang, ngoài ăn và ngủ thì chỉ có đào hang, học tập và rèn luyện.
Đứa trẻ Tộc Chuột nào chẳng đào được cả đống đá đẹp chất đầy trong phòng mình. Khắc Tinh Linh Hoa Thạch là bài học vỡ lòng khi học ma pháp của họ.
Đến cả Tộc Đào Động dù khéo léo nhưng ít người cũng không đọ lại được số lượng với họ.
Họ đành trơ mắt nhìn đám Tộc Chuột tháo "tiền" từ quần áo, túi xách, cổ áo hay trong túi cỏ ra để gom được hai bao đầy Tinh Linh Hoa Thạch đổi sạch số đồ ăn còn lại của Hạ Dương.
Sau đó, đến cả vỏ dưa hấu miễn phí họ cũng không thèm ăn, vội vã đeo đồ lên lưng biến mất vào màn đêm.
Thế nhưng "người yếu mà giữ của quý là có tội", họ dáng người nhỏ bé, ma lực yếu ớt nên khó lòng giữ được đồ. Đám Tộc Chuột vừa đi, vài gã to con cũng bám theo ngay sau đó.
Ngay cả A Tây - kẻ hai ngày nay tỏ ra ngoan ngoãn vì có nhà thám hiểm mạnh mẽ ở đây - cũng lén lút đi ra ngoài.
Tộc Chuột cũng không ngốc, vừa ra cửa là chui tọt vào bụi cỏ, đến cả Đá Phát Quang cũng không dám thắp, cõng đồ chạy tán loạn về hang của mình.
Trong khi Hạ Dương vừa phát ảnh vừa thống kê khẩu vị của khách, thì ngoài cánh đồng bát ngát kia đang diễn ra cuộc chơi mèo vờn chuột đầy kịch tính và đẫm máu.
Nửa đêm trời đổ mưa, Hạ Dương bán xong hết đồ, vỏ dưa hấu cũng đã hết sạch. Những cư dân bản địa qua đêm tại căn nhà nhỏ của tinh linh đều tìm chỗ nằm ngủ say sưa.
Hạ Dương vẫn ngồi cạnh Huck ở trong góc, ôm cái thùng giấy đựng "chiến lợi phẩm" để nghỉ ngơi.
Anh không dám ngủ hẳn, nhưng giữa tiếng ngáy vang trời, đầu anh cứ gật gà gật gù rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Tiếng mở cửa khiến anh giật mình tỉnh giấc. Lúc này anh đã ngồi trên sàn cửa hàng nhà mình, lưng tựa vào quầy thu ngân, đầu rũ xuống. Anh giật mạnh đầu dậy khiến cổ suýt thì trẹo.
"Tê..." Hạ Dương vừa cử động, cả người đã đau nhức.
Mạnh Tự Cường kinh ngạc: "Anh ơi, sao anh lại ngủ ở đây?!"